Xin hãy đưa tôi ra khỏi đây!
Tôi tỉnh dậy, cơ thể bị trói chặt trên một cái bàn mổ lạnh lẽo. Những sợi dây thô ráp siết chặt từng khớp xương, làm tôi cảm thấy như hàng triệu mũi kim xuyên qua da thịt. Máu từ các vết thương nhỏ giọt xuống lớp đệm bẩn thỉu dưới tôi, tạo thành những vũng máu đen đặc và dính. Mùi hôi thối từ căn phòng ẩm mốc tối tăm phân và máu khô bốc lên, tràn ngập không khí, làm tôi cảm thấy buồn nôn đến mức không thể thở nổi.
Khi tôi cố gắng nhúc nhích, sự siết chặt của dây trói càng làm cơn đau dữ dội hơn. Những vết thương từ các cuộc tra tấn trước đó dường như không bao giờ ngừng chảy máu. Tôi cảm thấy da thịt mình bị kéo căng và xé rách, làm cho đau đớn trở nên không thể chịu nổi.
**“Tôi không thể chịu đựng thêm…”** Tôi thì thào trong sự tuyệt vọng, **“Phải tìm cách thoát khỏi đây… Phải ra ngoài…”**
Với mỗi động tác cố gắng đứng dậy, cơn đau lại tăng lên. Những sợi dây thô ráp tiếp tục siết chặt, và tôi cảm nhận được sự đau đớn từ hàng triệu mũi kim tưởng như xuyên qua da thịt. Tôi lết đi từng bước, máu từ các vết thương tiếp tục chảy, tạo thành những vết loang lổ trên sàn.
Khi tôi đến hành lang, tôi chứng kiến cảnh tượng khiến tôi cảm thấy như sắp nôn mửa. Những bức tường phủ đầy máu và phân khô. Sàn hành lang bị phủ một lớp mảnh xương vỡ vụn và lớp bụi bẩn dày. Các vũng máu khô cứng lại thành những mảng lớn. Tôi không thể chịu đựng nổi khi nhìn thấy các thi thể bị xé nát thành từng mảnh vụn, máu tươi vẫn còn chảy từ các vết thương. Những con giòi khổng lồ bò lên xuống trên các thi thể, gặm nhấm từng mảnh xương và cơ thể đã phân hủy.
**“Không thể tiếp tục nhìn…”** Tôi hét lên trong sự hoảng loạn, nước mắt chảy dài.
Khi tôi bước vào một phòng mổ khác, cảnh tượng thật sự khiến tôi cảm thấy muốn nôn mửa. Một nạn nhân bị cột chặt trên bàn mổ, cơ thể bị mở rộng và các mảnh nội tạng lộ ra ngoài. Máu đỏ tươi chảy thành dòng, hòa quyện với các vũng máu bẩn thỉu trên sàn. Những sinh vật biến dạng đứng quanh bàn mổ với vóc dáng gầy nhon da trắng bệt nhầy nhụa và hốc mắt trống rổng, dùng công cụ sắc bén để tiếp tục cắt xẻ nạn nhân. Các công cụ này không chỉ cắt mà còn khoan và kéo, tạo ra những vết thương sâu và đau đớn. Âm thanh của những công cụ cắt xẻ tiếng hét tuyệt vo gj của nạn nhân làm tôi cảm thấy như mình sắp phát điên.
**“Hãy dừng lại… Không thể nhìn thêm…”** Tôi van xin, trái tim tôi như sắp vỡ tung.
Khi tôi tiếp tục bỏ chạy, tôi bước vào một phòng nơi những người sống bị treo lơ lửng từ trần nhà bằng dây xích. Cơ thể họ bị kéo căng đến mức có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Máu và mủ chảy ra từ các vết thương, hòa quyện với các vũng máu bẩn thỉu dưới sàn. Những sinh vật với khuôn mặt biến dạng dùng công cụ tàn bạo để hành hạ các nạn nhân. Một người bị lột da từng lớp, các mảnh da bị kéo ra một cách tàn bạo, làm máu chảy thành dòng. Một người khác bị cào xé đến mức cơ thể gần như không còn nguyên vẹn. Những mảnh xương lộ ra, máu và nội tạng tràn ra ngoài, tạo thành những vũng bẩn thỉu trên sàn. "Xoạt" là những người bị treo họ bị kéo đứt rời cơ thể nội tạng rơi phạch phạch xuống nền.
**“Tôi không thể sống sót… Không thể chịu đựng thêm…”** Tôi thì thào trong sự tuyệt vọng, cảm giác đau đớn và ghê tởm tràn ngập.
Tiếp tục chạy trốn, tôi bước vào một căn phòng đầy những cái hố lớn chứa đầy xác chết đã phân hủy. Mùi thối rữa từ các cái hố tỏa ra, hòa quyện với mùi phân và máu khô. Những sinh vật lùn với làn da nhầy nhụa và khuôn mặt đầy nếp nhăn đứng quanh những cái hố, dùng công cụ đào xới và lấp đầy hố bằng các mảnh xương và thịt thối rữa. Cảnh tượng này thật sự làm tôi cảm thấy như mình đang đứng trong một cái bãi chôn lấp thối rữa.
**“Không thể thở… Không thể chịu đựng thêm…”** Tôi thì thào, cảm giác đau đớn và ghê tởm lấn át tất cả các giác quan của tôi.
Tôi bị bắt bị đưa vào một căn phòng giam tối tăm, nơi những người tù bị nhốt trong những cái lồng sắt. Cơ thể họ bị chằng chịt dây xích, các vết thương đã bị nhiễm trùng nghiêm trọng, máu và mủ chảy ra, hòa quyện với các vũng bẩn thỉu dưới sàn. Những sinh vật quái dị đứng bên cạnh, nhìn những tù nhân với ánh mắt nham hiểm, chuẩn bị cho những đợt tra tấn tiếp theo.
**“Mình không thể sống sót… Không có lối thoát… Chỉ còn sự đau đớn và hoảng loạn…”** Tôi lẩm bẩm, trái tim tôi như sắp vỡ tung.
Mỗi lần tôi tỉnh dậy, tôi lại đối mặt với một hình thức tra tấn tồi tệ hơn. Một lần, tôi tỉnh dậy và thấy mình bị buộc vào một cái khung, cơ thể bị kéo căng đến mức các vết thương cũ được mở lại, máu chảy thành dòng. Những sinh vật biến dạng dùng công cụ sắc bén để cắt xé các vết thương, tạo ra sự đau đớn không thể tưởng tượng nổi. Một lần khác, tôi chứng kiến những người khác bị lột da từng lớp, các mảnh da bị kéo ra một cách tàn bạo, máu và nội tạng chảy ra, và những sinh vật quái dị với sự tàn bạo không thể tưởng tượng được đứng quanh họ, hưởng thụ sự đau đớn của nạn nhân.
**“Tại sao lại thế này? Không thể thoát khỏi vòng lặp…”** Tôi lẩm bẩm trong cơn tuyệt vọng, không còn sức lực để tiếp tục.
Mỗi lần tôi tỉnh dậy, cảm giác như mình rơi vào một cơn ác mộng vô tận, nơi sự đau đớn và tuyệt vọng không bao giờ kết thúc. Tôi chả nhớ mình mắt kẹt ở đây bao lâu rồi nhưng mỗi lần chết bọn chúng lại tìm cách hồi sinh tôi . **“Tôi không thể sống sót qua điều này… Không có lối thoát… Mỗi lần tỉnh dậy, lại là một cơn ác mộng mới…”** Tôi tự nhủ, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và nỗi đau vô.
AI ĐÓ LÀM ƠN ĐƯA TÔI RA KHỎI ĐÂY...