Tôi tên Tô Tiểu Như,năm này tôi 20 tuổi. Tôi có một người bạn trai,anh ấy tên là Tống Văn Lăng.Anh ấy là quản lý cấp cao của công ty Hoa Ngọc.Tôi với anh ấy quên nhau được 2 năm. Anh ấy là một người hiếu thắng.Quên thêm một năm nữa, tôi với anh ấy quyết định kết hôn. Sau khi kết hôn tôi chuyển về nhà chồng để sống. Nhưng chưa được hơn một năm anh ấy có nhiều điểm bất thường. Một lần khi chúng tôi đang ăn cơm tối cùng nhau thì điện thoại của anh ấy reo lên,anh ấy vội vã ra ngoài nghe điện thoại.Chừng mười lăm phút sau,anh ấy bước vào.Anh ấy nói là công ty có chuyện gấp cần xử lý rồi vội vã chạy đi mà còn quên mặt áo khoác. Sáng hôm sau anh ấy trở về với cơ thể mệt mỏi.Tôi hỏi có chuyện gì thì anh ấy chỉ trả loi đại vài câu rồi kêu tôi đi chuẩn bị nước tắm cho anh ấy.Sống ở nhà chồng tôi bị mẹ chồng xem như người ở là mắng tôi. Tôi làm biết bao nhiêu công việc từ lớn đến nhỏ.Vào một bữa trưa,tôi quyết đinh đến công ty của chồng để đưa cơm cho anh ấy. Vừa tới cửa,tôi đã nghe thấy một giọng nữ trong phòng của anh ấy. Tôi mở cửa nhỏ ra một chút,thì tôi phát hiện anh ấy đang âu yếm một người phụ nữ trên đùi của mình. Tôi không ngờ rằng người tôi tin tưởng nhất lại phản bội tôi. Tôi không vội đẩy cửa vào mà lại quay lại và chụp vài tấm hình làm bằng chứng việc họ đã ngoại tình.Xong tất cả,tôi đã trở về nhà.Lại gặp mặt mẹ chồng. Tôi rất hối hận về việc đã lấy anh ta làm chồng. Vì tôi đã cãi lời ông và bỏ thân phận của tôi. Thân phận thật sự của tôi là đại tiểu thư của Tô giá.Tôi đã trở về nhà ông và quyết đinh ly hôn với người chồng của mình. Khi đưa giấy ly hôn,hắn ta nghĩ tôi chỉ nhất thời nên hắn đã ký vào giấy và đuổi tôi ra khỏi nhà.Giờ tôi mới thật sự nhận ra lòng người đáng sợ đến nhường nào.Tôi đã mù quán trong tình yêu với hắn. Và tôi muốn gửi đến các bạn:"Trong tình yêu chúng ta không nên mù quán tình tưởng vào một người mà bất chấp đúng sai,và tôi chính là một ví dụ tốt nhất về tình yêu ".