Bưu xuống xe, hắn ném bộ quân phục đang mặc cho những người bên cạnh, hắn nhìn hoàn cảnh xung quanh, một hàng gạch xanh và gạch trắng, nhưng có một cơn mưa vừa qua đã cọ rửa nơi này thành một bức tranh phong cảnh, ô tô đậu trước cổng vũ trường, đèn nê ông ở trong vũ trường và tiếng hát của ca sĩ nữ uyển chuyển có vẻ cao chót vót.
La Bưu nhìn xung quanh một vòng, cuối cùng hắn mới nhìn về phía ông chủ Tạ, “Ông chủ Tạ là một người thông minh, nhìn vào những kẻ ngoan cố và không linh hoạt kia, từng người đều coi giữ mỏ than không chịu nộp lên, giữa chiến loạn, đây là chuyện bảo vệ tính mạng của bọn họ, ông thấy thế nào.” Hắn vô tình chạm vào khẩu súng lục trên thắt lưng và mỉm cười với ý tứ không rõ, “Cuối cùng còn không phải là mất đầu hay sao.”
“Đúng, đúng, quân trưởng La nói rất đúng, nhờ có sự chỉ điểm của quân trưởng La.” Ông chủ Tạ dùng tay lau mồ hôi trên trán, gã liên tục gật đầu, gật đầu lia lịa.
“Ha ha ha ha ha, được, dẫn đường đi.” La Bưu nói xong thì đi vào vũ trường với dáng vẻ đao to búa lớn.
Sắc mặt của ông chủ Tạ rất khó coi, gã đã sống hơn nửa đời, kết quả gã lại bị một người trẻ hơn hai mươi tuổi xem như con khỉ, xem như con chó mà chơi đùa.
“Ông chủ Tạ, dẫn đường đi.” Sĩ quan ở bên cạnh nhắc nhở.
“Được được được.”
La Bưu ngồi trên ghế Tây trong phòng, hắn ném súng lên bàn, sờ tay cầm của ghế dựa, sắc mặt trầm tư.
La Bưu sinh ra trong một gia đình quân nhân, con cháu nhiều đời, còn có người làm tướng quân, hắn cao gần 1m9, không nói đến chuyện cao lớn uy mãnh, mũi của hắn cũng cao thẳng, đôi lông mày như kiếm bay xiên vào vài sợi tóc đen dưới thái dương, hắn cười rộ lên lại phóng đãng ngổ ngược, tuấn tú mê người.
“Quân trưởng.” Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa.