If
Tác giả: Gumayusimp Keria🐻🐶
BL;Giải trí
Giải thích:
Gã: Tanabe
Anh: Ryo
Em: Kaede
Tôi là Ryo Takara 18 tuổi hiện tại đang là 1 thần tượng nổi tiếng và người yêu tôi là quản lí Kaede. Một chuyện đáng tiếc xảy ra ngay sau khi tôi kết thúc hợp đồng làm việc chị gái - người thân duy nhất của tôi bị ám sát. Khi cảnh sát truy camera thì hung thủ lại là người tôi yêu . Lúc đó tôi đã tức giận và cãi nhau với Kaede.
'Rầm'
"Sao em lại giết chị gái tôi ?"
"Em không ... Anh phải tin em!"
"Camera đã ghi lại cảnh em giết chị gái tôi. Vậy mà bây giờ em lại trưng ra cái biểu cảm ngây thơ giả tạo trước mặt tôi"
"Em muốn tôi tin em ư? Trong khi em đã phản bội tôi..."
"Em quyến rũ tôi bằng sự đáng yêu rồi em đá tôi 1 cách không thương tiếc "
"Vậy mà em nói em yêu tôi ư? Em muốn tôi tin cái quái gì hả?"
"Hãy dừng lại đi!"
"Ryo,anh phải tin em.."
Kaede run rẩy mà bấu lấy tay tôi 1 cách yếu ớt làm tôi ghê tởm, tôi hất mạnh tay em ra. Tôi yêu em nhưng cũng hận em ấy vì đã phản bội tôi.
Tôi yêu em ấy, yêu đến phát điên nhưng tại sao...em lại luôn dày vò tâm trí tôi bằng khuôn mặt đó. Mỗi khi tôi nhìn vào gương mặt của em tôi cảm thấy mình có lỗi.
"Em thật khốn nạn. Đừng nói từ yêu qua cái miệng lưỡi giả tạo đó, tôi nghe chán rồi"
Tôi quay người nhìn ra phía cửa sổ, khung cảnh hoàng hôn nhuộm đỏ cả thành phố tráng lệ.
"Ha! Tôi không ngờ anh là một kẻ đê tiện và hèn nhát như vậy, tôi ước gì kẻ tôi yêu năm đó không phải là anh mà là Tanabe.."
Tôi cảm nhận tân trạng hối hận của em qua câu nói run rẩy đó.
"Chúng ta dừng lại ở đây thôi. Tình yêu em dành cho anh đã hết rồi!"
"Được thôi. Để tôi chống mắt lên xem em mạnh miệng được tới khi nào!"
"Hừ!"
Sau đó Kaede bị bắt vào tù, thật lòng tôi có chút tiếc nuối nhưng lại vội phủ nhận nó. Tanabe còn định choảng nhau với tôi vào ngày hôm qua nhưng may mà có đám vệ sĩ ở đó .
Hai tháng sau một viên cảnh sát đã điều tra lại vụ án và hung thủ thật sự là 1 nhóm anti fan của tôi kẻ đứng đầu là Saiki Nakima. Tôi nhanh chóng ngộ nhận ra mình đã sai và hoàn toàn đánh mất người mình yêu bằng chính đôi tay của mình. Kaede bị vu oan nên được thả ngay sau đó và được đền tiền bồi thường. Tôi định tới xin lỗi em và em lạnh lùng đáp lại:
"Anh là đồ tồi, Takara san"
Trái tim tôi như bị bóp nghẹn đau đớn như bị dao cứa rồi em lặng lẽ đến bên Tanabe.
"Đây là hình phạt cho sự ích kỉ của mày"
Những ngày tiếp theo tôi gần như suy sụp cắt đứt liên lạc với tất cả mọi người.
Vài tháng sau đó tôi nhận được lời mời của chi nhánh HTC entertainment tôi nhanh chóng hồi âm rồi chuẩn bị đồ đạc bay sang Hàn Quốc vì lo lắng cho Kaede nên tôi đã khôi phục liên lạc với Tanabe và có một thỏa thuận nhỏ với gã.
Trong khoảng thời gian làm thực tập sinh tôi không ngừng nhớ tới câu nói lạnh lùng của em. Tôi làm việc bù đầu mà không quan tâm tới sức khỏe để quên đi em.
Sau 5 năm vì muốn debut nên tôi bắt buộc phải quay về Nhật Bản. Khi đáp xuống sân bay thì những kí ức đẹp xen lẫn với đau buồn không ngừng ùa về trong tâm trí tôi.
'Kịch'
"Tới rồi"
Tôi xuống xe và gửi tiền. Tôi bước vào bên trong 1 nhân viên đã tới dẫn tôi tới phòng của CEO.
'Xoạch'
"Xin chào"
"Chào buối sáng Otto san"
Tôi thảo luận với CEO, kí hợp đồng 5 năm và hoạt động dưới tư cách là 1 nghệ sĩ solo. Tôi có 2 tháng để chuẩn bị sản phẩm âm nhạc của mình.
Nhờ sự giúp đỡ của Bancho thì tôi đã có album đầu tay là Love và bài hát chủ đề là Jealous mang âm hưởng trầm buồn.
"Cậu không thấy mệt sao?"
Nhân viên bất ngờ vì anh đã làm việc từ 4h sáng cho tới 11h đêm mà không hề nghỉ ngơi.
Tôi tiếp tục luyện tập cho đến 1h sáng mới đi ngủ. Ngày tháng trôi qua nhanh chóng tôi cũng có sân khấu đầu tiên với album của mình.
Anh nhang chóng nổi tiếng và MV Jealous của anh cũng đạt 500tr lượt xem chỉ sau 24h đăng tải.
#2
'Cạch'
"Đây là ai thế?"
"Hai người này là vệ sĩ và quản lí của cậu"
"Tôi là Ryoma Sakamoto. Xin được chiếu cố"
"Chị là Rin Nakashima"
Tôi nhìn Rin lòng chợt nhớ tới em.
Hai năm sau tôi đã thành công trên con đường nghệ thuật của mình, tôi đang bận rộn chuẩn bị cho concert sắp tới của tôi ở Tokyo. Tôi đang trên đường đi tới địa điểm concert thì thấy một con gấu bông to màu nâu vẫn còn được bán ở một cửa hàng đồ chơi liền năn nỉ chị quản lí mua.
"Rin san tôi muốn mua nó!"
"Nhưng cậu sắp trễ rồi đấy.."
Tôi lay lay tay chị ấy, Rin bất lực đành mua cho anh và anh mua 2 con luôn. Sau đó thì đóng gói một con lại làm quà sinh nhật co Kaede vì hôm nay là sinh nhật em ấy tròn 18 tuổi.
"Anh định tặng cho ai thế?"
"Người tôi yêu."
Rin và Ryoma bất ngờ vì họ là nhân viên mới nên không biết chuyện anh với Kaede. Họ nhìn anh không giống 1 người đang yêu cho lắm mà giống 1 người đang thất tình. Sau đó chúng tôi bị mắng vì tới trễ.
"Anh ơi tí nữa có màn biểu diễn trên cao anh hạ thấp thôi nhé"
"Ok"
Buổi concert nhanh chóng bắt đầu món hàng của anh cũng đã được gửi tới Kaede.
"Oa!!!"
Kaede bất ngờ bởi món quà em rất thích con gấu này nhưng do nó là hàng limited nên em ko săn được. Khi em xem người gửi thì nó là 1 SĐT lạ và em gọi mãi cũng không được.
"Ở đây có 1 buổi concert đấy, đi ko?"
Kaede gật đầu lịa lịa nhanh chóng thay đồ mặc dù đã 18 rồi nhưng tâm hồn em vẫn là 1 đứa trẻ con ham ăn ham chơi. Tanabe chọn được hàng ghế có tầm nhìn khá đẹp.
'Bùm'
Pháo khói bùng lên Ryo xuất hiện các bạn Fan liền hú hét, em nhìn người trên sân khấu quen lắm nhưng ko nhận ra là ai. Còn Tanabe dẫn em tới đây để Ryo biết em vẫn ổn. Gã cũng không ngờ là sau 9 năm Ryo lại thay đổi nhiều như vậy.
Cho tới phần biểu diễn trên cao tôi nhìn thấy em ôm Tanabe và trên tay em là con gấu bông làm tôi khóc. Tôi liền quay ra sau ngồi gục xuống để fan ko thấy gương mặt thảm hại của anh lúc này.
"Dane! Anh ko sao chứ?"
Một bạn fan hỏi lớn tôi vội lau nước mắt đứng lên an ủi họ. Khi concert kết thúc thì gã tới gặp tôi.
"Này, có dịp rảnh về thăm cậu ấy đi"
Trong đầu tôi xuất hiện 1 dòng suy nghĩ rằng sau những chuyện tôi làm với em ấy thì tôi có đủ tư cách để gặp em ư? Tôi không có can đảm để đối mặt với em lần nữa. Tôi lơ đi câu nói của gã mà rời đi.
Em nhận ra người ở trên sân khấu là người mà em đã tìm suốt 9 năm qua, hình bóng mà em vẫn hằng đêm mong nhớ. Em nhanh chóng chạy đi tìm nhưng ko thấy anh đâu 1 lần nữa em lại để vụt mất anh. Em về nhà buồn chán tâm sự với gã, gã đã thỏa thuận với anh rồi nên gã ko thể tiết lộ cho em được.
Em nằm trên đùi anh khóc lớn từ ngày em ra tù anh cắt đứt mọi liên lạc với tất cả mọi người( ngoại trừ Tanabe).
"Rio sắp tới chúng tôi sẽ dừng hoạt động của trong vòng 3 tháng để bồi dưỡng nhóm nhạc mới. Hãy tận hưởng kì nghỉ của mình đúng cách nhé!"
Vì quá chán nản nên tôi quyết định về lại căn nhà cũ mà tôi với em từng ở nó vẫn còn và được quét dọn sạch sẽ. Khi tôi bước vào căn nhà từng dòng kí ức về ngày hôm đó lại ùa về trong tâm trí tôi, tôi ngắm nhìn bức ảnh tôi và em chụp kỉ niệm ngày đầu tiên hẹn hò lúc đó tôi mới biết yêu là gì. Kaede hôm nay cũng tới để ôn lại kỉ niệm cũ trên tay là món quà sinh nhật cho anh. Khi em tới thì phát hiện cửa nhà đã được mở, người giữ chìa khóa nhà chỉ có em và Ryo, em nhanh chân chạy vào trong nhà và em thấy bóng lưng quen thuộc của anh em cất tiếng gọi:
"Ryo"
Tôi khựng lại từ từ quay ra phía sau, 4 mắt chạm nhau tôi nhanh chóng chạy lên phòng nhưng em đã giữ tôi lại.
Ryo sao anh cứ trốn tránh em mãi thế?"
Tôi run rẩy nhẹ em vẫn tốt bụng như lần đầu hai ta mới gặp. Từ nhỏ vốn dĩ tôi luôn cô độc vì là con riêng trong nhà. Khi bố mẹ tôi qua đời cuộc sống của tôi mỗi ngày rất buồn chán. Cứ cố sống mỗi ngày là cứ ngỡ mình đang chết dần trong từng ngày ấy. Vậy rồi 1 ngày em tới mang mùa xuân đến bên tôi từ lúc đó tôi biết yêu là gì. Từ lúc đó tôi chỉ muốn đóng băng em lại rồi giữ em làm của riêng.
Rồi dần tình cảm đó của tôi biến thành sự ích kỉ. Biết bảo lần ghen tuông vô cớ làm tổn thương em ấy. Lúc tôi nhìn em ấy cùng Tanabe trong lòng tôi có chút vui vì ở bên gã em sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều. Vậy nên sau đó tôi bay sang Hàn Quốc trốn như một kẻ hèn nhát.
"Bỏ ra đi "
"Nếu em bỏ ra thì anh sẽ không chạy chứ?"
"Ừm"
Em ấy thả lỏng tay khi tôi quay lại thì em liền hôn tôi khiến tôi không kịp phản ứng.
"Ưm ah ư"
Chân em mềm nhũn sau nụ hôn tôi bế em ra so sánh nằm .
"Anh đã ở đâu suốt 9 năm qua?"
Em xoá bàn tay anh nó gầy hơn trước kia rất nhiều em đâu xót mà xoa nó rất nhiều. Em chạm tay lên khuôn mặt gầy gò của anh mà rơi lệ.
"Anh lại làm việc quá sức đúng không? Sao anh phải dày vò bản thân mình như thế.."
"Vì ai chứ hả?"
Tôi cụng trán em nở 1 nụ cười hiền.
"Mỗi khi tôi nhớ em là tâm trí tôi liền loạn lên cách duy nhất là làm việc.Đây là lần đầu tiên anh có kì nghỉ thực sự sau 10 năm đấy."
Kaede bất ngờ anh vì mình mà dày vò như vậy em liền nằm lên đùi anh như 1 lời xin lỗi.
"Em xin lỗi"
"Vì cái gì?"
"Vì lời nói ngày hôm đó chỉ là do lúc đó em quá hận anh em định xin lỗi thì anh lại biến mất như cơn gió vậy. Lúc đó em ở nhờ nhà Tanabe em biết là cậu ấy thích em và bọn em có hẹn hò trong một khoảng thời gian rồi dừng lại vì Tanabe đã tìm được nửa kia của mình và kết hôn. Trong đám cưới đó thì em đã nhận ra rằng em yêu anh nhiều tới mức nào. Trong suốt 10 năm qua em ko ngừng tìm kiếm anh và chờ anh xuất hiện và đến với em 1 lần nữa "
"Em cần gì phải chờ đợi 1 kẻ bạc tình như tôi chứ?Ngoài kia có nhiều người hợp với em hơn mà?"
"Em cũng đã bắt đầu với những người khác nhưng họ không thể làm những thứ mà anh đã làm cho em càng lâu dài nó càng khiến em cảm thấy trái tim mình trống rỗng và cô đơn.."
Trong lòng tôi có chút vui vì em không yêu ai khác, vì tôi mà em sẵn sàng chịu đựng mà chờ đợi suốt 10 năm.
"Thế họ đã khám phá em chưa?"
"Chưa họ ko đủ trình với cả cơ thể của em thuộc về anh"
Tôi bất ngờ em dụi đầu vào ngực tôi che đi khuôn mặt đỏ. Tôi liền đè em ấy xuống hôn, 1 nụ hôn chất chứa bao thương nhớ của tôi suốt 10 năm tay tôi liền luồn vào trong chơi đùa với hai hạt đậu nhỏ.
"Đợi đã... Em muốn vào phòng"
"Được thôi."
'Phịch'
Tôi để em ấy lên giường cơ thể của em ấy sau 10 năm rất nhạy cảm khiến tôi nổi thú tính mà"làm" tới sáng luôn:))
Hôm sau tôi liền phải chườm đá cho em vì hôm qua tôi làm khá mạnh bạo. Tôi vẫy tay ra hiệu cho em em lại gần.
"Đưa tay em đây!"
"Anh định làm trò g--"
Em bất ngờ tôi đeo lại cho em chiếc nhẫn mà năm đó mà năm đó tôi tỏ tình với em. Em khóc nức khiến tôi hoảng loạn tôi làm gì sai sao.
"Sao lại khóc?Chúc mừng sinh nhật!"
"Em cảm ơn"
Kaede ôm tôi khiến lòng tôi nổ tung làm tôi sống lại những kí ức ngày xưa.
"Cảm ơn vì con gấu của anh"
"Sao em biết?"
"Chỉ có anh là biết em thích cái này "
"Sao em lại dễ thương như thế chứ?"
Tôi ôm mặt em ấy thực sự quá dễ thương rồi.
Sau đó em quay lại công ti và làm trợ lý cho tôi như ngày xưa khiến tôi có chút chạnh lòng vì lúc trước đã làm tổn thương em.