Nó ms chỉ là một đứa trẻ nhg tại sao lại hiểu chuyện đến thế cơ chứ. Tên của nó Ánh Trăng nhg cuộc đời nó lại k giống vs cái tên. Bạo lực học đường, bạo lực ngôn từ ở trường học và hơn hết nó còn bị ng anh trai hắt hủi. Ngày hôm đó như bao ngày khác nó lại đến trường
Hs1" bây nhìn nhỏ kia kìa lập dị vl"
Hs2" đúng thật nhìn như con tự kỉ"
1 số hs khác lại lao vào mà đánh nó
Hsk" chết nè m đồ lập dị, thứ tự kỉ"
Nó vẫn thản nhiên nằm im mà bị đánh. Nhg tại sao nó vẫn k phản kháng cơ chứ. Ngày nào cx vậy nó quen rồi, k khóc, k kêu. Lẳng lặng xuống phòng y tế băng vết thương. Rồi tan hc nó lại về nhà, lại nghe tiếng chửi rủa của ng nó xm là anh trai.
A trai" mẹ m đồ súc vật, ngu như con chó,k bt m là giống loài j. Đéo hiểu sao t lại có đứa e vô dụng ăn hại như m cút đi"
Nó chẳng làm j sai, tại sao lại đối sử vs nó như vậy.lủi thủi nó về phòng. Căn phòng k chút ánh sáng,băng gạt ở khắp sàn,mùi thuốc nồng kinh khủng nhg đó lại là thứ nó sd hàng ngày.Nó trốn vào 1 góc phòng nó khóc nấc lên, tay nó lại cầm chặt mảnh thủy tinh khiến bàn tay bé nhỏ bật cả máu, nó lại k để tâm mà dùng mảnh thủy tinh cứa vào cánh tay mình. Nó k đau sao nó có đau chứ, nó khóc đến lạc giọng, có lẽ đứa trẻ trong nó mệt rồi,linh hồn nó k chịu nổi mà nứt ra,nó cố gắng băng bó và tự chữa lành nhg không thể rồi. Máu vẫn nhỏ giọt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Nó lại vứt bỏ cơn đau mà ngồi vào bàn hc viết lên trang nhật kí đó. Từng vc 1 mặc kệ vết thương đang rỉ máu, mặc kệ hết tất cả. Nó lm xg hết mọi chuyện thì lại ra ban công ngồi. Leo lên thành lan can mà đung đưa đôi chân của mình. Nó k sợ chết sao? Có những ng đi đường nhìn lên mà khuyên nó leo xuống
Ng qua đường" cháu bé mau xuống đi nguy hiểm lắm đó"
Nó đáp lại" vâng:
Nó k sợ chết nó chỉ sợ rằng lí trí nó không đủ mà nó nhảy xuống, nó sợ rằng bỏ lại thế giới tươi đẹp đó. Nó vẫn hi vọng ai đó yêu thương nó,bảo vệ nó. Nhưng có lẽ thượng đế bỏ quên nó rồi, lời cầu xin chưa 1 lần nào đc hồi đáp.
Cứ thế 2 năm sau
Nó vẫn sống trong đau khổ. H nó đã ở 1 mk rồi anh nó lên đại học, ba mẹ nó mất do tại nạn. Nhg cái ám ảnh về a nó vẫn ở đấy.
Từng đêm rồi từng đêm, tiếng đập phá đồ đạc, tiếng gào thét, tiếng khóc tức tưởi k cam chịu số phận an bài. Có lễ thượng đế đã bỏ quên hạnh phúc của nó rồi. Nó có thực sự hạnh phúc k? Hay chỉ là hạnh phúc do nó tưởng tượng ra. Có những cơn đau kéo dài liên hồi,dày vò nó mỗi đêm khiến nó sống k bằng chết. Trên cánh tay đầy rẫy những vết thương. Tay nó k phải là giấy nhg lại rạch nó, đầu e k phải là đá nên xin e đừng đập nó vào tường. Xin e hãy sống
Sống
Chỉ cần sống thôi
Dù e và đời đều chán ghét nhau rồi
Phải chăng cuộc sống này lm em quá khổ rồi, những vết thương k thể chữa khỏi bằng lời, những con đau kéo dài đến mất ngủ. Thứ duy nhất giúp nó là những viên thuốc an thần,để nó chìm sâu vào giấc mộng,mơ thấy nơi mà nó muốn đến chứ k phải là hiện thực tàn khốc ở hiện tại. Nó sẽ k phải e tiếng chửi rủa luôn văng vẳng bên tai, k phải nghe thấy nỗi đau trong linh hồn đã chết. Có cái chết nào mà k đau đâu? Cũng chẳng có ai mà không sợ đau, chỉ là đến 1p giây nào đó,nỗi kinh hãi về cuộc sống hiện tại đã lớn đến mức che lấp đi sự hoảng sợ đối với cái chết. Để con người ta vô cùng bình thản mà cầm trên tay lọ thuốc ngủ. Nhưng có cái chết nào mà k đau đâu? Những cơn đau quặn ng nhưng chỉ có thể nằm im, lại nghe nó hồi tưởng về khoảnh khắc tâm trí đang cố gắng lay nó dậy bằng hồi ức kéo quân của tất cả những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của một đời người, cả khi cơ thể nó thử bảo vệ mk trong tuyệt vọng.
Tỉnh dậy sau giấc mộng
Trách sao số phận đời
Thân xác đã rã rời
Sao không chết cho trọn.
Nó k sợ đau cx chẳng sợ chết thứ nó sợ duy nhất là lòng ng.
Buổi tối màn đêm bao trùm lấy tất cả nhưng ánh trăng k soi rọi cuộc đời nó.Trong căn phòng tăm tối đó những vệt máu còn sót lại, những viên thuốc ngủ ở khắp nơi. Nhưng sao trên đáy mặt lại trẳng vương vấn giọt lệ nào. Tim vẫn đập nhưng lại tắt thở lạnh lẽo. Tim vẫn đập nhưng linh hồn vất vưởng nơi đâu. Linh hồn đã chết nhưng thân xác vẫn phải chống cự vẫn lưu luyến hồng trần.
Nguyện kiếp sau chết nơi biển lạnh
Để biển ôm lấy nó xm như lời từ biệt
Đó là ấm áp cuối cùng nó nhận đc trc khi rời đi
Đó là sự dịu dàng cuối cùng đời dành cho nó
3 tháng sau
Nó k chịu đựng đc nữa, hơn 1 lần nghĩ đến tự tử, đã hơn 1 lần nó tự sát hụt rồi.
Hôm nay, nó bỏ lại căn phòng u ám ở phía sau nhẹ nhàng bước chân ra ngoài.
Hơi ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm, chút ánh sáng chập chờn hôn lên mí mắt, âu yếm cho nó chút dịu hiền. Nó mỉm cười, nụ cười hạnh phúc mà chua sót biết bao. Đưa tay chạm nhẹ cơn gió lạnh buốt của mùa đông
Và nó thả mình
Đưa hồn đến những nơi xa bên bờ.
Em ơi e xứng đáng nhiều hơn những thứ như thế e chỉ cần sống thôi sống rất đơn giản mà đúng k.
Nó k biết rằng trên đời này còn có 1 ng thích nó, yêu thương, âm thầm bảo vệ nó nhưng lại k có dũng khí tỏ tình nó.
Trần khánh Dương" em ơi giá như e có thể sống, thêm 1 chút nữa thôi"
Trần khánh Dương" a biết cuộc đời giồn dập e quá,e là 1 cô bé rất kiên cường mà,e chỉ cần đợi a 1 chút thôi"
Cậu nhẹ nhàng đặt lon nước cam lên bia mộ nó. Mà trò chuyện cùng nó.những cơn gió nhè nhẹ đi qua như lời nói của nó. Cậu vẫn k tin rằng nó đã đi rồi, rời bỏ nơi trần gian, rời bỏ cậu. Đến cuối cùng người bên cạnh nó cx chỉ còn cậu.
Ngày nào cx vậy cậu cx ra bia mộ của nó mà trò chuyện. Nhg hôm nay cậu gặp anh trai nó. Người anh đã hắt hủi nó dường như hối hận rồi. Nhg nó đi rồi, thế giới này tàn nhẫn với nó quá
Đủ rồi buông tha em
Đừng giày vò em nữa
Linh hồn đã mục rữa
Em ngạt thở quá rồi.
Hai người vẫn đứng đấy bên bia mộ của em. Có lẽ anh trai nó hối hận rồi. Lời xin lỗi muộn màng nhg e h nơi đâu. A nó cứ ngồi bên mộ nó mà khóc lên, nhg nó đâu còn nữa. Lời cầu xin nó tha thứ, lời xin lỗi muộn màng đó cx chẳng chữa đc vết thương của nó
Cơn gió mùa đông lạnh buốt đó, nhg đã k còn e trên đời. Cậu lẳng lặng về nhà. Trên tay vẫn cầm ảnh của em, tấm ảnh duy nhất e mỉm cười.
6 tháng sau
Cậu ra đi vì bệnh ung thư. K tiếp nhận điều trị của bác sĩ
Trần Khánh Dương" cuối cùng cx đến bên em rồi nhóc con"
Trần Khánh Dương" có lẽ nhóc cô đơn lắm nhỉ"
Cuối 2 con ng đau khổ lại rời đi vào mùa đông lạnh lẽo. Em hòa làm 1 với biển xanh. Anh ra đi vì bệnh tật.2 con người 2 số phận.
Và lằn ranh sống,chết
Khg phải cùng là 1 sao?
Ta sống mà ngỡ đã chết hôm nào
Mà ta chết khi vẫn còn sống?