Trên đời này làm gì có ai yêu thích sự cô đơn, chẳng qua là họ không muốn thất vọng nên mới lựa chọn cô đơn mà thôi. Nhưng phải làm sao đây, khi chúng ta lỡ va phải “tuổi trưởng thành” rồi. Ngày trước cứ nghĩ rằng lớn lên sẽ thích lắm, muốn làm gì cũng được, không ai quản, đúng là như vậy nhưng đó là cái giá phải trả cho sự cô đơn.Trưởng thành rồi mỗi người đều có những mối bận tâm riêng, có đam mê riêng của bản thân, không một ai có thể theo sát bên chân ta mãi được. Thời gian quả thật rất tàn nhẫn, nó đem các mối quan hệ của chúng ta đi xa, để rồi xung quanh chỉ còn được vài người.
Thế giới của người trưởng thành đâu chỉ có tồn tại niềm vui mà sâu thẩm trong lòng mỗi người đều tồn tại một góc dành cho bóng tối, chẳng qua là nỗi đau ấy không đủ lớn để bộc phát ra bên ngoài. Làm người trưởng thành nghe sao vất vả quá, chắc đã không ít lần vì cô đơn mà cậu muốn từ bỏ rồi đúng không. Nhưng lại nhận ra đâu phải nói bỏ là có thể bỏ được ngay, vì “cô đơn” không tự nhiên lại xuất hiện ở những năm tháng của tuổi trưởng thành đúng không? Cô đơn đến để giúp ta độc lập và mạnh mẽ hơn đấy!Ở tuổi trưởng thành khi đối diện với cô đơn, một số người lựa chọn sống cùng với nó, số còn lại thì chỉ suy nghĩ rằng phải trốn nó thật kĩ. Nhưng trốn được một ngày chứ làm sao trốn được cả đời? Chi bằng hiện tại lấy hết dũng khí đối mặt với nó không phải tốt hơn sao? Ta đừng nghĩ rằng chỉ có một mình ta đau khổ, hãy nhìn xung quanh có rất nhiều người cũng đang học cách làm người trưởng thành. Chúng ta đều giống nhau cả thôi!
Mãi cho đến sau này tôi mới hiểu được giá trị của cô đơn, thật ra cô đơn không hề đáng sợ, nó dạy ta cách trưởng thành. Trải qua muôn vạn xúc cảm mà đến ngôn từ cũng bất lực thì dù sao cô đơn cũng vẫn ổn. Đôi khi cô đơn không phải là sự lựa chọn càng không phải là cảm xúc ổn định. Có lúc đứng giữa hàng vạn con người nhưng cô đơn vẫn đeo bám chúng ta.Tại sao vậy? đơn giản vì chưa hẳn là đứng giữa chốn đông người sẽ có niềm vui. Cảm giác lạc lõng thường làm con người ta cảm thấy khó chịu , khó chịu đến mức không biết nên định nghĩa như thế nào về "lạc lõng". Ai rồi cũng phải thích ứng với những biến đổi trong các giai đoạn tình cảm khác nhau vì không ai có thể mãi mãi theo chúng ta đến hết cuộc đời. Có những người chỉ xuất hiện giữa đoạn thanh xuân ngắn ngủi nhưng lại làm ta day dứt mãi. Thì ra cái con người ta tiếc không phải là ai đó mà chỉ là bắt gặp khoảnh khắc động lòng người đó họ lại rơi vào tình trạng muốn níu giữ thanh xuân, muốn giữ người đó bên mình.Nhưng phải làm sao đây? Khi cuộc sống đã được định sẵn với những mâu thuẫn nối tiếp mâu thuẫn giữa cảm xúc và lý trí, cùng là một chuyện đó nhưng mỗi người lại suy nghĩ không giống nhau. Cảm xúc không thể trộn lẫn và chúng ta không thể níu giữ bất cứ ai nếu họ đã rời đi. Chỉ cần phân biệt giữa có thể thay đổi và phải chấp nhận thì ta sẽ hiểu được ý nghĩa phía sau những câu chuyện, những con người. Cô đơn đi hết quãng đường dài nó không hề đáng thương đâu chỉ cần ổn thì một mình vẫn không sao. Những thứ ngoài tầm với nên buông bỏ vẫn hơn. Phải kiên cường cho dù cuộc sống có đối xử tệ bạc như thế nào với chúng ta.
"Ôi cảm giác cô đơn, buồn, chán lạ
Nhìn quanh mình sau tất cả…còn ai?
Chỉ riêng ta làm bạn tiếng thở dài
Hỏi tri kỷ…có hoài là tri kỷ
Trong cuộc sống bộn bề nhiều suy nghĩ
Chợt rùng mình một cảm giác không tên
Còn lại gì khi ta vốn lênh đênh
Đời hối hả người quên ta rất vội
Ôi sợ lắm những phúc giây nhàn rỗi
Sợ đêm dài tựa gối nghĩ bâng quơ
Nghe tâm tư trống trải đến không ngờ
Nghe tim óc lạnh trơ trơ như sỏi đá́
Có những lúc thấy mình như gục ngã
Những nợ đời cố trả mãi chưa xong
Nước mắt rơi cho nhẹ vết thương lòng
Để mai sáng ta không còn phải khóc."
[Cảm giác – Trúc Thanh]