"Khi lần đầu tiên đón nhận nổi buồn tôi biết rằng tuổi thơ của mình đã hết.."
Bạn không thể buôn thả chính mình,hãy nhớ rằng bạn là đứa trẻ được ba cõng trên vai và mang mong muốn được sống hạng phúc của mẹ.
Khi cầu vồng của bạn xuất hiện hy vọng rằng bạn sẽ không quên chiếc ô cùng mình đi dưới mưa năm ấy...
Chỉ ước lòng mình như cỏ dại thấm hết sự đời mà vẫn thản nhiên xanh..