Trả thù vui sướng : tôi trở thành nữ chính khốn khổ bị bắt nạt trong tieu thuyết
Tác giả: Vũ Hưng
Học đường;Giải trí
Lý Thị Quỳnh
Tôi xuyên vào nữ chính bị bắt nạt học đường + bạo lực gia đình, tôi quyết tâm báo thù cho cô ấy, nhưng theo cách mà mọi người không thể ngờ tới.
Khi tôi xuyên đến, nguyên chủ đang dập đầu trước mặt nhân vật nam chính.
Nam chính bắt tay với thầy chủ nhiệm là cậu của cậu ta cướp học bổng của tôi, cậu ta nói: "Tiết Vãn Ngưng, chỉ cần hôm nay cô dập đầu đến khi tôi vừa lòng, thì tôi sẽ trả lại cơ hội nhận được học bổng cho cô."
Nhưng tôi đã dập đầu hai mươi cái rồi mà cậu ta cũng không chịu buông tha.
Trong cơn tức giận, tôi đã cắn mạnh vào bắp chân của nam chính, rồi nhân cơ hội đó bỏ trốn.
Nam chính đuổi theo phía sau định đánh tôi, nhưng khi tôi đi ngang qua bên cạnh thầy chủ nhiệm, ông ta đã túm lấy tóc giả của tôi ngã người ra sau.
Hai người bọn họ lập tức đụng vào nhau, ngã xuống bãi cỏ, rồi hai bờ môi chạm vào nhau.
Tách! Tiếng chụp ảnh từ điện thoại của tôi vang lên.
Ngày hôm sau, bức hình này lập tức làm sôi sục khắp các diễn đàn của trường học.
1
"Tiết Vãn Ngưng, nếu cô biết điều thì lập tức xóa những thứ trên điện thoại của mình đi." Nam chính Quý Lê mặt mày tái mét đi đến uy hiếp tôi.
"Ha ha, ha ha..."
Tôi giả ngu, bày ra bộ dáng dầu muối không ăn.
Anh ta một hơi thật sâu, giọng điệu cũng dịu đi rất nhiều: "Vãn Ngưng, dù thế nào thì chúng ta cũng là bạn học cùng trường, làm loạn đến mức này không tốt cho bất kỳ ai cả."
"Ha ha, ha ha..."
Quý Lê không nhịn được nữa, cướp lấy điện thoại của tôi, muốn nhìn thử xem rốt cuộc là tôi đang cười cái gì.
Sau đó cậu ta mở màn hình ra, lập tức nhìn thấy bức hình của cậu ta và thầy chủ nhiệm kia.
Bên cạnh còn có một dòng chữ đi kèm: Hai người bọn họ sẽ không xảy ra quan hệ không hợp luân thường đấy chứ?
Quý Lê tức giận đến mức xanh cả mặt.
2
Đương nhiên tôi sẽ không để mặt bức ảnh đó ở trên diễn đàn mãi được, dù sao nếu làm to chuyện thì rất có thể trường học sẽ gọi cảnh sát tìm đến tôi, rất phiền phức.
Nhưng cho dù tôi đã xóa bỏ bài đăng thì mọi người cũng đã biết chuyện Quý Lê thích cậu của mình.
Tâm trạng tôi vui vẻ đi về đến nhà, vừa mở cửa ra thì một chiếc ghế đẩu đã ném về phía tôi.
"Con khốn, chẳng phải mày nói hai ngày này trường sẽ phát tiền sao? Tiền đâu?" Bố của nữ chính uống say giận giữ quát tháo tôi.
Bố cô ấy là bố đơn thân.
Mẹ nữ chính bị bạo hành gia đình mà bỏ chạy, để lại một mình nữ chính hầu hạ người cha què này từ nhỏ.
Cô ấy cũng thường xuyên bị đánh.
Thấy tôi không nói lời nào, người bố què lại cầm theo bình rượu nhào về phía tôi.
Tôi né ra sau rồi đá một cước vào cái chân lành nặn còn lại của ông ta.
Ông bố què lập tức ngã sấp xuống, gào khóc kêu đau.
"A! Bố không sao chứ?" Tôi tiến lên đỡ ông ta.
Trong quá trình này, tôi không cẩn thận dẫm lên chân què, chân lành và lòng bàn tay của ông ta, cuối cùng lại nhảy thẳng lên cái bụng bia của ông ta.
Ông bố già trợn trắng mắt co giật một hồi.
3
Ngày hôm sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại đe dọa của Quý Lê, nói muốn khiến tôi phải chịu đau khổ.
Mấy tên tay sai cùng lớp của cậu ta từng chụp những bức hình khiếm nhã của tôi ở trong phòng dụng cụ, rồi dựa vào đó để uy hiếp tôi.
Tôi nghe vậy thì cười ha hả, lập tức gửi ảnh Quý Lê hôn thầy chủ nhiệm cho tay sai của cậu ta.
"Mấy người không biết sao? Quý Lê thích đàn ông đấy..." Tôi thần thần bí bí gõ chữ gửi đi, sau đó lại lặng lẽ bổ sung thêm một câu: "Các người đối xử tốt với cậu ta như thế, cậu ta không lấy thân báo đáp chứ?"
Rất nhanh, tay sai củ cậu ta ít đi một nửa, chỉ còn lại một người to lớn vai u thịt bắp, muốn trút giận cho Quý Lê.
Tôi bị gã ta lôi vào trong phòng dụng cụ, nhân lúc gã ta đang khóa cửa, tôi lập tức rút côn điện sau lưng ra, chọc thẳng vào eo của gã ta.
Chờ khi tôi vỗ vỗ tay cảm thấy hài lòng thỏa dạ đứng lên, thì đã đối diện với một người.
Người nọ đeo kính gọng đen, để tóc mái ngố, mặc đồng phục học sinh rộng thùng thình, chân đi giày vải trắng.
Một gương mặt bình thường không có gì đặc biệt.
4
Nhưng khi nhìn kĩ lại, tôi vẫn cảm thấy có hơi quen thuộc.
Mà dưới cái nhìn của tôi, dùng mắt trần cũng có thể thấy đối phương đang rất căng thẳng.
Tôi hơi híp mắt lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười: "Tự mình thành thật khai báo, cậu từ đâu đến? Trốn ở đây làm gì?"
Tay nam sinh kia run rẩy lên, nhiều lần muốn mở miệng nói chuyện nhưng rồi lại không phát ra được một từ nào.
Sau một lúc lâu, cậu ấy lập tức lấy điện thoại ra, vùi đầu gõ chữ trên điện thoại.
Nói thì không được, nhưng gõ chữ lại cực kỳ nhanh.
5
Tôi nhanh chóng biết được toàn bộ câu chuyện.
Nam sinh này tên Diệp Vũ Hiên, hôm qua cậu ấy bị tên cao to này nhốt ở trong phòng dụng cụ.
Vì thế Tiểu Hiên cứ ôm đầu gối run rẩy ngồi trong phòng dụng cụ lạnh như băng suốt một đêm.
Ban đầu người ta cho rằng đây chỉ đơn giản là một chuyện bắt nạt bình thường mà thôi, nhưng mãi cho đến ngày hôm sau, Tiểu Hiên thấy tên to cao kia lại lôi một cô gái từ ngoài vào trong phòng dụng cụ.
Cô gái kia chính là tôi.
Cậu ấy đứng ở một góc, đã nhìn thấy cảnh tôi chơi đùa với côn điện kia.
6
Diệp Vũ Hiên rất sùng bái tôi, còn chưa đợi tôi nói gì thì cậu ấy đã tự giác chạy đi mua nước, sau đó cẩn thận đưa cho tôi:
"Hôm nay cảm ơn cậu rất nhiều."
Ánh mắt Diệp Vũ Hiên nhìn tôi mang theo một chút nnịnh nọt, khiến cho người ta cảm thấy đau lòng.
Giây tiếp theo, cậu ấy như nhìn thấy thứ gì kinh khủng, cả người đều cứng đờ lại.
Tôi nương theo tầm mắt của cậu, đúng lúc nhìn thấy Quý Lê vừa tan học đến.
Hiển nhiên là hôm nay Quý Lê có chút không vui.
Những người bạn ngày thường chơi thân với cậu ta, khi đi cùng cậu ta lại đều không hẹn mà cùng cách xa cậu ta nửa mét.
Tuy Quý Lê vẫn đứng ở giữa đám người, thế nhưng nhìn thế nào cũng giống như là đang bị cô lập.
Quý Lê vừa đi vừa lấy điện thoại ra, lẩm bẩm: "Không biết Tần Khang xử lý chuyện kia thế nào rồi, dù sao thì lần này cũng nhất định phải khiến con khốn Tiết Vãn Ngưng kia đẹp mặt!"
"Đẹp mặt cái gì thế?" Tôi vọt từ sau lưng Quý Lê ra.
Quý Lê bị tôi dọa cho sợ hãi, đang định mắng thì đột nhiên cậu ta lại đến gần nhìn nhìn mặt tôi nói:
"Sớm như vậy mà Tần Khang đã thả cô đi rồi, không ngờ cậu ta còn biết thương hoa tiếc ngọc đấy. Thế nào, Tiết vãn Ngưng, chỉ cần bây giờ cô quỳ xuống nhận sai với tôi thì tôi đảm bảo sẽ không có người thứ ba nhìn thấy hình của cô."
Tôi không thích bị người khác uy hiếp.
"Có nhất thiết phải như vậy không?" Tôi lộ ra vẻ mặt tan nát cõi lòng.
Quý Lê trầm mặc, đột nhiên vươn tay ra sờ mặt tôi, giọng điệu ám muội không thôi:
"Thật ra trông cô cũng rất xinh đẹp, nếu như cô đồng ý đi với tôi một đêm..."
Tôi không chờ cậu ta nói xong, đã lau gỉ mũi vừa móc ra lên tay của cậu ta.
Quý Lê cứng đờ cả người, hơi sững sờ nhìn về phía lòng bàn tay, bầu không khí yên lặng, sau ba giây cậu ta lập tức hét lên thành tiếng.
Mở khóa để đọc trọn vẹn nội dung hấp dẫn
Xem quảng cáo để mở khóa
Nạp VIP để mở khoá
Mở khoá vô vàn truyện ngắn
đ
1500
/ngày
Xuyên không
Bắt nạt
07-06 14:54:12
12.64K
3
171
Sammy
Hello mik tên hưng
Hứa Thị Ngọc Diễm: Mình mới đăng mấy bộ truyện á mn vào đọc like ủng hộ mình nhé
Nhận được 1 trả lời
21/07/2023 16:20
4
1
Kitosi
Đã tym ^^
27/07/2023 00:52
3
All Comments(2) >>>
Chồng ngoại tình vì tưởng tôi vô sinh, nhưng anh ta mới là người vô sinh...
Tôi đang dọn nhà thì bất ngờ phát hiện một chiếc quần lót ren gợi cảm màu đen nằm dưới ghế sofa. Con người tôi rất bảo thủ, loại đồ này tôi còn không thèm nhìn chứ đừng nói là mặc. Một ý nghĩ khủng khiếp chiếm lấy tâm trí tôi, khiến tôi rùng mình. Người chồng mà tôi hết mực tin tưởng, anh ta đã đi quá giới hạn. 1 Tôi luôn nghĩ rằng mình đang có một cuộc sống hoàn hảo, với một người chồng tốt và một sự nghiệp ổn định. Nhưng bây giờ, thực tế đã cho tôi biết tất cả chỉ là ảo tưởng của tôi. Anh ta không chỉ ngoại tình mà còn dám đưa người phụ nữ đó về nhà. Về mặt lý trí, tôi đã kết án tử hình cho Trương Khiêm Trạch, nhưng về mặt tình cảm, tôi vẫn muốn tin anh ta. Biết đâu cái quần này là anh ấy mua chăng? Nhưng tại sao nó lại bị nhét vào dưới ghế sofa? Là do không cẩn thận đánh rơi hay là cố ý nhét vào? Tôi và anh ta quen nhau từ ba năm trước, khi tôi đến thực tập ở công ty anh ta làm việc, Trương Khiêm Trạch dù mới tốt nghiệp được một năm nhưng đã có thể dẫn dắt nhân viên dưới quyền, tôi được phân đến tổ của anh ta, chúng tôi thường xuyên qua lại rồi dần dần nảy sinh tình cảm. Lúc đó tôi mới biết anh ta thường hay giúp đỡ cho sinh viên nghèo. Đó cũng là lý do tôi đã yêu anh ta. Sau khi kỳ thực tập của tôi kết thúc, tôi đã rời công ty đó, hai chúng tôi đã chính thức yêu nhau. Chúng tôi mới kết hôn còn chưa được nửa năm, anh ấy đã chán tôi rồi sao? Nên mới muốn ra ngoài tìm cảm giác mới? Làm sao có thể như vậy? Mấy ngày trước chúng tôi còn bàn tính chuyện sinh con cơ mà, cũng chưa áp dụng biện pháp nào mà mãi vẫn chưa thụ thai, giờ đang định đi bệnh viện khám xem có vấn đề gì không. Hôm nay là sinh nhật anh ta, tôi đã chuẩn bị quà rồi. Nhưng sau chuyện thế này tôi không còn tâm trạng để tổ chức sinh nhật cho anh ta nữa. Đầu óc tôi đầy những suy nghĩ hỗn loạn, đúng lúc này Trương Khiêm Trạch gọi video tới. Tôi chỉnh lại biểu cảm của mình rồi ấn nghe. "Vợ ơi." Ở đầu dây bên kia Trương Khiêm Trạch đang tươi cười hạnh phúc, tôi có thể nhìn anh đang lái xe, mắt nhìn thẳng. “Có chuyện gì vậy?” Tôi cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể. Dường như anh ta không nhận ra sự khác thường trong giọng nói của tôi, cười đáp: “Trương Dạng nói muốn ăn cơm cùng với sư mẫu* một bữa, để cảm ơn em đấy.” *Sư mẫu: Vợ của thầy Cảm ơn tôi cái gì? Đúng rồi, sau khi chúng tôi kết hôn anh vẫn luôn giúp đỡ sinh viên nghèo, tất nhiên tài sản trong thời kỳ hôn nhân phải có phần của tôi. Tôi còn chưa kịp trả lời thì đầu dây bên kia đã vang lên một giọng con gái nũng nịu: “Thầy có gia đình rồi, ăn cơm với con gái một mình sao được, tất nhiên thầy phải dẫn vợ theo rồi.” "Đúng đấy, em chỉ lắm chuyện thôi." "Em đang ở công ty sao? Anh đi đón em." "Em ở nhà." Không lâu sau, xe của Trương Khiêm Trạch đã đến tầng dưới, tôi vừa mở cửa phụ lái đã nhìn thấy cô gái đó, cô ta không giống như một cô bé thôn quê như trong tưởng tượng của tôi, mà ăn mặc vô cùng thời thượng, cô gái vừa nhìn thấy tôi liền xuống khỏi ghế phụ lái, vừa đi vừa nói: "Sư mẫu đừng nóng giận, người ta nói hai người đi với nhau thì ngồi ghế phụ lái mới là lễ phép, ngồi ở phía sau thì không được, trông như em đang coi thầy là tài xế vậy." Vốn dĩ tôi không thích người khác ngồi vào ghế phụ lái của mình, nhưng bây giờ cô ta đã nói như vậy mà tôi lại mất bình tĩnh thì lại thành ra tôi không hiểu chuyện rồi. 2 Chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến một nhà hàng bình dân, tôi hiếm khi ăn ngoài, Trương Khiêm Trạch cũng vậy, điều này khiến tôi cảm nhận được cảm giác không khí gia đình ấm áp. Thế nhưng bây giờ lại xảy ra loại chuyện như vậy, tôi vừa nghĩ đã thấy buồn nôn. Anh ta và Trương Dạng đi phía trước, tôi mải nghĩ ngợi nên đi chậm hơn, ngẩng đầu lên một cái đã thấy hai người đang cười nói vui vẻ với nhau. Có phải khi ở bên cạnh người phụ nữ khác, Trương Khiêm Trạch cũng sẽ như thế này không? Ý nghĩ về việc có một người phụ nữ khác đang chia sẻ người đàn ông này với tôi, khiến toàn thân tôi nổi da gà. Tôi vừa ngồi xuống, Trương Khiêm Trạch đã đưa thực đơn đến trước mặt tôi, tôi đã từng rất thích sự chu đáo này, nhưng bây giờ trong lòng tôi lại tràn đầy mâu thuẫn. "Để Trương Dạng gọi món trước đi." "Không cần đâu." Trương Khiêm Trạch cười cười: "Anh đã gọi món con bé thích rồi." Anh gọi món cô ta thích ăn rồi? Thế còn món tôi thích ăn thì sao, sao anh không nhớ? Chẳng lẽ hai người này thường xuyên ăn cơm với nhau ư, nếu không làm sao anh ta biết cô ta thích ăn gì? Bởi vì khẩu vị không tốt nên rất nhanh tôi đã đặt đũa xuống, nhưng nhờ vậy mà tôi có thể quan sát kỹ Trương Khiêm Trạch. Anh ta cẩn thận gỡ xương cá cho Trương Dạng, còn chu đáo nhặt bỏ những cộng rau mùi mà cô ta không thích, giống như một người chồng ân cần. Nhưng anh ta là chồng tôi mà. Trương Dạng vui vẻ nở nụ cười, ngọt ngào nói: "Cảm ơn thầy ạ. Thầy như này vợ của thầy sẽ không ghen đâu chứ?" Trương Khiêm Trạch cũng mỉm cười: "Không đâu, vợ của thầy không phải là người nhỏ mọn như vậy." Nhỏ mọn? Ha, hiện tại tôi đã không còn tin tưởng Trương Khiêm Trạch nữa rồi, thậm chí còn vô cùng thất vọng về anh ta. Bữa cơm đã kết thúc như vậy, khi Trương Khiêm Trạch thanh toán hóa đơn, tôi đứng một bên chờ. Lúc này, nhân viên thu ngân chậm rãi nói: "Thưa ngài, thành viên cấp cao sẽ được giảm giá 20%." Trương Khiêm Trạch đã đưa mã thanh toán sang, nhưng tôi vừa kịp nhìn thấy các điều kiện để trở thành thành viên cấp cao. Nạp tiền là có thể trở thành thành viên. Tuy nhiên, bạn chỉ có thể trở thành thành viên cấp cao sau khi tích lũy được 20 lần tiêu dùng. Anh ta chưa bao giờ đến nhà hàng này với tôi, vậy anh ta đã đi với ai? Anh ta thường đến khách sạn lớn mỗi khi có tiệc xã giao, vậy anh ta đã đưa người phụ nữ nào đến nhà hàng này ăn tối? Trong khi tôi đang vui vẻ chuẩn bị bữa tối ở nhà, anh ta lại đi ăn ngoài với những người phụ nữ khác? Vừa nghĩ đến những chuyện này, chỗ thức ăn trong dạ dày tôi đã cuộn lên từng chút một. "Thầy ơi, ở đây có búp bê mới này." Người phục vụ nói: “Vâng, điểm có thể đổi lấy búp bê ạ." "Em có muốn nó không?" "Muốn ạ!" Trương Khiêm Trạch nghe thế mỉm cười: "Chọn một con đi." "Được, cám ơn thầy." Cuối cùng Trương Dạng đã chọn một con thỏ màu hồng, con thỏ có vẻ mặt tươi cười đáng yêu, nhưng trong mắt tôi đó là một nụ cười chế nhạo. Chế nhạo tôi chỉ là một con ngốc. 3 Sau khi rời khỏi nhà hàng, Trương Khiêm Trạch đề nghị chúng tôi cùng nhau đưa Trương Dạng về nhà. Tôi không có ý kiến. Đang trên đường đi, Trương Dạng đột nhiên nói: "Thang máy chỗ em hỏng rồi, không biết đã sửa chưa." "Con gái đi dọc hành lang một mình không an toàn đâu." “Đúng vậy.” Tôi nói: “Vậy chúng ta cùng vào đi, dù sao tiễn tới cửa cũng là tiễn." “Làm phiền quá ạ.” Trương Dạng cười ngọt ngào. Trương Khiêm Trạch trầm ngâm nói: "Có gì phiền đâu chứ? An toàn mới là quan trọng nhất mà." Anh ta đã nói như vậy, tất nhiên Trương Dạng không từ chối. Chỉ là tôi không ngờ rằng một sinh viên cần được hỗ trợ tài chính như cô ta lại thuê nhà ở một khu chung cư cao cấp bên ngoài trường học. Cô ta lấy tiền ở đâu ra? Căn nhà có hai phòng ngủ và một phòng khách, bài trí rất ấm cúng, trên sô pha bày rất nhiều búp bê. "Con thỏ này cũng để ở trên sô pha sao?" Trương Dạng nói: "Để trong phòng ngủ của em đi ạ." Trương Khiêm Trạch cất bước đi vào trong, nhưng tôi đã đi đến ban công. Có rất nhiều quần áo đã giặt sạch treo ở đó, nhưng tôi chỉ nhìn thoáng qua là phát hiện một chiếc áo lót dây màu đen. Chất liệu của áo lót dây này rất giống cái quần lót mà tôi thấy ở nhà. Tôi như bị sét đánh, một ý nghĩ vô cùng hoang đường hình thành trong đầu tôi. Lúc này, những chi tiết trước đây không nghĩ tới cũng từng chút một hiện ra. Tại sao Trương Dạng lại ngồi ghế phụ lái. Tại sao trong nhà Trương Dạng lại có nhiều búp bê như vậy, hơn nữa ở nhà hàng ăn lại có thể đổi búp bê. Tại sao lần đầu Trương Khiêm Trạch đến mà lại biết phỏng ngủ của Trượng Dạng ở đâu. Và quan trọng nhất là tại sao cái áo lót dây ngoài ban công này lại khớp cái quần lót ở nhà. Tất cả những bằng chứng này cho tôi biết Trương Khiêm Trạch đã ngoại tình, và đối tượng còn là một sinh viên mà anh ta tài trợ. Thế nhưng hiện tại tôi không thể làm to chuyện được, bọn họ có hai người, sẽ bất lợi cho tôi. Tôi quay đầu thật nhanh, đến khi Trương Khiêm Trạch đi ra, tôi đã điều chỉnh lại vẻ mặt của mình và đứng trong phòng khách. "Vợ yêu, sao em không ngồi xuống?" Ngồi ư? Tôi còn không biết anh đã làm chuyện đó trên cái sofa này chưa đấy, tôi sợ bẩn. "Chúng ta không đi ngay sao?" "Đi đây." Nhìn chúng tôi rời đi, Trương Dạng lộ ra vẻ bất đắc dĩ, sốt sắng nói: "Em chào thầy cô ạ!" “Tạm biệt.” Trương Khiêm Trạch vẫy tay, mặt không đổi sắc. Trước mặt tôi, bọn họ cư xử rất tự nhiên như thế, nhưng khi không có tôi, họ điên đảo đến không biết trời đất là gì. Nghĩ đến đây, tim tôi thắt lại. 4. Ngày hôm sau tôi xin nghỉ phép. Tôi tìm gặp bảo vệ rồi lấy lý do bị mất nhẫn kim cương để yêu cầu xem camera an ninh. Quả nhiên, trên camera ghi lại cảnh Trương Khiêm Trạch lái xe đưa một người phụ nữ vào, nhưng camera ở cửa cách họ quá xa nên không thể quay rõ mặt người phụ nữ đó. Ngay cả trên đường về nhà, họ cũng cố ý tránh máy quay. Có vẻ như không thể tìm được bằng chứng từ đây rồi.
Nguyễn Thị Thu Trang
23291
7
155
Chương trước
Chương sau