BƯỚC về Cố Giang. Mé đồng xâm xấp. Nước tắm tưới châu thổ sau mùa khô cằn cỗi. Nước nở nụ cười trên môi dân chín nhánh sông. Ba năm rồi mới thấy mùa xuôi con nước, mùa thuận con gió cho cây trái vào vụ.
Xóm Tứ Thời mấy chục nóc nhà bám đất mà sống. Phần đất bồi theo năm theo tháng của phù sa tôn tạo. Lạ kỳ là dù ít ỏi và heo hút khuất biệt trong đồng sâu nhưng chỉ cần hỏi cái xóm Tứ Thời là thiên hạ vùng Cố Giang rành rọt. Họ có thể nói vanh vách từ một cái tên. Thậm chí có những thứ người ta nói chừng hỏi lại dân Tứ Thời, nhân vật trong câu chuyện còn chưng hửng. Có chạy về xóm hỏi mấy ông bà già xưa lắc lơ ở cái xóm này cũng chẳng thể tường minh. Lớp lớp thời gian theo sóng nước chảy tràn câu chuyện như Cố Giang chảy tràn qua châu thổ. Đôi lúc người ở xa cho ghe về Từ Cô, ghé bến uống ly cà-phê hỏi đường đi Tứ Thời, bà bán cà-phê trên bến tay pha miệng kể. Chú em tìm đúng nơi rồi. Để tui kể chú nghe. Mới đây nè…
Lời đồn lời thổi, tiếng được tiếng mất, thành thử ra mọi câu chuyện về cái xóm heo hút luôn khiến thập phương thương hồ khách vãng lai gật gù hao háo ngồi nghe. Chuyện mới hay không thì không biết. Nhưng cái chuyện làm mười bỏ một thì dân miệt chín nhánh sông tin sái cổ. Tin như thể chỉ cần đến đầu xóm Tứ Thời, thấy cọng cờ trổ đỏ thì thẳng ghe mà hỏi, nhưng nếu thấy cọng cờ queo quắt nâu bầm thì quay ghe về. Tin chứ, bởi đó là chuyện đời người chỉ một. Đâu ai dám liều. Trước nay trăm năm như vậy. Chưa một ai dám trái lời thiên ý.
Đôi lần Linh hỏi ngoại có thiệt vậy không? Có thiệt là mình làm mười bỏ một? Có thiệt là cọng cờ trổ đỏ thì mới nhận dựng cổng? Có thiệt là trên đời này có thiên ý? Ngàn cái cổng dựng lên nhưng chưa bao giờ má bước qua cái cổng dựng cho đời mình. Nghề này nó nghiệt thí mồ. Ở Tứ Thời, đứa nhỏ lớn lên chưa kịp biết con chữ đã phải học xếp lá. Người lớn chưa kịp cúi đầu trước bàn gia tiên đã phải dập mình khấn tổ. Tổ độ thì đâu có linh đinh với nghề, đâu có thắt thẻo với đời.
Bận đó Linh say rượu gạo. Ngồi mé sàn lãng ngó trăng chếch bóng soi xuống dòng nước lênh loáng. Trăng cũng dập dềnh theo từng gợn sóng. Linh ngó trăng. Trăng ngó Linh. Như đêm vẫn ngó lên đời người Tứ Thời.Người đàn ông đuổi theo. Chưa qua kịp cái cổng Cố Giang Nguyệt Ảnh đã thấy vợ con ra trầm trồ cái cổng hoa cưới. Bà chủ nhà hỏi ông chồng cổng hoa này đẹp quá chừng, sao biết mà đặt. Ông chồng lóng ngóng. Bà chủ nhà buông tiếng cười hớn hở. Đời con người ta một lần qua cổng cưới. Còn bà chị làm cổng cưới thì chắc đi qua trăm lần hen. Câu hỏi rót vào thinh không đầy gió. Gió lay cái cổng cưới phất phơ lá. Lá bện tròn thành cung trăng. Lá tạo thành đôi hình cô dâu chú rể. Nhưng lá không che nổi đôi mắt ướt nước của má. Lá cũng không giấu được nỗi thẫn thờ của Linh khi bất giác nhìn thằng chú rể ngày mai, sao hao hao giống mình vậy?