“Em thuê người đốt nhà tôi?”
Giọng nói của Lạc Minh Quân rất nhỏ nhẹ nhưng đặc biệt có lực bồi thường cho tôi đi.
Tim của Tịch Yên nhảy lên một cái, cơn tức giận vừa bùng nổ liền bị xì khói đen.
Hồn của cô cũng tí bay mất theo câu nói của Lạc Minh Quân.
“Lạc Minh Quân anh nói gì vậy?, anh là luật sư đó, không có chứng cứ không thể kết tội cho người khác.”
Lạc Minh Quân cười lạnh một cái cả người Tịch Yên rùng mình một cái.
Toang cô rồi.
Cô chuẩn bị không làm mà vẫn có cơm nhà nước ăn rồi, cô không muốn ăn cơm nhà nước đâu, cơm nhà nước không ngonn.
Trong lòng Tịch Yên đang gào khóc chuẩn bị trốn thôi.
Lạc Minh Quân nhếch môi cười lạnh rồi nói:
“Tôi là luật sư, em nghĩ tôi chưa có bằng chứng đã kết tội cho em?”
Tịch Yên sợ 1x.
Vẻ mặt cô nghệt ra chuẩn bị bỏ hết mặt mũi ôm chân Lạc Minh Quân rồi, dù sao Lạc Minh Quân cũng là đàn em của Lão Ba cô, ít nhất cũng phải nể mặt Ba cô chứ?.
Tịch Yên đang suy nghĩ tìm câu nào bịa cho đúng, hai tay cô vò vò chăn rồi nói lí nhí.
“Ai bảo anh từ chối tôi chứ?, làm tôi tức giận sinh lông nổi thuê người đốt nhà anh.”
Tịch Yên nói lí nhí nhưng trong giọng nói lại là ủy khuất.
Lạc Minh Quân nhìn bộ dạng vừa sợ vừa ủy khuất của Tịch Yên, hắn lại buồn cười mà nhịn không cười.
Lạc Minh Quân đứng thẳng rồi đi đến giư\ơng của Tịch Yên ngồi xuống, lúc thấy đệm giư\ơng nhún xuống Tịch Yên sợ mà lùi lại.
Trong lúc cô lại gào thét.
Đến rồi, đến rồi Lạc Minh Quân đến sử cô rồi.
Lạc Minh Quân ngồi xuống cạnh Tịch Yên mùi hương thiếu nữ làm lòng Lạc Minh Quân rối loạn.
Lạc Minh Quân giơ tay xoa xoa đầu Tịch Yên rồi nhẹ giọng nói:
“Đừng sợ, tôi sẽ không để em đeo vòng số tám đâu.”
Link truyện dưới phần cmt👇
Lấy từ fb nhaa