'Hahaha'
'Hoàng đế ơi hoàng đế đây là kết cuộc mà ngươi phải chịu'
'Gia tộc ta Chưa một lần có ý nghĩ sẽ phản quốc bất trung với tiên hoàng. Một lòng phò tá ngươi lên ngôi hoàng đế. Vậy mà ngươi lại nghe lời dụ dỗ của bọn tham quan, phản quốc năm lần bảy lượt ép gia tộc ta đến chỗ chết'
'Ngày ngươi dẫn binh tàn sát cả tộc ta đã bao giờ nghĩ đến việc gia tộc ta có công lập quốc mà thủ hạ lưu tình chưa?'
'Có bao giờ nghĩ đến đại Minh sẽ vì quyết định ngu xuẩn này của ngươi mà diệt vong chưa'
Nàng kiềm nén những giọt lệ lại dùng lực đâm thanh kiếm trên tay càng cấm sâu vào ngực hắn. Lúc này thay vì tức giận hắn lại nhìn nàng với ánh mắt triều mến không một lời hoán than. Có lẻ, từ lâu hắn không còn đơn thuần xem nàng là bàn đạp cho ngôi vị hoàng đế, phải hắn đã bất giác yêu nàng từ lúc nào, có lẽ là những ngày tháng bên nàng những ngày 2 người cùng cười đùa cùng cưỡi ngựa những ngày hắn hứa với nàng sẽ lập nàng làm hậu hứa với cha nàng sẽ chăm sóc nàng thật tốt từ lâu hắn đã dành cho nàng một vị trí không ai có thể thay thế. Hai hàng lệ bất giác rơi trên mắt hắn đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn rơi lệ. Có lẽ giờ đây hắn đã ân hận về việc mình đã là nhưng tiếc thay giết thì cũng đã giết rồi người chết khộg thể nào sống lại được hắn cất lời:
'Ta xin lỗi, xin lỗi vì chọn đại nghiệp mà ko chọn nàng năm ấy đại Minh gặp nạn lớn phải liên hôn với công chúa nước láng giềng ta vì chọn đại cuộc chọn con dân mà thất hứa không lập nàng làm hậu là ta đã phụ nàng ta không làm tròn lời hứa với bá phụ là ta đã phụ nàng nếu có kiếp sau ta nhất định sẽ bù đấp phần tình cảm mà ta nợ nàng kiếp này được chết dưới tay nàng ta cũng mãn nguyện'
Nói xg hắn cùng sức cùng lực kiệt mà thiếp đi mãi mãi. Lúc này lục vương gia tiến vào
'Mọi chuyện ta đã sắp xếp xong đúng như thỏa thuận nàng giúp ta giết hắn ta giúp ngươi rửa oan cho gia tộc. Ngày mai ta sẽ cho người chiếu cáo thiên hạ rửa oan cho gia tộc nàng. Về phần nàng thì sao nếu muốn ta có thể lập nàng làm hậu. Nàng sẽ là chính cung cả đời này ta chỉ yêu mình nàng chắc chắn ta sẽ không phụ nàng như hắn đã làm, ta sẽ dùng cả đời còn lại để bù đấp cho nàng'
Đứng trước tình cảm chân thành đó nàng dững dưng như không. Có lẽ, một lần đã quá đủ. Nàng nhìn vào cơ thể lạnh cóng của Hoàng đế mà đáp:
'Đa tạ tấm chân tình của vương gia, ta chỉ muốn rửa oan cho gia tộc nay việc đã thành ta không còn lí do nào ở lại nơi đây xin vương gia hiểu cho. Nếu ngày thật lòng yêu ta xin hãy chiếu cố thiên hạ rằng ta đã chết. Nữa đời còn lại ta chỉ muốn rời khỏi chốn kinh thành phồn hoa nhưng lắm đau thương này, sống bình yên mà trãi qua quãng thời gian còn lại. Còn về xác cử hắn xin ngài hãy ban cho ta'
Tuy đau lòng nhưng vương gia vẫn đồng ý với lời đề nghị của nàng. Sau hôm đó lục vương gia đăng cơ hoàng đế lấy hiệu là Tôn Hoàng ngài cũng chiếu cáo thiên hạ đúng với mong muốn của nàng. Về phần nàng sau hôm đó này cùng thân xác của hắn đi đến một nơi cách xa chốn hoàng thành náo nhiệt lộng lẫy. Nàng tìm đến một nơi sâu trong rừng an táng hắn. Có lẽ hắn là kẻ mà nàng câm hận nhất nhưng cũng là người nàng yêu sâu đậm nhất sao nó thể nói buôn là buôn nhiều lần nhìn qua mộ hắn nàng lại bất giác rơi lệ giá như ngày ấy hắn không cưới công chúa nước đại Hào giá như ngày ấy hắn điều tra rõ giá như hắn không ra ta thảm sát của gia tộc nàng thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Cả đời này hắn không phụ đại minh không phụ công chúa nước Đại Hào không phụ lòng dân chúng nhưng lại phụ người con gái hắn yêu thương nhất. Ắc hẳn, đây là kết cục tốt nhất cho cả hai lúc này.