Lần đầu tiên tôi gặp thầy ấy khi tôi 16 tuổi,lúc đó thầy đã 22 rồi. Tôi còn nhớ như in dáng vẻ ngại ngùng, bối rối của tôi khi đó thật là nực cười, phải gọi là quê hết chỗ nói. Hôm ấy, như thường lệ lớp tôi đang ngồi tám chuyện, ai cũng nhao nhao lên vì hôm nay lớp có giáo viên mới.Còn đang mải mê luyên tha luyên thuyên, không biết từ khi nào, người giáo viên kia đã bước vào. Đó là một thầy giáo có gu ăn mặc theo phong cách Hàn Quốc, khuôn mặt điển trai mang nét thư sinh , đeo một cặp kính tạo nên vẽ đẹp tri thức vốn có trong con người thầy. Tôi còn mải mê đứng nhìn,trong khi cả lớp đã ngồi xuống , đến khi có giọng nói trầm ấm vang lên, làm tôi hoàn hồn: "Này em kia,em mau ngồi xuống đi". Tôi ngơ ngác, không hiểu.Mọi người cười phá lên, tôi nhìn xung quanh, xấu hổ, ngồi xuống. Mặt tôi đỏ bừng bừng, thật là ngại chết đi mà.Thầy đặt tài liệu xuống bàn,rồi giới thiệu bản thân. Hóa ra, tên thầy là Quân sẽ làm giáo viên chủ nhiệm ngắn hạn của lớp chúng tôi một thời gian trong khi chờ cô Trang giáo viên chủ nhiệm chính thức nghỉ sinh, xong ai cũng háo hức vỗ tay rầm rầm, đặc biệt là mấy bạn nữ lớp tôi .Thầy đẹp trai lắm, ai nhìn cũng phải xiêu lòng. Bắt đầu vào bài giảng tôi chăm chú được khoảng thời gian đầu. Đến tiết tự học thì tôi lại ngồi ngẩn ngơ cắn mút, nhìn trời nhìn đất.Trực cho thầy ra khỏi, tôi liền xàm xí chuyện trên trời dưới đất với con bạn cùng bàn. Đang dở câu chuyện, bỗng một cái gì đó gõ nhẹ vào đầu tôi, khiến tôi giật mình quay lại nhìn . Thì ra, là thầy cầm bút gõ vào đầu tôi, thầy hỏi: " Sao em không lo học đi mà lại ngồi nói chuyện trong giờ thế này?" Tôi cười trừ, không trả lời thế rồi thầy lại hỏi tiếp: "what's your name?" .Trời đất! sao tự nhiên lại hỏi tên tôi thế này? tôi sợ thầy sẽ cho mời phụ huynh trao đổi về việc học hành của tôi. Ối giời ơi! tôi học không nghiêm túc ba mẹ mà biết được, là hôm nay ăn cơm chan nước mắt luôn ấy chứ đâu phải chuyện đùa. Tôi không trả lời thẳng, mà vòng vo đáp trả:"thầy ơi, bên cạnh em còn hai bạn nữa thầy hỏi bên trái ,bên phải này sao lại hỏi em?" Thì thầy trả lời: "thầy thích hỏi ở giữa"Tôi xịt keo đứng hình tại chỗ, cúi mặt xuống giả vờ ghi bài con bạn bên cạnh tôi, nó đã nhanh mỏ trả lời hộ mà chẳng ai mượn "nó tên là Vân,thầy ạ!"." ồ! tên Vân à!? nhớ rồi" Nghe vậy tôi biết quả này bị thầy ghim chặt cho mà xem, cái con nhỏ đáng ghét bạn với chả bè,chả ai mượn .Tôi tưởng những ngày sau đó sẽ không được yên ổn với thầy, nào ngờ, không như tôi nghĩ thầy dần dần hòa nhập với cả lớp giao lưu, trò chuyện rất vui vẻ. Thầy cũng hay nói chuyện với tôi lắm một người vừa đẹp trai, vừa học giỏi, vừa ấm áp, vừa hiền lành, lại còn tinh tế bấy nhiêu thôi thầy đã để lại trong lòng tôi một ấn tượng vô cùng sâu sắc, rồi tôi có chút cảm nắng.Một lần tôi đang ở bên nhà chị Thanh, chị họ tôi ,chị ấy năm nay đã 20 rồi rất xinh đẹp lại có khiếu hài hước, tính tình ngoan hiền, dễ mến lắm. Ai nhìn cũng ưa, chị cho tôi xem một video về một người đánh đàn dương cầm rất giỏi và chuyên nghiệp, nhìn kĩ một chút tôi liền nhận ra người đó là thầy Quân, chị tôi nói: "đó là đó là một người bạn khóa trên của chị hay che chở, giúp đỡ chị ở trường, chơi rất giỏi Dương Cầm.Anh ấy vừa học rất giỏi, vừa có khiếu âm nhạc . Nên trong trường chị,ai cũng đều mến mộ. Giờ đã ra trường rồi". Nghe tới đây trong lòng tôi cảm giác như có một chút gì đó phấn khởi mà khó chịu, làm sao tôi có thể chọi lại được nhiều người như vậy được chứ!? Tôi viện cớ , buồn bã, đứng dậy ra về .Lúc đi qua nhà thầy , Tôi nghe thấy tiếng đàn dương cầm vọng ra. Nán chân lại, tôi nghe thấy tiếng đàn thật du dương, êm đềm, lúc trầm lúc bỗng khiến cây cỏ hoa lá xung quanh cũng phải rung rinh trước nắng vàng mùa hạ. Nhớ lại lời chị họ vừa nói, có lẽ đây là tiếng đàn của thầy Quân. Tôi không ngờ thầy còn biết nhạc nữa, không hổ danh là thầy của tôi. Mối quan hệ của giữa tôi và thầy dần ngày càng trở nên tốt đẹp.Chúng tôi tự nhiên nói chuyện với nhau như người thân thiết, do gần nhà nên thầy hay bảo tôi sang để kèm cặp. Nhờ đó, mà tình hình học tập của tôi được cải thiện. Sau mỗi giờ học căng thẳng, thầy thường trổ tài đàn cho tôi nghe một khúc để thư giãn, thật là thích. Chẳng biết từ khi nào sâu thẳm trong lòng tôi đã nảy ra một thứ tình cảm khó nói với thầy và tất nhiên tôi giữ kín.Tôi không muốn chuyện bại lộ sẽ làm mất đi những thứ tốt đẹp hiện tại đang có được.Tưởng chừng như sẽ luôn hạnh phúc như vậy, nào ngờ, cô chủ nhiệm lớp tôi trước đó đã quay lại nên thầy phải chuyển công tác sang một trường khác cách đây rất xa. Hôm trước khi đi, tôi sang phụ thầy dọn nhà. Nhân đó, thì thầy cũng đàn tặng cho tôi một bài mà tôi rất thích "nổi gió rồi" thầy bảo biết tôi thích nên thầy đã học và đàn bài này một cách hay nhất có thể, coi như nói thay lời tạm biệt.Tôi vừa cảm thấy vui vừa cảm thấy nhói trong lòng. Trào dâng lên một tia hi vọng mong manh là trong lòng thầy , nơi nào đó có chỗ cho mình, nhỏ bé thôi cũng được,chẳng dám mơ mộng lâu. tôi tiếp tục công việc.Sau khi ổn thỏa xong xuôi mọi thứ, tôi chào thầy ra về, khi đến cổng, không kìm được lòng, quay lại nhìn như chờ đợi một điều gì đó rất mơ hồ, nước mắt lưng tròng theo cảm xúc cứ thế lăn dài trên má nhưng tôi cố níu chúng lại .Rời khỏi đó, về tới nhà tôi chạy thẳng vào trong phòng khóa trái cửa thút thít ôm gối khóc nức nở, rồi thiếp đi lúc nào không hay . Trong mơ, Tôi có một giấc mơ tôi và thầy ấy nắm tay nhau bước vào lễ đường, trao cho nhau những lời thề thốt son sắt bên nhau trọn đời, trọn kiếp. Chuông báo thức vang lên, tôi lơ mơ tỉnh dậy, đã là ngày hôm sau." Mẹ cha nhà nó cho rồi.Dám phá giấc mơ đẹp của bà."Hôm nay là tiệc chia tay cho thầy. Sửa soạn, ăn vận thật đẹp,tôi vội vàng tới điểm hẹn.Mọi người đã chuẩn bị một bữa tiệc nho nhỏ nhưng vô cùng đầm ấm. Trước khi rời đi, thầy đã dặn dò nhiều lời khiến ai cũng phải xúc động , nghẹn ngào đến cõi lòng. Tuy không gắn bó với nhau được bao lâu nhưng trong mỗi người đều rất quý mến , kính trọng.Mỗi lời thầy nói ra, mọi người đều chăm chú lắng nghe. Chỉ riêng mình, Tôi không biết tại sao nước mắt cứ luôn tuôn rơi. Tôi cố kìm nén , nhưng không thể nào giữ lại đuợc nữa, nó vỡ ra ồ ạt như một dòng lũ phá vỡ hàng rào cuối cùng.Đứa bạn ngồi cạnh vỗ về , an ủi . Tiếp đến,thầy hỏi : "có ai muốn nói gì với thầy trước khi thầy đi không?" Cả lớp nháo nhào dơ tay,có rất nhiều bạn dành những lời chúc tốt đẹp nhất đến cho thầy. Nhưng riêng đến mình tôi, mắt đã khóc xưng hút, vẻ mặt thầy có chút thương yêu, chẳng nỡ mà thầy lại còn không cho tôi phát biểu.Có lẽ, thầy sợ mình kiềm lòng không nổi sẽ khóc mất.Tiệc tàn , người tan cũng đã đến lúc đến hồi kết, mọi người ra về chỉ còn mình tôi với vài đứa ở lại. Thế mà , lại đi đâu hết rồi,trong căn phòng ấy có mỗi mình tôi và thầy .Tôi nhỏ giọng hỏi"thầy đừng đi có được không?" Ánh mắt thầy trìu mến, mỉm cười: "không được! thầy phải đi!" Biết đó là công việc mà thầy tận trung , không thể chối bỏ, mà tôi cũng chẳng thể bảo thủ níu giữ. Chỉ thủ thỉ:"Thế rồi,thầy có thể thỉnh thoảng về thăm em được chứ !?" "Thầy cũng không hứa chắc được với em, nhưng thầy sẽ cố gắng..." đang định nói thêm gì đấy thì con bạn lớp tôi kêu hai thầy trò xuống chụp ảnh làm kỷ niệm. Nhưng cứ nghĩ tới chuyện sắp phải xa thầy rồi tôi chả còn hứng thú làm gì nên lẳng lặng ra về . Thế nên, giữa chúng tôi chả có một tấm nào chụp chung làm kỷ niệm cả .Không sao, hình bóng của thầy mãi mãi đọng lại trong tim tôi. Thế rồi, một năm lặng lẽ trôi qua, đối với chuyện ấy tôi khó khăn lắm mới quên được một chút. Xong, tôi lại được gặp thầy trong một hội chợ sách. Tôi không muốn cảm xúc của bản thân lại dâng trào thêm nữa , tôi cố tình lảng tránh thầy trong cả buổi chợ để không gặp mặt mọi lúc mọi nơi nhưng vẫn âm thầm quan sát người thầy mình hằng nhớ nhung.Chợ tàn rồi, liệu từ nay về sau còn gặp lại nhau không?. Hay là duyên đã hết?.Chẳng ngờ ,4 năm sau, tôi có dịp đi thăm quan viện bảo tàng âm nhạc lại nghe thấy tiếng dương cầm quen thuộc năm xưa mặc dù đã khá lâu nhưng âm thanh của cách chơi này ,cả đời này tôi không bao giờ quên được. Tôi liếc mắt xung quanh tìm kiếm hình bóng người chơi đàn .Chính là ở trên khán đài, tôi chăm chú quan sát người đó biểu diễn cả buổi hòa nhạc, người đó không ai khác chính là thầy Quân. Khi gặp lại thầy tôi cảm giác như thỏa lòng nhớ mong bấy lâu nay. Cảm thấy ân hận vì lần trước hội chợ sách cố tình trốn tránh.Nên lần này tôi quyết định sẽ gặp được thầy.Mà hôm ấy, đông người trong hội trường quá.Vì thế , khi tôi xuống phía dưới thì thầy đã không còn ở đó nữa cứ như thế chúng tôi lại bỏ mất nhau.Người ta thường nói "quá tam ba bận" mà.Nếu vậy,thì đây là lần cuối rồi. Lần này, tôi sẽ không gặp lại thầy được ư? . Cảm xúc trong lòng đan xen lẫn lộn, không hiểu vì sao . Chuyện chẳng có gì, cho đến lúc số phận thật là trớ trêu. Tôi vừa hay tin cuối năm này chị Thanh, người chị họ của tôi sẽ thành đôi với người thầy mà tôi thầm thương trộm nhớ suốt 5 năm trời .Đúng là nghiệt ngã quá nghiệt ngã rồi ,tại sao lại muốn trêu ngươi số phận của tôi như vậy chứ? Dù sao đi nữa , thì chuyện đã định, người tôi thương sắp thành anh rể của tôi rồi. Tôi cũng chẳng có cách nào khác chỉ có thể giữ kín chuyện tình cảm oan trái của mình trong lòng mãi mãi. Chôn giấu dưới đáy lòng không thể để cho ai xem, ai biết , ai thấu, ai hay suốt đời này nó sẽ là hạt giống chết không bao giờ nảy mầm . Những ngày tháng có nắng hạ,có gió trời,có trăng thanh,có tiếng đàn dương cầm tôi đều sẽ giữ và giữ cả nốt chu sa âm hưởng hay nhất của cuộc đời tôi.