Tại trạm chờ xe buýt, một chàng trai nhỏ trong chiếc sơ mi trắng và chiếc quần âu đang ngồi chờ xe buýt. Cơn mưa như trút nước không ngừng nhảy đồm độp trên mái của trạm xe. Mưa rất to, những giọt nước bé tí ti thi nhau rơi xuống từ bầu trời chút mảng hồng, chút mảng đen nhưng điều đó không ảnh hưởng gì tới anh. Lắc lư theo nhịp điệu của bài hát trong tai nghe, đôi chân anh vô thức đá vũng nước trước mặt, nước bắn lên anh mỉm cười thích thú. Trong trạm chờ, không chỉ có mình anh, còn có một chàng trai với mái tóc đen ngồi bên cạnh nữa. Tính anh rất nhút nhát nên hạn chế tiếp xúc với người lạ như người con trai kia là một ví dụ điển hình. Hắn ta ngồi chờ xe buýt cùng anh từ rất lâu rồi, anh không nói, hắn cũng chẳng mở lời, im lặng ngồi bên cạnh anh. Anh để ý hình như hôm nay đã là ngày thứ mười hắn ta ngồi chờ xe buýt cùng anh. Chắc là chuyến của hắn ta cũng trễ như anh, chỉ là trùng hợp thôi.
- Anh nghe được tiếng mưa rơi không.
Lần đầu tiên anh nghe hắn ta nói, giọng vừa trầm vừa ấm nghe rất êm tai.
- Tiếng mưa rơi?
- Mỗi hạt mưa rơi đều có lý do của chúng, mỗi một hạt là một nốt nhạc, mưa rơi mạnh sẽ là âm trầm, mưa rơi nhẹ sẽ là âm cao. Nếu để ý một chút anh sẽ nghe được bản nhạc của chúng.
- Vậy sao.
Kim SeokJin hạ headphone xuống, anh lắng nghe tiếng mưa rơi.
- Xin lỗi tôi không nghe được chúng đơn giản chỉ là va đập với một thứ gì đó.
- Anh yêu mưa không.
Chàng trai kia lại hỏi SeokJin.
- Có, tôi thích ngắm nhìn chúng rơi, nhưng cũng không vì sau đó chúng lại vỡ tan đi. Không có gì vui cả.
- Một chàng trai cũng nói với tôi như vậy, anh ấy bảo thích ngắm mưa cùng tôi, nhưng cũng rất ghét mưa vì chúng rất dễ tan.
- Vậy anh ấy đâu.
- Chúng tôi gặp nhau vào một ngày mưa, cùng đứng chờ xe buýt dưới một trạm chờ. Mưa đưa chúng tôi đến bên nhau và cũng chính mưa chia xa chúng tôi. Một năm trước trong cơn mưa lớn, anh ấy bị tai nạn giao thông.
- Vậy bây giờ anh ấy...
- Anh ấy rất gần nhưng cũng rất xa. Ngày nào tôi cũng ngắm nhìn anh ấy nhưng anh ấy lại không biết. Anh ấy hoàn toàn quên mất tôi là ai. Hoàn toàn quên mất bản nhạc của mưa mà chúng tôi thường nghe mỗi khi trời mưa.
- Tôi xin lỗi, tôi đáng ra không nên hỏi như vậy.
- Không sao.
Chiếc xe buýt cuối cùng dừng trước trạm, SeokJin nhanh chóng bước lên nhưng chàng trai kia thì không.
- Cậu không lên sao.
Chàng trai khẽ lắc đầu, mỉm cười buồn.
- Vậy tạm biệt nhé.
Ngày hôm sau trời lại đổ mưa, SeokJin lại ngồi đợi xe buýt tại trạm xe, chàng trai tóc đen kia lại đến.
- Xin chào.
- Xin chào.
Anh mỉm cười,chào đáp lại.
- Anh tên gì, tôi là Kim NamJoon.
- Tôi là Kim SeokJin.
- Anh đã nghe được bản nhạc của mưa chưa.
- Xin lỗi, tôi vẫn chưa.
- Lúc đi về,đừng tựa đầu vào cửa kính xe buýt, sẽ bị đau đấy.
- À vâng nhưng sao cậu biết tôi có thói quen đó.
NamJoon chỉ cười không trả lời anh.
Những ngày hôm sau, hắn lại ngồi bên cạnh anh, cùng anh ngắm mưa, cùng anh chờ xe buýt, cùng anh trò chuyện. Tình cảm của SeokJin dành cho chàng trai lớn dần. Cuộc đời SeokJin là một chuỗi ngày đen tối bởi bệnh tật và NamJoon là những tia nắng ấm áp khiến anh cảm thấy cuộc đời này ít ra vẫn còn những mảng màu tươi đẹp. Những hôm rảnh rỗi NamJoon thường hay đạp xe chở anh dưới trời mưa mặc cho ngày hôm sau bọn họ sẽ lên cơn sốt.
- NamJoon, chàng trai em từng kể với anh tên gì vậy. Anh rất tò mò.
Hắn mỉm cười, xoa tóc anh. Đôi mắt hắn nhìn ra phía ngoài, những hạt mưa lại rơi đậu trên hiên quán cà phê.
- Hôm ấy mưa rất to, mưa cuốn trôi mọi thứ. Anh ấy như những cơn mưa đầu mùa khiến cuộc đời em tươi đẹp nhưng rồi anh ấy không biết rằng khi anh ấy biến mất khỏi cuộc đời em, anh ấy đã mang trái tim em đi.
SeokJin hơi khó chịu, chiếc thìa trong tay anh liên tục khuấy li cappuchino.
- Vậy em biết anh ấy đang ở đâu không.
- Em biết.
Li cappuchino không còn được khuấy bởi SeokJin nữa. Bàn tay nhỏ của anh vô thức đan vào nhau.
- Anh ấy ... sống tốt chứ.
- Ừ.
- Sao em biết.
- Ngày nào em cũng theo dõi anh ấy, bên cạnh anh ấy nhưng anh ấy ngốc nghếch quá không hề hay biết.
Bây giờ SeokJin thực sự khó chịu, đồng ý bên anh vậy mà ngày ngày theo dõi chàng trai khác. Kim NamJoon, em giỏi lắm.
- Em còn yêu chàng trai đó ... nhiều không
- Nhiều.
Vị đắng của cappuchino tràn vào khoang miệng anh. Sao lại đắng đến thế nhỉ hay người ta không bỏ thêm đường cho anh. Những thứ đó SeokJin chẳng còn bận tâm nữa, anh ngắm mưa tuyệt nhiên không hỏi NamJoon thêm điều gì. Tình yêu nhỏ bé của anh bị vùi dập bởi những hạt mưa bé tí kia. Anh ước anh đến trước chàng trai hắn yêu. Anh ước anh sẽ là cơn mưa mát lạnh rơi xuống cuộc đời anh trước. Nếu mọi thứ anh đến trước kết cục sẽ khác, tình yêu của anh dành cho hắn sẽ không còn là tình đơn phương ngu ngốc và vô vọng.
- Anh sao vậy SeokJinie.
- NamJoon, em nghĩ kĩ một chút xem trong lòng em anh là gì.
- Sao anh lại hỏi như vậy.
- Em trả lời đi.
- Sao lại im lặng thế khó nói đến vậy sao.Anh không bắt ép em đâu, em không nói cũng được.
- SeokJin ah.
- Anh có việc bận anh về trước nhé.
Nói rồi anh nhanh chân bước ra khỏi quán cà phê. Cơn mưa vẫn chưa tạnh, gió cùng mưa lạnh đến cắt da cắt thịt. Anh không muốn nghe câu trả lời của hắn.
- SeokJin ah.
Tiếng NamJoon đằng sau, anh ép mình chạy đi, chạy thật xa chỗ hắn đang đứng. Anh sợ mình lại đau lòng trước những lời hắn nói. Anh sợ mình sẽ khóc trước mặt hắn. Nếu như vậy thì mất mặt quá không phải chạy đi là tốt nhất rồi sao.
- SeokJin ah.
NamJoon không ngừng gọi, hắn vẫn kiên trì chạy theo anh dù cho mưa đang lớn dần.
- SeokJin, dừng lại đi. Em chưa trả lời câu hỏi của anh mà.
- Không cần nữa, anh không muốn nghe.
Anh thấm mệt,chạy chậm dần rồi dừng hẳn.
- Đồ ngốc, anh không thấy mưa đang rất lớn sao. Sẽ nguy hiểm nếu anh cứ chạy bán sống bán chết như vậy.
- Buông anh ra. Anh ghét em, đi về mà quan tâm chàng trai kia.
- Anh đang ghen sao.
- Phải anh đang ghen, anh vô cùng ghen tị với chàng trai đó. Em ngày ngày quan sát anh ấy nhưng với anh đơn giản chỉ là ngồi chờ xe buýt dưới mưa. Anh ích kỷ lắm anh muốn nhiều hơn nữa. Anh muốn em ... luôn luôn nhìn anh, duy nhất anh thôi.
SeokJin hét lớn, tiếng của anh át cả tiếng mưa. Mắt anh nhòe đi, anh khóc lớn.
- Lần đầu tiên em thấy một chàng trai tự ghen với chính mình đấy SeokJin à.
- Em nói cái gì.
- Ngốc ạ, anh trong tim em quan trọng hơn tất cả.
- Em... sao lại ...
- Một năm trước, hôm đó trời đổ mưa rất to, lúc ấy anh cũng hỏi em như vậy em chưa kịp trả lời anh lại chạy đi. Chạy không để ý đến xung quanh đến khi em đuổi kịp thì anh nằm đó, bất động, vũng nước còn sót lại nhuộm một màu đỏ, em đã rất sợ, em sợ em không được nhìn thấy anh nữa, cho đến khi anh tỉnh dậy lại quên đi em là ai. Ngày ngày em đến trạm xe buýt chỉ mong được nhìn thấy anh. Em đã nói với chính mình nếu như anh quên em, em sẽ xuất hiện và làm trong kí ức của anh có thêm em một lần nữa.
- NamJoon, anh... anh xin lỗi. Anh thực sự xin lỗi.
- Ngoan nào, đừng khóc nữa. Anh khóc trông rất xấu.
- Anh không khóc chỉ là nước mưa chảy xuống thôi.
- Thế bây giờ anh có còn ghen nữa không.
Anh lắc đầu, ôm lấy em liền nói
- NamJoon, dù cho trước đây anh không nhớ em là ai nhưng anh rất cảm ơn vì em đã đến bên anh. Hãy để anh yêu em lần nữa, nhé?
Hai người họ ôm chặt nhau dưới cơn mưa, bản nhạc ấy họ lại nghe được một lần nữa vừa có tiếng mưa, vừa có tiếng nhịp đập trái tim cùng hòa hợp.
-End-