"Hôm qua anh đi đâu vậy.."
"Tôi đi bàn chuyện hợp đồng, sao thế?" Người đàn ông tóc vuốt keo vào nếp trong rất lịch lãm trả lời cô.
"Bàn chuyện hợp đồng..? Sao định vị lại hiện anh đang ở khách sạn?" Cẩn Yên mím môi, chồng cô lúc này khá lạnh nhạt với cô.. Dường như đang tránh mặt cô.
"Em theo dõi tôi trên định vị?" Mặc Kì cởi chiếc áo vest màu đen, xoay người liếc mắt hỏi.
Mặc Kì là một Tổng Giám đốc của tập đoàn Thiên Kỳ, đứng đầu thành phố A. Hắn cũng là người đàn ông làm điên đảo phụ nữ ở đây.
Thế nào được, hắn có vợ rồi! Vợ hắn là Cẩn Yên, người hắn yêu thầm hồi đại học, giờ đã được hắn rước về làm Mặc phu nhân rồi.
Cô và hắn sống cùng nhau vô cùng hạnh phúc, cứ ngỡ tình đẹp như mơ, nhưng gần đây cô lại phát hiện Mặc Kì không còn như trước nữa.
Mặc Kì dạo gần đây vô cùng bận bịu, có hôm về khuya đến một, hai giờ sáng. Lại còn hay ở khách sạn, định vị lúc nào cũng một ở tập đoàn, hai ở khách sạn.
Cẩn Yên cắn răng, hai tay siết chặt vào nhau từ lúc nào không hay, hít sâu nói:.
"Cho là vậy cũng được. Nếu anh không còn yêu em thì cứ nói thẳng ra đi, đừng hành động như thế."
"Em muốn thế nào?" Hắn ngồi xuống đối diện cô, vắt chéo chân kiểu quý tộc hỏi.
"Anh chán em rồi đúng chứ..?" Cô hít một hơi thật sâu hỏi hắn.
Hắn chợt cau mày khó hiểu nhìn cô: "Sao em lại nói thế?"
"Anh xem, có ai lại để vợ mình ở nhà một mình còn bản thân thì đi khách sạn không? Tình nhân của anh còn tìm gặp em để cảnh cáo em nữa đấy."
"Gì cơ?" Hắn đột nhiên lớn giọng quát lên. Dường như cả hắn còn không biết đến chuyện đó.
"Em nói tình nhân của tôi?"
"Đúng vậy. Ly hôn đi, rồi anh sẽ có thể tiến đến với tình nhân của mình, cô ấy sẽ là người hạnh phúc nhất.."
Cô mỉm cười chua chát, cuộc sống mà cô từng mơ ước chỉ của riêng mình giờ phải nhường lại là cho một người khác rồi..
"Em điên hả?" Hắn đập bàn, nhíu mày nhìn cô, đôi chân mày cau có làm hắn như già đi thêm vài chục tuổi.
"Kí đi, chúc anh hạnh phúc.." Cô nghiêng đầu cười ngốc nghếch, đặt đơn ly hôn có chữ ký của mình lên bàn rồi rời đi.
Mặc Kì quát lớn: "Mẹ k.i.ế.p, tôi đã có tình nhân bên ngoài bao giờ đâu?"
Hắn xé nát đơn ly hôn trên bàn, chạy theo cô để giải thích.
Cô nghe ở đâu hắn có tình nhân hay vậy trời? Cả hắn còn chẳng biết bản thân mình có tình nhân cơ mà!
"Cẩn Yên, nghe tôi giải thích." Mặc Kì kéo cô lên xe, chạy ngược về nhà.
Hắn kéo Cẩn Yên vào nhà, đẩy cô xuống sofa, lớn giọng quát: "Ai nói với em tôi có tình nhân bên ngoài?"
"Cô thư ký của anh đấy! Còn nói với tôi rằng hôm qua anh ở khách sạn cùng cô ấy." Cô ngồi dậy, xoa xoa cái lưng vừa bị va xuống cạnh ghế sofa.
Đau thật đấy, chồng cô chẳng biết nâng niu gì cả..
"Thứ nhất, lần sau có chuyện gì thì làm ơn tìm tôi nói chuyện, mắng tôi cũng được, tôi vẫn sẽ nghe. Đừng bỏ đi."
Hắn ngồi xuống cạnh cô, gỡ một cúc áo ra rồi nói.
"..."
"Thứ hai, nghe cho rõ! Tôi, Mặc Kì, không có tình nhân bên ngoài!"
Mặc Kì thở dài, hắn biết công việc dạo này rất bận, lại bỏ bê cô mới khiến cô suy nghĩ buồn bã thế.
"Thứ ba, tôi bàn giao hợp đồng ở khách sạn, không đi khách sạn thì đi đâu? Tôi về nhà trễ em đã ngủ say, tôi đi làm sớm, em chưa dậy." Hắn thật sự rất kiên nhẫn để ngồi lại giải thích cho cô hiểu.
"Thứ tư, cũng là điều cuối cùng. Thư ký đã được thay thành nam, cô ta bị cấm làm việc rồi. Từ nay về sau sẽ hứa đi sớm về sớm, không là vợ buồn nữa."
Mặc Kì từ tức giận chuyển sang ăn vạ Cẩn Yên, ngã người xuống đùi cô mà nói.
"Huhu, đơn ly hôn đơn phương gửi lên tòa mất rồi..!"
"Quản gia-.." Hắn lên tiếng gọi.
Lão quản gia từ ngoài đi vào, nhanh chóng cắt ngang lời hắn: "Tôi đã làm xong rồi." Không cần đợi hắn nói, lão đã làm hết thảy rồi.
Lão đã thu hồi đơn ly hôn giúp cô từ lúc vừa gửi rồi kìa! Lão quản gia tin hắn sẽ không ngoại tình đâu, lão thấy mà, thấy hắn rất thương cô! Tại vì tính cách Mặc Kì hắn không thích thể hiện quá thôi!
"Ngốc thật đấy." Mặc Kì cốc đầu Cẩn Yên.
"Ai mà biết được.." Cô bĩu môi, nhìn hắn rồi đáp.
Hắn phì cười, vẻ mặt lạnh lùng tức giận thoáng chốc đã biến mất rồi: "Sao dễ dàng nhường chồng vậy?"
"Muốn anh hạnh phúc thôi.."
Cô muốn hắn hạnh phúc cùng người hắn yêu nên mới dễ dàng từ bỏ thế. Quả thật không nỡ, nhưng cô đâu thể nào ngăn cản hạnh phúc của hắn được.
"Muốn anh hạnh phúc mà lại nhường chồng mình cho người khác."
"..." Cô im lặng nhìn chằm chằm hắn.
"Mặc Kì đây chỉ có một mình Cẩn Yên là vợ, sẽ không có một ai khác thay thế Cẩn Yên hết!" Hắn nghiêng đầu, nhướn mày nhìn cô.
Cô im lặng chẳng biết nói gì cả.. Hình như cô cũng hơi hồ đồ quá rồi..
"Thế nào? Mặc phu nhân có an phận làm vợ Mặc Kì chưa?" Mặc Kì nhếch mép nói.
"Rồi a.." Cẩn Yên nhỏ giọng, cô trách nhầm chồng cô rồi..
"Thế phải ngoan không!" Tính cách hắn trước giờ là thế, lo làm thôi chẳng báo cáo cho ai biết cả. Vì thế mới làm cô buồn rồi suy nghĩ này kia. Tuy không thể hiện ra bên ngoài, nhưng cũng đủ biết hắn thương cô đến thế nào rồi!
(END.)