Mã Gia Kỳ nằm trên giường bệnh, sắc mặt xanh xao và sức lực cạn kiệt. Phòng bệnh viện yên tĩnh, chỉ còn âm thanh của máy móc và những bước chân nhẹ nhàng của y tá. Anh đã chiến đấu với căn bệnh ung thư trong suốt một thời gian dài, nhưng giờ đây, anh biết rằng thời gian của mình không còn nhiều. Trong những giờ phút cuối cùng, tâm trí anh không thể ngừng nghĩ về Đinh Trình Hâm.
Đinh Trình Hâm, với vẻ ngoài ngông cuồng và tính cách ăn chơi quậy phá, giờ đây thường xuyên đến thăm Mã Gia Kỳ. Cậu có mặt ở bệnh viện gần như mọi ngày, mặc dù cậu luôn mang vẻ mặt lạnh lùng và lời nói cay nghiệt. "Anh thật phiền phức," cậu thường nói khi giúp anh điều chỉnh tư thế hoặc cho thuốc.
"Sao anh không thể tự lo cho bản thân mình đi?"
Mặc dù lời nói của Đinh Trình Hâm luôn châm chọc và khó chịu, hành động của cậu lại hoàn toàn trái ngược. Cậu chăm sóc từng chi tiết nhỏ, từ việc điều chỉnh ánh sáng trong phòng đến việc chắc chắn rằng Mã Gia Kỳ cảm thấy thoải mái nhất có thể. Những cử chỉ ân cần của cậu khiến Mã Gia Kỳ hiểu rằng tình cảm của cậu sâu sắc hơn vẻ ngoài lạnh lùng.
Ký ức về lần đầu tiên Mã Gia Kỳ nhìn thấy Đinh Trình Hâm hiện lên rõ mồn một. Trong buổi tiệc của công ty, ánh sáng lấp lánh chiếu sáng trên khuôn mặt cuốn hút của Đinh Trình Hâm, và từ giây phút đó, Mã Gia Kỳ đã biết mình không thể rời mắt khỏi cậu. Cậu là một công tử bột, sinh ra trong nhung lụa, không cần lo lắng về bất cứ điều gì, nhưng vẻ đẹp và sự ngông cuồng của cậu đã làm trái tim Mã Gia Kỳ rung động.
Mã Gia Kỳ quyết định chinh phục Đinh Trình Hâm bằng mọi cách. Anh đã tặng cậu những món quà xa xỉ, xuất hiện ở những nơi cậu thường lui tới, và sử dụng tất cả những lời mật ngọt có thể. Nhưng mọi nỗ lực đều không mang lại kết quả như mong đợi. Đinh Trình Hâm cảm thấy phiền phức và khinh thường trước sự đeo bám này, cậu không thể hiểu được tại sao Mã Gia Kỳ lại dành cho mình nhiều tình cảm đến vậy.
Dù vậy, Mã Gia Kỳ không bao giờ từ bỏ. Anh tiếp tục theo đuổi Đinh Trình Hâm với sự chân thành không ngừng, nhưng cuộc sống đã không theo ý muốn của anh. Khi căn bệnh ung thư trở nên nghiêm trọng hơn, Mã Gia Kỳ quyết định lập di chúc, để lại phần lớn tài sản của mình cho Đinh Trình Hâm, còn lại dành cho việc từ thiện. Anh không còn thời gian để chờ đợi một tình yêu đáp lại.
Mã Gia Kỳ nằm trên giường bệnh, cơ thể anh ngày càng gầy yếu, và ánh mắt không còn sự sắc bén như trước. Những tiếng máy móc chạy đều đều, ánh sáng mờ ảo của đèn bệnh viện hòa quyện với những tiếng thở dài của nhân viên y tế. Anh cảm nhận rõ rệt từng cơn đau đớn của cơ thể, nhưng tâm trí anh lại trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Trong những giờ phút cuối cùng, Mã Gia Kỳ không ngừng nghĩ về Đinh Trình Hâm. Những kỷ niệm về cậu hiện lên trong đầu anh như một cuốn phim quay chậm, từ lần đầu tiên anh nhìn thấy cậu ở buổi tiệc cho đến những nỗ lực không ngừng để chinh phục trái tim cậu. Những cảm xúc dâng tràn khiến anh cảm thấy như mọi thứ đều không có ý nghĩa nếu không có Đinh Trình Hâm bên cạnh.
Đinh Trình Hâm, với vẻ ngoài ngông cuồng và thái độ ăn chơi quậy phá, bây giờ đang đứng bên giường bệnh, đôi mắt cậu đỏ hoe và nước mắt đã khô trên má. Cậu đã dành nhiều thời gian ở bệnh viện, chăm sóc Mã Gia Kỳ, dù những lời lẽ cay nghiệt vẫn không bao giờ rời khỏi miệng. Cậu cố gắng hiện diện mọi lúc, nhưng mỗi lần mở miệng, chỉ có những lời chỉ trích và sự châm biếm.
Mặc dù vậy, trong sâu thẳm trái tim, Đinh Trình Hâm cảm nhận được sự lo lắng và tình yêu chân thành mà Mã Gia Kỳ đã dành cho cậu. Cậu nhớ lại những ngày đầu tiên khi Mã Gia Kỳ bắt đầu theo đuổi mình với tất cả sự chân thành. Những món quà đắt tiền, những cử chỉ quan tâm, tất cả đều làm cậu cảm thấy bất an. Cậu không hiểu tại sao một người như Mã Gia Kỳ lại dành cho mình sự quan tâm sâu sắc như vậy. Và chính sự không hiểu đó đã khiến cậu phản ứng một cách tiêu cực.
Khi Mã Gia Kỳ được chẩn đoán mắc bệnh ung thư, Đinh Trình Hâm đã không biết phải làm gì. Cậu đã chọn cách tránh xa, bởi vì cậu không muốn đối diện với thực tại đau đớn của căn bệnh và tình yêu mà cậu không thể chấp nhận. Nhưng khi cậu nghe tin Mã Gia Kỳ đang ở trong tình trạng nguy kịch, nỗi sợ hãi và lo lắng đã khiến cậu không thể tiếp tục lảng tránh. Cậu đã quay trở lại bệnh viện, nhưng lòng đầy sự xáo trộn và sự bối rối.
Cứ mỗi lần nhìn thấy Mã Gia Kỳ nằm trên giường bệnh, Đinh Trình Hâm cảm thấy như có một nhát dao đâm vào trái tim mình. Sự đau đớn của Mã Gia Kỳ trở thành một nỗi ám ảnh, làm cậu cảm thấy nỗi hối hận càng lớn hơn. Cậu đã không thể chấp nhận tình yêu của anh, và giờ đây, khi Mã Gia Kỳ không còn nữa, cậu cảm thấy như đã đánh mất một phần quan trọng của cuộc đời mình.
Mã Gia Kỳ, dù đối diện với căn bệnh hiểm nghèo, vẫn giữ vững sự bình tĩnh và sự kiên cường đáng kinh ngạc. Anh biết rằng tình yêu của mình không thể thay đổi Đinh Trình Hâm, nhưng anh vẫn không thể ngừng yêu cậu. Những kỷ niệm về những ngày đầu theo đuổi cậu, những khoảnh khắc hạnh phúc khi cậu đáp lại tình cảm bằng cách chăm sóc anh, tất cả đều hiện lên rõ mồn một. Anh cảm thấy mãn nguyện khi có thể dành thời gian cuối cùng để yêu thương cậu, dù chỉ bằng cách quan sát từ xa.
Khi Mã Gia Kỳ qua đời, căn phòng bệnh viện trở nên tĩnh lặng và lạnh lẽo. Đinh Trình Hâm đứng bên giường bệnh, đôi tay cầm chặt tay Mã Gia Kỳ, cảm nhận sự lạnh giá của cơ thể. Cậu không thể ngăn nước mắt lăn dài trên má, cảm giác như trái tim cậu đã bị vỡ vụn. Những lời lẽ cay nghiệt mà cậu đã nói giờ đây chỉ là những âm thanh trống rỗng, không thể thay đổi sự thật đau đớn.
Đinh Trình Hâm ôm nỗi hối hận sâu sắc khi đứng bên giường bệnh của Mã Gia Kỳ. Cậu hiểu rằng mình đã bỏ lỡ một tình yêu chân thành và quý giá chỉ vì sự phủ nhận và sự thiếu hiểu biết của bản thân. Nỗi đau và sự trống rỗng trong trái tim cậu trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cậu cảm thấy như mọi quyết định sai lầm và sự từ chối của mình đã tạo ra một khoảng cách không thể vượt qua.
Căn phòng bệnh viện vẫn giữ sự tĩnh lặng, và Đinh Trình Hâm biết rằng không còn cơ hội để bày tỏ sự cảm kích và tình cảm chân thành mà cậu đã giấu kín bấy lâu. Cậu đứng đó, một mình với nỗi đau và sự hối hận, cảm nhận sự mất mát không thể lấp đầy. Tình yêu của Mã Gia Kỳ đã ra đi, để lại một vết thương sâu trong trái tim cậu. Đinh Trình Hâm nhận ra rằng tình yêu không phải chỉ là lời nói và hành động, mà còn là sự cảm thông, điều mà cậu đã không thể cung cấp cho Mã Gia Kỳ khi còn có cơ hội.
Những giọt nước mắt của Đinh Trình Hâm không phải chỉ là sự thương tiếc cho Mã Gia Kỳ, mà còn là sự tự trách và hối hận về những gì cậu đã bỏ lỡ. Trong sự tĩnh lặng của căn phòng, cậu cảm thấy như mình đang đứng giữa một cuộc chiến nội tâm không có hồi kết, nơi nỗi đau và sự mất mát hòa quyện vào nhau. Cậu đã đánh mất một tình yêu chân thành và chỉ còn lại nỗi đau không thể xoa dịu, một bài học đắt giá về tình yêu và sự hối hận.
__________________
Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, Mã Gia Kỳ và Đinh Trình Hâm đứng cạnh nhau, cảm nhận sự ấm áp của những tia nắng cuối cùng đang phủ lên họ. Màu vàng cam của ánh hoàng hôn lan tỏa khắp không gian, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và tràn đầy hạnh phúc.
Mã Gia Kỳ nắm tay Đinh Trình Hâm, kéo cậu vào trong vòng tay của mình, ôm chặt. Họ đứng im lặng, chỉ còn sự yên bình và cảm giác gần gũi lấp đầy không khí xung quanh. Trong khoảnh khắc đó, mọi lo lắng, mọi đau đớn dường như tan biến. Đinh Trình Hâm tựa đầu vào vai Mã Gia Kỳ, đôi mắt sáng lên với niềm vui và sự hài lòng.
“Em yêu anh” Đinh Trình Hâm thì thầm, giọng nói ấm áp và chân thành.
“Anh cũng yêu em,” Mã Gia Kỳ đáp lại, cảm xúc tràn đầy trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ cùng nhau bước qua mọi thử thách, cùng nhau tạo nên những kỷ niệm được chứ?”
Hai người ôm nhau dưới ánh hoàng hôn, cảm giác như thế giới bên ngoài không còn tồn tại. Họ tận hưởng từng giây phút bên nhau, với niềm tin và hy vọng vào tương lai. Mọi thứ đều trở nên hoàn hảo trong khoảnh khắc này, và cả hai cảm nhận được sự kết nối sâu sắc, đầy ấm áp và yêu thương.
Bỗng nhiên, ánh hoàng hôn chợt tắt, bầu trời trở nên u tối hơn, hình ảnh hạnh phúc bỗng chuyển đổi. Đinh Trình Hâm đang nằm trên giường tay chầm chậm cầm lấy một con dao nhỏ đã được chuẩn bị, ánh mắt cậu tràn đầy sự tuyệt vọng. Cậu cắt tay mình một cách nhanh chóng, máu bắt đầu chảy ra, nhuộm lên màu đỏ sẫm trên ga trải giường...
Cậu nằm đó, đôi môi nở một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản.
________Hết________