CHƯƠNG 1.
Làng Đợi không nằm trên bản đồ hiện đại. Nó ẩn mình sau những rặng dừa nước héo úa của vùng đất ngập mặn phía Tây Nam Bộ, nơi không khí luôn đặc quánh mùi sình lầy và vị muối mặn chát. Người ta nói, ở làng Đợi, thời gian không trôi đi, nó chỉ luẩn quẩn quanh những ngôi nhà sàn mục nát.
Dương Chí Lâm là một nhiếp ảnh gia tự do, kẻ luôn săn tìm những vẻ đẹp tàn úa. Anh đến làng Đợi vào một buổi chiều tà, khi mặt trời đỏ quạch như một vết thương hở trên bầu trời. Đón anh ở đầu làng là ông Sáu, một người đàn ông có làn da nhăn nheo như vỏ cây bần và đôi mắt đục ngầu không thấy lòng đen.
“Cậu tìm đến đây để chụp hình hả?” Giọng ông Sáu khàn đặc, nghe như tiếng hai miếng gỗ mục cọ vào nhau.
“Dạ, cháu nghe nói làng mình còn giữ được nghề múa rối bóng cổ truyền.” Lâm vừa nói vừa chỉnh lại ống kính máy ảnh.
Ông Sáu không đáp, chỉ nở một nụ cười kỳ lạ, để lộ hàm răng sún đen kịt. Ông dẫn Lâm về phía một ngôi đình cũ nằm sâu trong rừng dừa. Đó là một kiến trúc bằng gỗ đen bóng, mái ngói rêu phong chảy xệ xuống như muốn sụp đổ.
Bức màn trắng và những bóng đen
Đêm đó, ông Sáu mời Lâm xem một buổi diễn đặc biệt. Trong gian chính của ngôi đình, một bức màn vải trắng được căng lên. Phía sau màn, một ngọn đèn dầu lạc leo lét tỏa ra ánh sáng vàng vọt, nhảy múa theo từng cơn gió lùa qua khe cửa.
“Nghề múa rối của làng này khác lắm,” ông Sáu thì thầm khi ngồi xuống cạnh Lâm. “Chúng tôi không dùng gỗ hay giấy. Chúng tôi dùng... ký ức.”
Buổi diễn bắt đầu.
Trên bức màn trắng, những hình bóng bắt đầu xuất hiện. Nhưng chúng không giống bất kỳ con rối nào Lâm từng thấy. Chúng uyển chuyển một cách đáng sợ, các khớp nối cử động mượt mà như thể có xương thịt thật sự. Con rối hình một cô gái tóc dài hiện ra, nó đang chải đầu. Từng lọn tóc mảnh như tơ lay động rõ rệt. Rồi một con rối hình người đàn ông không đầu xuất hiện, đuổi theo cô gái.
Lâm đưa máy ảnh lên định chụp, nhưng qua ống kính, anh bỗng khựng lại.
Dưới ánh sáng đèn dầu, bóng của những con rối đổ lên bức màn không chỉ là màu đen. Chúng có những mảng màu đỏ thẫm rỉ ra, thấm vào thớ vải trắng. Tiếng nhạc đệm không phải từ đàn kìm hay đàn cò, mà là tiếng kẽo kẹt của tre nứa hòa lẫn với tiếng rên rỉ nghẹn ngào phát ra từ phía sau tấm màn.
“Ông Sáu, ai đang điều khiển phía sau vậy?” Lâm hỏi, mồ hôi hột bắt đầu lăn trên trán.
“Không có ai cả,” ông Sáu cười khục khục. “Chúng tự diễn đó chứ. Khi người ta chết đi với nỗi oan khuất, linh hồn họ sẽ tìm vào những con rối này để kể lại câu chuyện của mình.”
Sự thật trong căn buồng tối
Sự tò mò của một nhiếp ảnh gia luôn lớn hơn nỗi sợ hãi. Nửa đêm, khi ông Sáu đã say ngủ và tiếng ếch nhái ngoài đầm lầy kêu vang như tiếng khóc, Lâm lẻn vào phía sau ngôi đình.
Mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi anh. Nó không phải mùi bùn, mà là mùi thịt thối rữa được tẩm ướp bằng hương nhu và dầu bóng. Anh bật chiếc đèn pin nhỏ trên điện thoại.
Ánh sáng quét qua một dãy giá gỗ. Trên đó treo hàng chục con rối.
Lâm rùng mình lùi lại. Những con rối này không được làm bằng gỗ. Lớp “da” của chúng dai và có lỗ chân lông li ti – đó là da người được thuộc kỹ. Các khớp xương được nối bằng dây gân thật, khô khốc và cứng đờ. Đáng sợ nhất là khuôn mặt của chúng: mỗi con rối đều mang một gương mặt người thật được lột ra và ép phẳng, mắt bị khâu kín bằng chỉ đen.
Anh nhận ra con rối cô gái lúc nãy. Đó là một gương mặt trẻ, xinh đẹp nhưng vặn vẹo trong đau đớn. Và trên ngực con rối đó, anh thấy một vết chàm hình ngôi sao – giống hệt vết chàm của người em gái đã mất tích một năm trước của anh.
“Ngọc?” Lâm nghẹn ngào gọi tên em gái.
Đúng lúc đó, một bàn tay lạnh ngắt như đá đặt lên vai anh.
“Cậu thích chúng không?”
Ông Sáu đứng đó, không còn vẻ già nua yếu ớt. Trong tay ông là một con dao nhọn hoắt dùng để thuộc da, và sau lưng ông, những con rối trên giá bắt đầu rung lắc kịch liệt. Tiếng dây gân cọ vào nhau kẽo kẹt vang lên khắp căn phòng.
Vũ điệu của cái chết
“Làng này không thể tồn tại nếu không có những buổi diễn,” ông Sáu tiến lại gần, đôi mắt đục ngầu giờ đây lóe lên ánh sáng điên dại. “Đất này cần máu để giữ màu xanh, và rối cần linh hồn để có thể cử động. Em gái cậu đã làm rất tốt, con bé là con rối đẹp nhất mà tôi từng tạo ra.”
Lâm định bỏ chạy, nhưng đôi chân anh cứng đờ. Từ trên giá gỗ, con rối mang gương mặt Ngọc rơi xuống. Nó không rơi tự do mà tiếp đất bằng hai chân, những khớp xương gãy khục khục. Nó bò về phía anh, những ngón tay gầy guộc bằng xương trắng hếu vươn ra.
“Anh... cứu... em...” Một giọng nói khàn đặc, phát ra từ cái miệng bị khâu kín của con rối.
Lâm hét lên, dùng máy ảnh đập mạnh vào con rối nhưng nó không hề hấn gì. Ông Sáu lao tới, nhưng đột nhiên, tất cả các con rối khác trên giá đồng loạt rớt xuống. Chúng không tấn công Lâm. Chúng lao vào ông Sáu.
Tiếng gào thét của ông lão xé toạc màn đêm. Những con rối dùng những ngón tay xương xẩu cào xé lớp da của chính người đã tạo ra chúng. Chúng hận. Nỗi hận tích tụ qua hàng chục năm bị giam cầm trong những hình hài quái dị.
Trong lúc hỗn loạn, con rối mang gương mặt Ngọc đẩy Lâm về phía cửa sổ.
“Chạy... đi...”
Lâm nhảy ra khỏi ngôi đình, lao thẳng vào rừng dừa nước. Anh chạy điên cuồng, không dám ngoảnh lại, mặc cho gai sắc cào rách da thịt. Phía sau anh, ngôi đình bỗng bùng cháy. Ngọn lửa màu xanh lét bao trùm lấy tất cả, thiêu rụi những ký ức kinh hoàng và những thân xác không trọn vẹn.
Vĩ thanh
Sáng hôm sau, người dân ở xã bên tìm thấy Lâm ngất lịm bên bìa rừng. Khi anh tỉnh lại và kể về làng Đợi, ai nấy đều nhìn anh với ánh mắt thương hại.
“Chỗ đó là một nghĩa địa cổ đã bị nước mặn xâm lấn từ mấy chục năm trước rồi chú em ơi,” một người dân nói. “Làm gì có làng nào ở đó. Chỉ có ngôi đình thờ những người chết trôi, nhưng nó cũng cháy rụi từ đời nào rồi.”
Lâm không nói gì. Anh run rẩy mở chiếc máy ảnh vẫn đeo trên cổ. Trong thẻ nhớ, không có một tấm hình nào về ngôi đình hay ông Sáu. Chỉ có duy nhất một bức ảnh chụp dưới ánh đèn dầu.
Đó là bức màn trắng của buổi diễn đêm đó. Nhưng trên màn không phải là bóng rối.
Qua ánh sáng xuyên thấu, người ta thấy rõ một bàn tay người thật, gầy guộc và nhỏ nhắn, đang áp sát vào mặt trong của tấm vải, như thể đang cố gắng cào xé để thoát ra ngoài. Trên cổ tay của cái bóng đó, có một vết chàm hình ngôi sao rõ mồn một.
Lâm rùng mình, phía sau gáy anh bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh lẽo, và một tiếng kẽo kẹt của khớp xương vang lên ngay sát bên tai.