Tình yêu được em nảy sinh từ lúc nào,em luôn cười,chịu đựng chx bao giờ có thứ gọi là phản kháng.Nụ cười trên môi rạng rỡ em hèn nhát lắm em ơi!Em để ng ta bắt nạt em mặc kệ họ sỉ nhục em,em vẫn còn trên môi!Em nghĩ rằng anh ta yêu em nghĩ rằng anh ta sẽ là tri kỉ cuộc đời em!nhưng không em ạ!Lời nói anh thốt r khiến em đã khóc
-Haha tụi mày nghĩ tao thích nó à,dẻ tiền loại ko có chình thì sao xánh dc với tao haha
Khi về nhà em đã khóc rất nhiều,khóc cho sự ngu muội của mình khóc cho tình đơn phương mà em dành cho anh!Em khóc đau lòng khiến ngta buồn thay cho em!Đến trường em bắt đầu kiếm niềm vui bằng cách dủ bn em cùng chơi!không họ ko chơi với em!
Đã mấy ngày rồi em ko ăn ăn ít đi gầy đi!ai cũng lo cho em nhưng em vẫn nở nụ cười bảo là
-Em/con ko sao ạ!^^
Cho đến ngày cái ngày mà em vĩnh biệt với thế gian này đi theo thần chết về trời.Em ác lắm em ạ!em bỏ đi để lại ng thân mình bỏ lại những ng yêu thương em!không có gì buồn bằng ngày em đi cả nhưng em rất vui cì em đã chết chết trong niềm vui của mình...
-by:me-