Căn phòng nhỏ tối như hũ nút nằm chễm chệ trên một tòa cao ốc giữa lòng thành phố sầm uất, hiu quạnh hơn so với những phòng bên.
Dòng xe vội vàng tạt qua từng mảng đèn đường.
Tối hôm nay mưa rơi tầm tã. Giọt mưa rơi theo từng mảng, va vào cửa kính, não nề trườn xuống thành cửa, làm nhòe đi ánh đèn đường hắt lên nơi cửa sổ.
Cô gái mở ngăn bàn ra, hộp thuốc nằm lăn long lóc trơ trọi đang chờ sẵn ở đó, cầm lên.
Chẳng còn tiếng rì rào từ miệng lưỡi người đời, chẳng còn ánh trăng lặng lẽ đơn độc trên bầu trời đen kịt, chẳng còn tiếng đ.á.nh đ.ậ.p hay ch.ử.i b.ớ.i vang lên từng đợt trong căn nhà ấy, cũng chẳng còn tiếng khóc nấc nghẹn ngay cổ họng chẳng thể bật thành tiếng.
Căn phòng bỗng chốc tĩnh mịch, lạnh lẽo, chẳng cảm nhận thấy được sự sống nữa.
Chuông điện thoại cứ reo rồi tắt, số lần thông báo cuộc gọi nhỡ tăng dần.
Trễ rồi.
Cô bé đó đã ngủ rồi, trong mơ, ông bà nhìn em cười hiền từ, một giấc mơ vĩnh hằng đẹp đẽ...
_____________
#LomelTe