Mượn sách dài hạn
Tác giả: Shin Shin
Ngôn tình;Học đường
Ngày tốt nghiệp cấp hai. Vui có, buồn có hạnh phúc cũng có. Bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn nhưng chủ yếu là sự vui vẻ vì sắp tới nó sẽ được tới một môi trường mới và có thể xây dựng lại hình tượng và làm quen mới nhưng người bạn mới.
Nhưng trước khi đến lúc đó thì sẽ phải ôn tập cho kì thi vào cấp ba sắp tới.
Cả bọn cám đầu vào ôn ngày ôn đêm ôn không ngừng nghỉ vì nó biết nếu trượt thì ba mẹ sẽ rất thất vọng về nó.
Chúng ôn thi tại Trung tâm Giáo dục thường xuyên.
Đừng thấy nó học thêm ở Giáo dục thường xuyên mà coi thường. Lớp có 8 đứa thì cả 8 đều là học sinh giỏi học lớp trọng điểm của trường. Tụi nó học cô Châm tại sao không học cô này dạy trong trường á? Học ở đây 4 năm chưa có cô nào tụi nó chưa từng học qua nhưng chỉ có cô Châm là dạy ổn nhất. Trước ngày thi cô vỗ vai động viên cả lớp:
-Làm được đến đâu thì làm nhưng phải bình tĩnh, không được hoảng. Cô biết đây là 1 trong những kì thi quan trọng của chúng mày nhưng cứ làm bài bình tĩnh thôi. Đừng thấy tụi nó làm xong bài mà hoảng lỡ đâu bọn nó làm bừa thì sao? Nhớ làm bài cẩn thận vào đừng có cẩu thả sai chỗ nọ chỗ kia. Cố lên thi xong cô đãi tụi mày đi uống nước.
Chỉ nghe thấy thế cả bọn hú hét lên. Ngoài mặt thì cười cười nói nói nhưng trong lòng thì lo lắng hơn bao giờ hết. Chỉ cần trượt thì nó sẽ đi nhặt ve chai, đi làm phụ hồ không thì đi lấy chồng luôn đấy. Trên đường về nhà 8 đứa nói chuyện rôm rả với nhau. Hương bất chợt nhìn lên trời hỏi:
-Vậy là chúng mày vào Lê Chân hết hả?
Con Như nghe vậy cũng trả lời luôn:
-Chứ gì nữa, có mỗi mày vào Trần Phú thôi con.
-Tại tụi mày gà chớ bộ.
Cả bọn nhao nhao lên nói chuyện tương lai sau này. An lên tiếng khiến cả bọn câm nín.
-Tao sẽ vào Hồng Bàng.
Như nhìn nó đầy nghi hoặc:
-Mày chắc không đấy?
-Chắc chắn! Tao sẽ tu chí học hành cho chúng mày xem!
-Mơ đẹp đấy về mà mơ tiếp đi ha.
-Oi đừng có dập tắt ước mơ của người khác vậy chứ!!
Hiếu bật cười khanh khách nhìn An:
-Mày mà trượt thì trời cứu được mày.
-Không thử sao mà biết được!!
Thấy mọi chuyện bắt đầu đi xa Thanh Hương tách An ra:
-Thôi xin mấy khứa, mai thi rồi thì về ôn bài dùm tôi cái. Thi xong Châm dạy bài mới luôn đấy chúng mày đi xin sách chưa?
-Chưa. Mà tao cũng lười chẳng muốn đi xin.
-Thôi lo gì Châm có sách mà không thì đến lúc đấy học chay thôi.
-Con ạ mấy mẹ luôn đấy.
Cả bọn cười lớn rồi ai về nhà nấy. Mai thi rồi nên có lẽ đêm nay không đứa nào có thể ngủ ngon giấc được.
•
Thi xong cả bọn được Châm bao uống nước và còn được đãi lầu nữa. Cô cười tươi chúc mừng cả bọn:
-Thi xong rồi thì cứ chơi đi. Chúng mày đã vất vả rồi từ giờ đến lúc biết điểm thi cô không bắt chúng mày đi học nhưng nhớ xin sách lớp 10 về cô dạy cho chúng mày luôn.
-Vângggg.
Cả bọn ăn chơi, cười nói rất vui vẻ. Mấy hôm sau An ngủ không lết được xác dậy. Nó đã thức liền mấy hôm rồi nên thi xong nó ngủ kinh lắm. Mẹ thấy nó mệt thì thôi để cho nó ngủ lấy sức vậy.
Việc nhà được đẩy qua cho con Thư làm hết. Nó phụng phịu đi lên phá chị thì bị mẹ bắt được. Mẹ ngồi giải thích về việc nó đã phải học hành cực khổ như nào và nói con bé để yên cho chị nghỉ ngơi. Con bé dù không cam lòng lắm nhưng từ lần đó cũng chả phá chị nữa.
Nhanh thôi cũng đến ngày báo điểm thi. Cầm tờ giấy trên tay mà tay nó run cầm cập, nhìn nó vậy cả nhà cũng run theo.
Mở tờ giấy ra nó hét toáng lên ôm lấy mẹ. Cả nhà nghe đến đây cũng hiểu chuyện gì rồi, ba và cái Thư cũng lao tới ôm An. Tối đó mẹ làm món mì xào bò yêu thích cho nó. Sắp tới sẽ vui lắm cho xem.
•
Vài hôm sau nó đến trường xem danh sách lớp. Đang vui vẻ nhảy chân sáo xuống trường thì lỡ va phải người khác. Nó luống cuống xin lỗi rối rít nhưng khi cả hai nhìn rõ mặt nhau thì một khoảng im lặng kéo dài...
-Sao lại là mày?!!
Người nó đụng phải là Phúc. Từ hồi cấp 2 cả hai đứa đã ưa gì nhau rồi. Nó nghĩ nếu bào Hồng Bàng điểm đầu vào cao như này sẽ không phải gặp lại mấy đứa nó ghét nữa nhưng sao lại thành ra thế này?! Lại còn trùng trường với tên nó ghét nhất nữa chứ!!
•
Khoảng vài hôm sau theo lịch An lê xác lên Trung tâm học.
Mới 8 giờ 15 cô chưa bao giờ tới sớm vậy cả vừa lên tới lớp nó đã nghe tiếng Như, Hương và Huyền nói chuyện với nhau.
Nó vào lớp mếu máo nói:
-Nước đi này tao sai rồi cho tao đi lại được không? ༼;'༎ຶ ༎ຶ༽
-Hả? Lại vụ gì đây?
-Hôm trước tao lên trường... Tao gặp thằng Phúc chúng mày cứu taoooo.
-Ui thằng Phúc thì có là gì tao tưởng mày cùng trường với VTP chứ~
-Liên quan!
-Nó nói đúng mày khỏi.
-Tao muốn chuyển trườngggg.
-Mày mơ đi con.
-Thoi cố lên năm sau nó lượn rồi.
-Cố quá thành quá cố đấy...
Thanh Hương chạy vào lớp rồi ngồi cạnh nó:
-Vụ gì ấy kể nghe với.
-Con An nó cùng trường với thằng Phúc.
-Háhahahhahahaha.
-Còn cười nữa!!
-Cho mày chết này thì Hồng Bàng.
-Tao chết đây...
Cô Châm bước vào lớp phá tan bầu không khí rôm rả trước đó:
-Chúng mày nói chuyện mà tao ở ngoài kia cũng nghe thấy. Xin được sách chưa đấy?
-Chưa:>
-Cô còn sách không cho em mượnnn.
-Cô có mỗi quyển này thôi.
-Vậy nay học chay ạ.
-Chứ gì nữa. Chúng mày chẳng được cái tích sự gì.
-Cô nói thể tổn thương.
-Mà thằng Hiếu đâu rồi?
-Nó đi muộn rồi cô.
-Cái thằng này suốt ngày đi muộn. Phải phạt mới được.
-Đúng đúng phạt đi cô!
-Phạt nặng vào!
-Còn mấy chị lấy tờ đề hôm trước tôi cho ra làm đi. Để lần sau tôi đi mượn sách cho mấy chị.
-Dạaaa
•
Tuần sau
8 thanh niên đang nói chuyện rôm rả thì cô Châm ném cho mỗi đứa một quyển sách. An mở quyển sách ra không thèm để ý nhãn vở nói:
-Ui sách đâu đấy cô.
-Cô đi mượn sách cho mấy đứa đấy. Mà sắp tới vào năm học có sách mới rồi đúng không? Này cô chỉ mượn có thời hạn thôi.
-May quá đỡ phải đi xin sáchhh.
-Ê chúng mày quyển sách của tao sạch vãi ò. Có thật là sách cũ không vậy??
-Đâu đâu!
-Sách ông bà nào đấy?
-Để tao xem.
An lật sách lại xem nhãn vở.
Đinh Hoàng Phúc
Con An đứng hình tại chỗ nhìn quyển sách trên tay. Cả lớp cười ầm lên trước sự tuyệt vọng của con nhỏ.
An khóc không ra nước mắt cầu cứu:
-Chúng mày đổi sách không;-;
-Đéo
-Học sách anh Phúc đi em háhahaha.
-Mà lạ thật thằng này không vẽ gì thật à? Tao tưởng nó vẽ chi chít sách rồi?
-Nó không vẽ thì tao vẽ!
-Lúc mày trả sách nó lại hẹn mày ra cổng trường thì mày chết.
-Tao cóc sợ!
-Lớp 10 năm nay có catwalk đấy nó lại lôi 500 anh em ra nhiệt liệt chào mừng mày thì lúc đấy có mà đội quần.
An đập mặt xuống bàn nghĩ về tương lai không mấy tươi sáng sau này. Buổi học hôm đó nó cứ viết được mấy chữ lại vẽ bậy vào sách hay nói xấu Phúc các kiểu. Nó biết Phúc cũng học cô Châm mà nhỉ? Nếu để quyển sách này về lại tay nó thì xác định.
•
Mấy tuần sau nữa nó quên sách thật. Thằng Phúc ngồi ngay chỗ của nó lấy trong ngăn bàn có quyển sách thì cũng tò mò lấy ra thử. Hắn ngớ người nhìn quyển sách trên tay:
-Ủa này là sách mình cho cô Châm mượn mà nhỉ?
Cô thấy hắn cầm quyển sách thì cũng đi lại xem:
-À cô mượn cho mấy đứa lớp 10 học ấy mà. Chắc nó lại để quên rồi
Hắn ồ lên rồi mở quyển sách ra. Cả đám lời nói xấu rồi vẽ bậy trong sách. Hắn ngước lên nhìn cô hỏi:
-Sách em ai cầm đấy ạ?
-Hửm? Sách mày hình như là con Bảo An lấy đấy, nó học cùng trường với mày luôn đây.
Đến đây hắn hiểu hết rồi. Trán hắn nổi chữ thập thầm chửi tục trong đầu:
-Mẹ cái con chó này.
-Mày cứ để trong ngăn bàn lần sau nó lên nó lấy. Giờ thì học đi.
-Vâng
Cũng như con An lần trước. Hắn ngồi trả lời từng lời nói xấu của nó rồi đặt quyển sách vào chỗ cũ. Hắn nở một nụ cười dài tới tận mang tai khiến con An đang nằm phè phỡn ở nhà bất giác rùng mình.
Tuần sau nó lên Trung tâm ngồi. Lục túi không thấy sách đâu nó huých vào hông Hương hỏi:
-Ê mày có thấy sách tao đâu không?
-Ai biết? Sách mày sao mày hỏi tao??
-Má tao mất sách rồi.
-Mày chết mày chết.
Chợt Như đập mạnh vào đầu nó:
-Sách mày để quên trong ngăn bàn kìa!! Vứt lung tung.
Đến giờ nó mới giác ngộ ra chạy lại bàn lấy sách. Cảm thấy có dự cảm không lành nó mở quyển sách ra thì ôi trồi. Nó nắm chặt quyển sách muốn rách ra luôn chứ. Như và Hương thấy có biến thì cũng ngó vào xem. Hai nhỏ cười như được mùa mặc sự cay cú của An.
•
Hai tháng sau, nó chuẩn bị sách vở rồi quần áo đồng phục để đi khai giảng vào ngày 5/9 sấp tới.
5/9 nó tung tăng đến trường dự lễ khai giảng mà không biết điều gì đang chờ nó phía trước. Vừa đến trường đập vào mắt nó là Phúc đang mua nước trước cổng trường.
Nụ cười trên môi nó tắt ngay tức khắc. Phúc lia mắt nhìn xung quanh cũng bắt gặp nó. Cả hai đứa 4 mắt nhìn nhau một hồi rồi giơ ngón tay "thân thiện" lên chào.
Hắn đi lại khoác vai An, nói với giọng điệu cợt nhả:
-Sao~ vẽ vào sách tao thích nhề? Vẽ chi chít luôn còn nói xấu tao nữa.
-Thì làm sao? Châm đưa quyển sách cho tao thì nó là của tao!
-Ô ngang ngược nhỉ? Mày tin tao lấy lại sách không?
-Bá tao bảo kê tao sợ đếch gì.
Nó vênh mặt chạy về lớp ngồi. Hắn nhìn theo An đầy khinh miệt rồi cũng bỏ về lớp.
Vài tuần sau là Trung thu. Nó rủ hội chị em của nó đi mua váy vóc rồi đèn lồng. Trung thu là Tết Thiếu nhi mà người lớn đi chơi còn nhiều hơn thiếu nhi.
Hương rủ nó đi xem kì lân ở Nhà Hát Lớn. Chỉ chờ mỗi thế An lên đồ đi luôn. Buổi đi chơi đáng lẽ sẽ rất vui cho đến khi hai đứa gặp thằng Thần tài.
Nó giơ ngón giữa liên tiếp vào mặt hai đứa 4, 5 lần gì đấy. Cả hai đang hoang mang chưa hiểu gì thì nó đã đi chỗ khác rồi.
Thằng Thần tài đi giao lưu rồi bắt tay với mọi người thân thiện, hòa đồng các kiểu. Nhưng tới lượt An và Hương thì nó chỉ đi lướt qua. Cái dáng đi của nó uốn éo như dị tật, nếu nhìn kĩ thì nó có nét giống với dáng đi của An.
Cả hai ngờ ngợ ra gì đó. Hương muốn đập vào lưng nó thử xem có phải người quen không nhưng lại thôi giờ không phải thì quê chết. Nhưng tụi nó chắc chắn đó là thằng Phúc!
Về tới nhà cả hai đứa đi dò hỏi khắp nơi mới biết được một thông tin là thằng Phúc có tham gia múa lân ở Nhà Hát Lớn! Ôi mẹ ơi cay chết nó mất. Quan hệ giữa hai đứa nó đã không tốt giờ lại thêm căng thẳng.
Mấy hôn sau tụi nó đi lùng sục khắp nơi. Cứ chỗ nào có kì lân thì tụi nó ghé vào hết nhưng hình như hắn biết tụi nó bắt đầu săn lùng mình rồi nên không đi múa nữa. Hắn ngồi nhà chơi game rồi cười thầm vì sự ngu ngốc của bọn nó.
•
Đã qua 2 tuần từ vụ kì lân vừa rồi. Nó và Phúc cũng không gặp nhau từ lần đó. Không hẳn là không gặp mà là mỗi lần gặp An đều lờ đi, coi như không thấy gì cả. Hắn biết là An cố tình bơ hắn rồi nên hắn định sẽ chơi nó một vố thật đau.
Hôm sau, nó vẫn đi học như thường nhưng khi vừa bước đến cầu thang thì một đống chất gì đó rơi xuống người nó.
Nào là rác rưởi rồi Sting đỏ. Cả người nó ướt mèm và bẩn thỉu. Ngước lên thì thấy Phúc đang ngồi vắt vẻo trên lan can cười nửa miệng.
Nó thẹn quá mà bật khóc. Nó chạy một mạch về nhà trước sự chỉ trỏ của học sinh trong khuôn viên trường.
Mấy thằng bạn Phúc vỗ vai hắn nói:
-Mày làm vậy là hơi quá rồi đấy. Dù gì nó cũng là con gái mà.
-Vì nó xứng đáng thôi~ con nhỏ đó cũng đâu có vừa coi như cảnh cáo lũ lớp 10 năm nay luôn đi.
Hắn nhảy xuống nhét tay vào túi quần bỏ về lớp. Ngoài mặt thì nhởn nhơ đôi chút bất cần, không có một chút gì gọi là hối lỗi nhưng trong lòng hắn cũng tự cảm thấy mình làm vậy có hơi quá đáng không? Nhìn nó khóc tâm trạng của hắn cũng có cảm giác gì đó lạ lắm. Nhưng rồi hắn nhanh chóng gạt phăng cái ý nghĩ đó ra khỏi đầu, tự nhủ rằng đó chỉ là một chút gì đó gọi là thương hại thôi. Không cần phải quá để tâm làm gì.
Mặc dù nói là không cần để tâm làm gì nhưng hắn không ngừng nghĩ về An, nhất là gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của nó. Không thể để mọi chuyện tiếp tục như vậy được. Cuối giờ hắn xuống lớp An xem thử thì biết con An không trở lại trường sau sự kiện hồi sáng. Hắn hờ hững trả lời vài câu cho có nhưng trong lòng rộn như đánh trống. Cái cảm giác quái quỷ gì thế này?
-Tck tìm nó xin lỗi bừa cho qua chuyện vậy.
•
Qua hôm sau, Phúc vẫn xuống lớp tìm An nhưng chẳng thấy đâu. Con An biết rõ Phúc sẽ xuống lớp tìm cách trêu chọc mình nên luôn ke giờ. Hắn mới trở về lớp thì An lại đi vào lớp. Giờ về cũng vậy An luôn là người về sớm nhất lớp, trống vừa đánh là nó xách cặp về luôn.
Phúc không tìm gặp được nó thì có chút bực bội. Hắn ghét việc bị bơ đẹp như này, hắn thề rằng có chết cũng phải tìm ra được An.
Vài ngày sau, con An đi học thêm về muộn. Nó một mình đi trên con đường tối đen không một bóng người. Y như rằng nó bị lỗ biến thái nhăm tới. Trời tối mà xung quanh còn không có người nó chẳng cầu cứu được ai chỉ biết đứng ném vào tường. Một tên biến thái tiến lại hỏi:
-Ô kìa~ sao cô em lại đi một mình thế này~
-Trời tối như này nguy hiểm lắm cô em có muốn đi cùng bọn anh không~
Nó sợ hãi, mặt tái không còn giọt máu nhìn ba người đàn ông trước mặt:
-Mấy anh thả tôi ra.
-Thôi~ Không ấy đi chơi với bọn anh đi~ bọn anh sẽ làm cưng sướng~
Nhìn dáng vẻ yếu đuối còn mặt như thể sắp khóc của nó bọn biến thái càng phấn khích trêu chọc nó hơn. Bỗng một người đàn ông đi tới:
-Oi thả bé nó ra mạy. Thèm gái thì tìm con khác đi bé nó mới cấp 3 thôi.
-Chơi "rau sạch" mới kích thích chứ~ chú mày có muốn thử không?
Gì cơ? Sau bọn chúng có thể phát ngôn thứ kinh tởm như vậy? Dưới ánh đèn đường lập lòe An chẳng nhìn rõ mặt người đàn ông kia nhưng nó chỉ mong hắn sẽ không nhập bọn với lũ biến thái này.
Chợt hắn đấm vào mặt tên cầm đầu, phấn khích nói:
-Tao không có nhu cầu, được làm anh hùng trong mắt mấy em gái tất nhiên là thích hơn rồi~
Tên cầm đầu chao đảo sau cú đấm vừa rồi. Cả ba tên lao vào đánh hắn, trong cơn hoảng loạn An bắt lấy thời cơ chạy trốn bỏ mặt vị "anh hùng sĩ gái" bị đánh hội đồng không ngóc đầu lên được.
Tên đó chỉ được cái cao chứ nhìn gầy gò ốm yếu thì làm ăn được gì? Chạy được một lúc thì An dừng lại. Nó nghĩ tới tên hồi nãy cứu nó rồi tự hỏi:
-Thằng đấy chết chưa nhề? Mà giọng nó nghe quen lắm.
An đứng nghĩ ngợi một lúc rồi chạy đi mua bông băng thuốc đỏ, quay lại chỗ vừa rồi kiểm tra xem bọn biến thái còn đó không. Hắn bị đánh bầm dập ngồi dựa lưng vào tường:
-A... Đánh đau phết. Không biết em gái đó có trả ơn mình gì không ta~
-Nhưng nó đánh đau thật chứ. Lần sau không sĩ gái nữa.
Đang ngồi thì có một chai nước đưa ra trước mặt hắn.
-Ổn không?
-Cảm ơn. Tôi tưởng cô cao chạy xa bay rồi chứ?
-Tôi không phải loại người vô tâm. Đi được không? Ra kia tôi sát trùng cho.
-Chắc là không.
An bất lực kéo tay hắn ra chỗ đèn đường để dễ sát trùng. Nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn cố kéo lê hắn đi khiến hắn bất giác bật cười.
Ngồi xuống ghế đá. An lấy đám đồ mới mua ra rồi mới quay lại nhìn hắn. Cả hai đứa khựng lại khi nhìn rõ mặt nhau.
-Sao lại là mày?
-Thế sao không được phép là tao?
-Thế tự sát trùng đi.
Nó ném đống đồ qua cho Phúc tự xử, hắn ngớ người ra khi cầm túi đồ trên tay
-Sao không làm cho tao?
-Sao tao phải làm việc đó?
-Nãy mày mới nói sẽ sát trùng cho tao xong. Nên nhớ ai là người cứu mày lúc nãy.
Nó khẽ tặc lưỡi rồi khó chịu rửa vết thương rồi băng cho hắn. Nhìn mặt nó lúc khó chịu cũng dễ thương đấy chứ~
-Sao dạo này mày tránh mặt tao?
An hơi khựng lại khi nghe hắn hỏi.
-Tao đéo tránh mặt mày.
-Đừng có chối. Mấy ngày nay tao đều xuống lớp tìm mày đấy.
-Mày tìm tao làm gì? Mày lại muốn trêu chọc gì tao nữa?
-Tao xin lỗi.
Con An đứng hình tại chỗ. Thằng Phúc vừa xin lỗi á?!
-Cái gì cơ?
-Tao xin lỗi. Lần đấy tao hơi quá đáng. Không hiểu sau mấy ngày nay tao thấy khó chịu trong người.
-Mày chỉ xin lỗi tao vì cảm thấy thương hại tao thôi chứ không xuất phát từ tâm chứ gì?
-Không, lần này tao thấy có lỗi thật. Đừng tránh mặt tao nữa tao cảm thấy trống vắng lắm.
Con An đớ ra. Mặt chuyển dần sang đỏ rồi bấu mạnh vào tay hắn:
-Ăn nói kiểu gì đây!
-Đau đau đau! Tao nói thật mà!!
-Tao đi về đây! Tự làm đi!!
An cầm cặp bỏ một mạch về nhà. Phúc nói với theo hỏi:
-Thế mày tha cho tao chưa!!
-Đéo!!
Hắn cười khành khạch như thằng điên trốn trại:
-Trêu con này cũng vui đấy chứ.
•
Mấy ngày sau đó hắn lạ lắm. Hắn hay chọc ghẹo An nhưng cũng chỉ chọc có mức độ chứ không như lần trước. Hắn lại còn mua chè trái cây rồi bánh kẹo cho nó nữa. Hỏi thì hắn nói không thích đồ ngọt nên cho nhưng không thích thì mua làm gì??
An mệt mỏi nằm gục xuống bàn, cái Hương đi lại vỗ lưng nó:
-Sao đấy, tự nhiên được mua bánh rồi chè cho thì sướng quá còn gì.
-Duma tự nhiên có đối tốt với tao quá nên thấy ớn quá à.
Như ngồi bên cạnh cũng ngửi thấy mùi rồi:
-Nó thích này chắc luôn.
-Mày điên à!!
-Nó nói đúng mà. Cái mùi này đích thị là nó thích mày rồi. Chứ ai lại đang yên đang lành lại đi mua chè với bánh cho mày.
-Không lẽ sau vụ đấy nó thích mình thật hả trời..
-Vụ gì cơ?
-Đây tao kể cho.
Nghe An kể xong cả hai con cười khặc khặc khặc. Con Như vỗ mạnh vào lưng nó nói:
-Tao nói cấm có sai. Nó thích mầy rồiiii
-Hãy nói với tao đây không phải sự thật đi...!!
-Đây là chuyện rõ như ban ngày rồi. Mày sắp được làm vợ daika xã hội đen nhá hahahah.
-Thôi mày im luôn đi.
-Mẹ lại còn nhấn mạnh đại ca xã hội đen nữa:))
-Tao cười chết vụ đại ca xã hội đen.
-Mày thì sao em~
-Không! Tao đéo thích nó đâu mày điên à!!
-Tao có hỏi gì về việc đó đâu, mày nhột à:)
Con An ngớ người ra. Đúng thật Hương chẳng nhắc gì về việc nó có thích thằng Phúc không. Tự đào hố chôn mình...
-Màyyyyy
-Mày thích nó chứ gì!
-C-Có chút chút...
-Chút chút cũng là có rồi.
-Tán nó luôn đe.
-Không! Làm vậy mất giá lắm
-Thôi người ta đã có lòng thì mày cũng phải có dạ chứ. Mày chấp nhận lời yêu của nó đi tao dẫn mày đi uống Mixue.
-Ok
-Tưởng mất giá😒
-Eo đơn vị tiền tệ mới, 1 An bằng 1 cốc Mixue.
-Tao chỉ bật đèn xanh thôi. Nó đéo tỏ tình tao cũng không đồng ý đâu.
-Hơ
-Ỉa
-Mịa mày!!
•
Vài hôm sau đó, hai đứa nó bắt đầu "mập mờ" với nhau. Đồ hắn mua thì An cũng nhận mà không cự tuyệt như những lần trước nữa. Chuyện rõ như ban ngày như vậy thì sao mà qua mắt được thiên hạ. Ba con người yêu cũ của Phúc đánh hơi ra ngay. Giờ An thành đối tượng mới của bọn con Thùy Trang.
Con An vừa lên lớp, ngồi xuống chỗ thì thấy có tờ giấy trong ngăn bàn. Mở ra chỉ có vỏn vẹn chữ "Học xong rồi ra sau trường gặp tao".
Rồi hiểu luôn. Hẹn ra sau trường thì chỉ có solo võ thuật thôi. Không ra thì hèn lắm mà ra thì bị đánh ra thành cái thể loại gì không biết.
Nó nhắn tin cho Phúc bảo "học xong ra sau trường gặp tao" rồi nhởn nhơ bay nhảy khắp trường như chưa có chuyện gì xảy ra.
Còn bên phía hắn. Thấy tin hắn của An thì cũng sốc lắm chứ. Cả ngày hôm đó nó ngồi vuốt tóc rồi đặt hoa các kiểu. Con An chỉ gọi nó ra cứu nguy vì sợ bị lũ kia làm gì thôi mà sao lố dữ vậy?? Làm như đi cầu hôn không bằng.
Đến trưa, An đi ra sau trường xem đứa nào hẹn nó ra. Vừa đến nới đã thấy con Thùy Trang, Hà Trang và Như ý đứng chờ. Vừa nhìn thấy nó Thuỳ Trang lên tiếng:
-Đến rồi cơ à? Tao tưởng mày định bùng?
-Chuyện gì? Vào thẳng vấn đề đi.
-Cũng chẳng có gì~ chỉ là tao thấy mày với anh Phúc dính nhau ghê nhờ~
-Nó dính tao tao không dính nó.
-Mày còn dám trơ trẽn vậy hả?
-Ô sao lại không nhỉ~
-Chúng mày với thằng Phúc chia tay rồi thì lấy quyền gì cấm nó?
-Mày nên biết khó mà rút đi. Tránh xa anh Phúc của tao ra.
-Tao cũng nói luôn. Từ đầu đến giờ là thằng Phúc chủ động. Bây giờ tao mà tránh xa nó thì nó vẫn bám tao thôi à~
-Mày!
Như Ý lao tới tát vào má nó. Nó chỉ cười xòa rồi nói:
-Tao nói không đúng hay gì? Chúng mày chỉ là một lũ hèn chỉ biết bám víu người yêu cũ mà thôi.
Bọn nó tức điên lên lao tới cào cấu đánh đập An. Nó không than, không khóc mà con kháy đểu bọn nó nhiều hơn.
-Này!! Chúng mày làm gì đấy?!
Phúc vừa ra sau trường đã thấy cảnh An bị một đám con gái hội đồng. Nó bỏ hoa và quà sang một góc rồi chạy tới tách An ra.
-Đến muộn quá đấy.
-Tao có chút việc.
-Mày dám gọi anh Phúc xuống đây hả?!
Hắn tức giận chỉ vào mặt bọn nó:
-Tao với chúng mày chia tay rồi, đừng có làm phiền tao nữa.
-Mày mà động vào An thì không xong với tao đâu!
Nói rồi hắn cõng An đến bệnh viện bỏ lại bọn co Thùy Trang đứng đó cay cú. Trên đường đến bệnh viện chả ai nói với ai câu gì.
-Ghê nhờ, quát vào mặt tụi nó luôn cơ đấy.
-Tck xin lỗi.
-Mắc gì xin lỗi tao?
-Tại tao mà mày bị bọn nó đánh. Tao xin lỗi.
-Haha mày có làm gì đâu. Mày cũng xuống giúp tao còn gì.
-Bảo An
-Hở?
-Làm người của tao đi. Từ giờ tao sẽ bảo vệ mày.
An ngớ người ra. Giờ nó mới để ý Phúc ăn mặc chỉnh tề, tóc tai gọn gàng còn xịt chả nước hoa nữa. Này là hiểu hắn hiểu nhầm An gọi ra sau trường để tỏ tình à? Anh khẽ cười rồi nói:
-Tao tin tưởng mày lần này. Nhớ bảo vệ tao cho tốt đấy!
-Chắc chắn rồi.
Đường đến bệnh viện hôm sau sao xa thế? Ấy vậy mà đôi bạn trẻ chẳng than thở gì mà còn vui là đằng khác nữa. Lúc biết chuyện An và Phúc yêu nhau bọn cái Hương sốc lắm. Thế là Hương phải bỏ tiền ra mua nước cho nó uống.
•
-Diệu. Mang cái này lên cho bố mày
An đưa cho đứa con gái lớn quyển sách giáo khoa toán lớp 10
-Hể? Sách gì ấy mẹ? Sao lại đưa cho bố?
-Sách mẹ mượn bố mày từ thời cấp ba đấy. Mang lên trả cho ông ấy đi.
-Sao mẹ vẽ bậy với nói xấu bố nhiều thế? Hay mẹ kể cho con nghe chuyện ngày xưa của bố mẹ đi!
Phúc vừa đi làm về đã thấy công chúa nhỏ muốn nghe chuyện thời còn trẻ trâu của mình. Hắn giương đôi mắt long lanh lóng lánh về phía An nhưng nó chỉ nhếch mép một cái
-À~ bố con con đích thị là một tên căn bã đó~
-(°ロ°)??
-V-Vợ ơi ;-;
-Hồi đó nó còn dọa mẹ là nếu gặp sẽ đánh mẹ bầm dập cơ mà~
-C-Chuyện qua rồi em đừng nhắc lại nữa được không;-;
-Con bé nó muốn nghe thì tao phải kể chứ~
-Đừng màaaaa.
____
Hoàn chính văn