Tả Hàng đứng giữa đồi cỏ dại, cảm nhận từng làn gió lướt qua mái tóc màu hạt dẻ. Anh hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười.
" Về được chưa? "
Trương Cực bây giờ mới lên tiếng. Ngày nào Tả Hàng cũng lôi cậu đến đây, nhưng chẳng làm gì cả. Cậu chỉ có việc ngồi từ xa nhìn anh tận hưởng bầu không khí trong lành.
" Ừm, về thôi. "
Tả Hàng tiến lại chỗ cậu, nắm lấy đôi bàn tay ấm áp đó rồi kéo xuống đồi.
Ngày tiếp theo, ngày thứ 22 Tả Hàng và Trương Cực cùng nhau ngã mình xuống thảm cỏ xanh mát trong cơn gió nhẹ của mùa thu.
" Đôi lúc không hiểu tại sao
Anh thường suy nghĩ về những điều này
Em vẫn hạnh phúc và xinh đẹp
Và hiện tại chúng ta vẫn đang tốt đẹp
Chúng ta vẫn sẽ như vậy
Nhưng nếu một ngày nào đó
Chúng ta phải rời xa nhau
Thì anh phải làm sao đây? " #
Tả Hàng ngân nga từng câu hát. Giọng hát trong trẻo cảm anh vang vọng trong không gian. Nhưng nghe thật buồn. Trương Cực không thích anh như vây chút nào cả. Tả Hàng của cậu phải luôn tươi cười và tràn đầy niềm vui, hạnh phúc.
" Bài gì thế? "
Anh không đáp lại, chỉ lẳng lặng tháo một chiếc tai nghe đưa cho cậu. Trương Cực cảm nhận giai điệu và lời nhạc vang lên trong chiếc tai nghe bé xíu đó. Bài hát này có giai điệu buồn nhưng ý nghĩa thì không như vậy. Phần đầu nghe có vẻ não lòng nhưng phần còn lại lại nói về sự gắn kết chặt chẽ của những người yêu thương nhau.
Kết thúc bài hát, Trương Cực cảm thấy trống rỗng. Cậu sững lại vài giây cho đến khi Tả Hàng gọi cậu về. Hai người cùng sánh bước đi trên con đường quen thuộc đó. Lại thêm một ngày qua đi.
Những hôm sau đó, vẫn như thường lệ, Tả Hàng lại kéo Trương Cực đến đồi cỏ dại. Anh lại hát những giai điệu của bài nhạc hôm đó. Cậu cho rằng báu vật của Tả Hàng chính là giọng ca của anh. Nó chứa đầy cảm xúc rung động lòng người.
Ngày thứ 31, Tả Hàng và Trương Cực đến đồi cỏ. Hôm nay anh không hát. Anh ngã mình xuống thảm cỏ mát lạnh, còn đầu thì tựa nơi đầu gối Trương Cực. Tại cậu hơi đỏ lên khi bất ngờ gặp phải tình huống này khiến Tả Hàng cười híp cả mắt.
" Em biết ý nghĩa của cỏ dại là gì không? "
" Em không biết "
" Nó là 'một loài thực vật ở Sai vị trí' "
" Thì sao? "
" Chỉ như thế thôi" - Tả Hàng cười nhẹ khiến cậu khó hiểu.
" Em thích nơi này không? "
Trương Cực thích nơi này, không phải vì làn gió mát, cũng không phải vì những ngọn cỏ xanh, mà vì nơi này có anh. Cậu khẽ gật đầu.
" Vậy hứa với anh đi, rằng em sẽ đến đây thường xuyên sau giờ học. "
Tả Hàng đưa ngón út ra trước mặt Trương Cực. Cậu không hiểu ý anh, nhưng cậu sẽ đồng ý vì anh. Vậy là vào một buổi chiều sẽ lạnh giữa thu, Trương Cực và Tả Hàng đã có một lời hứa.
Sau ngày hôm đó thì anh và cậu chẳng đến nữa. Chỉ có đồi cỏ dại âm thầm đợi chờ.
" Mùa thu là mùa của tình yêu, mùa của nỗi nhớ, của sự bâng khuâng, trầm tư, xúc động, của tâm trạng, xao xuyến, bồi hồi. Thời gian vẫn luôn trôi đi một cách nhanh chóng để lại trong lòng ta một nỗi niềm chẳng thể gọi tên. "
Nhẹ nhàng gấp cuốn sách lại, Trương Cực nhìn lên bầu trời xanh hững hờ. Đây là ngày thứ 40 cậu đến đồi cỏ dại, nhưng không có Tả Hàng. Cậu đã hứa với anh sẽ đến đây mỗi ngày.
Mới đó mà đã hơn một tháng trôi qua kể từ năm cuối cùng anh cùng cũng nắm tay nhau bước đến khoảng trời riêng này của hai người. Bây giờ anh đi đâu rồi?
Trương Cực lặng ngồi trước cảnh vật xung quanh. Hoàng hôn là khoảnh khắc mặt trời chiếu những ánh sáng cuối cùng đến, đánh dấu sự kết thúc của một ngày. Cảnh tượng thật êm dịu và nhẹ nhàng. Từng ngọn cỏ rung theo tiếng gió như giai điệu mà anh vẫn thường hát cho câu nghe. Những giọt nước mắt đua nhau lăn dài hai má cậu. Trương Cực khóc, khóc vì anh, vì người cậu thương. Kết cục của anh và cậu cũng giống như phần đầu bài hát đó.
Tả Hàng giống như cỏ dại. Có lẽ anh đã hòa chung với đồi cỏ để có thể nhìn ngắm cậu mỗi ngày.
# Trích từ bài hát Smile Flower của Seventeen
Sau khi Tả Hàng bị bệnh ung thư mà qua đời. Trong đám tang của anh, Trương Cực vẫn ở đó, ngồi lặng lẽ một góc, âm trầm không nói gì. Buổi tối hôm đó, sau khi mọi người đã về hết. Lúc này, Trương Cực như vỡ òa cảm xúc. Cậu khóc rất to, rất lâu. Chắc có lẽ khóc chính là liều thuốc chữa lành những vết thương đang rỉ máu trong tim của cậu.
-----------------THE END ---------------