Có 1 lần hồi tui lớp 4 á
Ba mẹ tui kêu:"con đọc truyện xa thôi kẻo cận đó con."
Lúc đó tui đọc xa,nhưng tui kiên trì đc có 4 ngày.
Thế là 1 ngày đẹp trời nọ tỉnh dậy mắt hơi mờ nghĩ:"chắc chỉ là ngủ dậy mắt thế thôi."
Ai dè,đến chiều ko thấy hết.
Tui hỏi mẹ:"mẹ,sao mắt con mờ quá!"
Mẹ nói:"con cận rồi!thôi xong con rồi.".
Tui lo 29 ngày,rồi mẹ tui kiêu:"đeo kính hay đi mổ?".
Tui nói:"đi mổ!".
Mẹ bảo:"đợi tầm lớp 6-7 rồi đi mổ nhé!".
Đến tầm lớp 6-7,mẹ cho tui đi mổ.khi mổ xong á,tui vẫn đeo kính vài ngày,rồi tui bỏ ra lần đầu tiên sau khi cận thế là tui thốt lên:"ôi trời,mẹ ơi!Mắt con nhìn lại được rồi nè vui quá!.".
Mẹ nói:"...".
Mẹ tui thở dài,tui cũng ko hiểu tại sao.
Cho đến khi tui 18 tuổi tui mới nhận ra mẹ tui đã đi vay tiền người khác bây giờ vẫn còn 1tr nữa mẹ chưa trả được thế là tui cho mẹ tui 500k mẹ tui cảm ơn tui,tui vui quá.
Đó là lí do tại sao giờ tui vẫn ko đeo kính.