Năm cô 15 tuổi, cô mạnh dạn đứng trước mặt anh mà tỏ tình.
Đáp lại cô chỉ là một cái lướt qua như gió của anh.
Năm cô 17 tuổi, cô lại chặn anh giữa đường, nói to cho bàn dân
thiên hạ nghe.
"Em thích anh, 7 năm rồi. Làm bạn trai em có được không?"
Cô vốn nghĩ anh sẽ vì thể diện của cô mà đồng ý, ai ngờ, y hệt 2 năm trước, anh lại lướt qua cô.
Lần này anh nói thêm: "Không"Cô không cam lòng, lỡ đụng phải vào điều cấm kị.
"Tại sao chứ? Chị ấy cũng chẳng thể bên anh nữa, vậy tại sao anh vẫn không chấp nhận em?"
Cả người anh bỗng chốc cứng đờ, tay siết chặt lại.
Anh vẫn không nói gì mà bỏ đi.
Nhìn người qua đường xung quanh, cô cười thể thảm.
Thật mất mặt mà.Năm cô 20 tuổi, vẫn không từ bỏ tình yêu, cô xin vào làm cùng với
công ty anh.
Hằng ngày cô đều mang một xuất cơm hộp đếnn, vì cô biết anh cón you thói i quen nhịn ăn. đã luôn nghĩ về anh
Vậy mà anh vẫn không nể tình, ném thẳng vào thùng rác trước mặt cô mà nói
"Đừng có làm phiền tôi"
Cô chỉ cười nhẹ, không nói gì rồi quay về bàn làm việc.
Lúc này,trên mặt cô chỉ còn sự ảo não.
Cho tới ngày 23/4 là ngày giỗ chị ấy. Cô ngồi ở bàn làm việc, không kìm được mà nhiều lần ngó qua phòng anh. Vào giờ được 2 tiếng rồi, anh vẫn chưa tới.
Chua xót đang dâng lên trong lòng cô, có lẽ giờ này anh đang ngồi ở cái hố đó, nơi mà người anh yêu nhất bỏ mạng. Tan làm, cô cầm túi sách, ra về.
Đi khỏi cơ quan, ngang qua một quán bar, không hiểu thế nào mà cô lại bước vào đó.
Tiếng nhạc sập sình đinh tai nhức óc bỗng lọt vào tai cô khiến cô nhíu mày bỗng nhiên trừng mắt ra.
Anh..cũng đang ở đây?
Nhìn hình ảnh này, trong lòng cô không khỏi đau đớn. con nghĩ về anh
Anh đang nằm ra bàn, bên cạnh
còn có mười mấy vỏ bia rỗng.
Cô nhanh chân chạy tới bên anh, cố gắng đỡ anh dậy.
Dìu anh về nhà, cô đặt anh lên
giường, cởi giầy anh ra rồi chạy
ngay vào nhà tắm, tẩm ướt rồi...