Năm ấy chị tôi ngu ngơ nói với anh
"Em sẽ tặng anh 99 lá thư đến lá thư thứ 100anh sẽ được nhận vào hôn lễ của chúng ta♡"
...99 lá thư đã được hoàn thành và mãi chỉ dừng lại ở con số đó cũng như chị mãi xinh đẹp ở tuổi 22. Chị ra đi mang theo lá thư thứ 100 cùng tình yêu chị dành cho anh đến một nơi tốt đẹp hơn.
Chị tôi và anh yêu nhau từ hồi ảnh là học viên năm tư, chị thì là cô sinh viên xinh xắn năm nhất. Chị tôi là người có tính cách trưởng thành hơn tuổi nhưng khi đi bên anh chị cứ như em bé vậy, chị nhõng nhẽo bám lấy anh như hình với bóng
Ngồi sau xe anh ôm anh và hát như một đứa trẻ. Anh bao dung hết cái sự trẻ con đó của chị, sau khi tốt nghiệp anh bắt đầu đi làm anh bồ bề với cuộc sống của một sĩ quan quân đội . Dù rất bận nhưng anh vẫn giành thời gian nghỉ trưa và trc 10h tối để gọi cho chị, anh biết chị rất yêu anh. Yêu một người lính rất thiệt thòi, nên có thời gian rảnh hay nghỉ cuối tuần anh đều về thăm chị,tình yêu của anh chị bền chặt và lớn dần đến khi chị bước sang năm tư đại học anh vẫn yêu chị nhiều như tuổi mới yêu . Anh luôn háo hức mong chị sớm ra trường để cưới chị làm vợ, tưởng rằng chuyện tình ấy kết thúc với một đám cưới êm đẹp. Nhưng không điều tốt đẹp đâu diễn ra được lâu chị tôi phát hiện bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối vào một ngày kỉ niệm 4 năm yêu nhau. Chị tôi suy sụp nhốt mình trong phòng chị tôi người con gái mạnh mẽ ấy đã lựa chọn không tiếp nhận điều trị ,sau khoảng thời gian khủng hoảng chị trở lại với dáng vẻ lạc quan như trước, chị vẫn đi học đi làm gia sư kiếm thêm thu nhập, chị mua quần áo mới cho bố mẹ mua thật nhiều đồ cho tôi . Đưa tôi đi ăn có lần chị tâm sự
"Chị muốn mua thật nhiều thật nhiều cho bố mẹ nhưng em biết gì khổng điều chị tiếc nuối nhất bây giờ là anh ấy"
Quả thật điều chị tiếc nuối nhất bây giờ vẫn là anh . Ngày anh nghe tin bệnh của chị anh thất thần suy sụp thế nào rồi anh nén lại làm chỗ dựa vững chắc cho chị . Anh dành nhiều thời gian cho chị anh cấp phép để đưa chị đi du lịch vì chị rất muốn đi du lịch với anh thật nhiều . Anh đã giận và cáu với chị khi chị từ chối điều trị nhưng anh lại thôi lại nén đau và chấp nhận hết anh bên chị cùng chị hoàn thành 98 lá thư. Một lần tôi tình cờ nghe được anh nói với chị
"98 rồi đấy sắp 100 rồi thế bé có định lấy anh không , ngoan lấy anh đi anh mua bim bim cho"
Chị tôi lúc đó đã cười khúc khích cười vui đến nỗi tôi bỗng quên hết thời gian của chị chỉ còn đếm từng ngày. Rồi ngày đó cũng đến ngày thượng đế đến đón chị đi ngày nà lần đầu tiên tôi thấy anh khóc . Anh khóc như một đứa trẻ như thể mấy kìm nén bao lâu nay như vỡ òa. Anh gạt hết nước mắt để nhìn người con gái anh yêu lần cuối như thể ghi nhớ gương mặt ấy lần cuối mà sao mắt anh càng nhìn càng nhòa đi.
" Bé con của anh đã yên giấc ngủ rồi.."
Sau 49 ngày tôi đưa cho anh lá thư thứ 99 mà chị để lại cho anh trong đó viết
" Gửi chàng trai của em, chú bộ đội của em, thanh xuân của em!
Em yêu anh nhiều lắm, cảm ơn anh đã đến bên em yêu em và nuông chiều em như em bé. Anh biết không em thật hạnh phúc khi có anh, em muốn làm nhiều điều hơn nữa với anh . Nhưng em xin lỗi xin lỗi vì không thể đi cùng với anh xa hơn . Anh là thanh xuân là niềm tự hào và là tất cả của em nếu có kiếp sau nhớ đến tìm em sớm hơn nha? Em vẫn sẽ bám lấy anh và yêu anh, em đi rồi anh đừng nhớ em quá nhớ 1-2 ngày hoặc 1-2 tuần cùng lắm là 1-2 tháng thôi . Hãy mở lòng và yêu một ai đó đừng để bản thân cô đơn một mình em sẽ buồn lắm . Em vẫn luôn ở đây cùng tình yêu của anh"
Vậy là đã 5 năm kể từ ngày chị tôi ra đi để lại những kí ức đẹp chị vẫn ở đó tươi cười và lạc quan. Anh thì giờ đã 30 5 năm qua anh sinh nhật chị, kỉ niệm ngày yêu nhau, dỗ chị anh đều đến thăm chị có lần anh đi cả 100km chủ để ngồi cạnh mộ chị tâm sự với chị vài câu rồi đi.
5 năm anh chưa quên được chị...