"Làm sao ta có thể quên được chàng?"
Yêu nữ nâng nhẹ cánh hoa trong tay, đôi mắt tựa người vô hồn, giọng nói khàn khàn thẩn thờ lên tiếng.
Chẳng ai biết nàng đã ở đây, lập lại lời này bao lần. Cũng chẳng ai biết, nàng đã đợi chờ bao lâu để gặp vụ cố nhân kia.
Người ta chỉ biết nàng là người si tình, không là kẻ lụy tình. Khi cứ mãi dây dứt mối quan hệ nghìn năm kia. Nàng đã đợi ở chốn Nại Hà đã lâu lắm rồi, lâu đến nổi mà đôi mắt này vì vị cố nhân ấy tưởng chừng như chẳng thể nhìn được nữa.
Nhưng nàng nào quan tâm?
Nàng vẫn đợi và nàng vẫn khóc. Nàng tuyệt vọng, nhưng lại vẫn hy vọng.
Chấp niệm của nàng ngày càng sâu chẳng thể siêu thoát.
Nàng có biết hắn đã luân hồi rất nhiều kiếp rồi không? Nàng có biết mỗi kiếp, hắn luôn gặp ái nhân của đời mình không?
Hắn nào đâu nhớ đến nàng, nhớ đến kẻ vì một câu nói mà đợi chờ nghìn năm nay?
Rồi, nàng bật cười, tiếng cười van lên giữa chốn cõi âm lạnh lẽo. Ôi, điều cười này sao lại chua chát, da diết thế này?
À, thì ra nàng biết.
Nàng biết tất cả, vậy tại sao còn ở đây khổ tâm vì hắn.
À, thì ra nàng vẫn còn thương vị cố nhân đấy.
Nàng còn đau, chẳng thể nào buông được.
Yêu nữ nàng lại khóc, dẫu cho có giọt lệ nào rơi nhưng tâm lại gào thét như giông bão.
Tay nàng nâng niu càng mạn đà la, vẫn thẫn thờ như trước.
"Làm sao có thể quên được chàng?"
Huyết lệ nàng rơi xuống cánh mạn đà la, nhuộm đỏ cả một vùng. Chốc chốc, cả rừng mạn đà la tinh khiết chẳng còn gì ngoài hoa bỉ ngạn nở rực rỡ động lòng người.
À a à, nàng yêu nữa lại hát.
"Mạn đà la à, ta muốn quên đi chàng. Quên đi những ngọt ngào mê luyến ngày ấy, quên đi những ngọt ngào chàng đã chao cho ta.
Quên đi ngày nắng đượm vàng, chàng ngỏ lời với ta.
Mạn đà la ơi, ta sẽ tha thứ cho chàng. Vì điều gì?
Tha thứ cho những đau thương, hy vọng ta chẳng thể cất thành lời. Những giọt nước mắt ta đã rơi.
Mạn đà la à, ta mong chàng sẽ tìm được ái nhân.
Mạn đà la, tim ta đau lắm.
Làm sao ta có thể quên, có thể tha thứ đây. Ta hận chàng, ta muốn chàng phải day dứt ta.
Nhưng mạn đà la à, người đừng trách ta nhé? Ta vẫn còn yêu chàng.
Da diết.
Ta không thể buôn".
Chuyện là: hai bộ truyện mình đang làm bí quá nên qua làm truyện ngắn cho zuii. Có gì vô ủng hộ mình với nhaaa 💗💗 iuiuiu