---
**Gương Mặt Trong Gương**
Thu, một cô gái trẻ, sống một mình trong căn hộ nhỏ giữa lòng thành phố. Cô thích sưu tầm những món đồ cổ, đặc biệt là những chiếc gương cũ. Một ngày nọ, trong một chuyến đi chợ đồ cũ, cô phát hiện ra một chiếc gương đặc biệt. Khung gương được chạm khắc tinh xảo, có những họa tiết kỳ lạ mà cô chưa từng thấy bao giờ. Thu cảm thấy bị thu hút bởi chiếc gương này và quyết định mua nó về.
Khi mang gương về nhà, Thu treo nó trong phòng ngủ. Mỗi khi nhìn vào gương, cô cảm thấy có một điều gì đó lạ lẫm. Gương phản chiếu mọi thứ trong phòng, nhưng ánh sáng phản chiếu từ nó lại có vẻ tối hơn, như thể có một bóng mờ luôn tồn tại trong đó.
Một đêm, khi đang chuẩn bị đi ngủ, Thu tình cờ nhìn vào gương và thấy điều gì đó khác thường. Cô thấy hình ảnh phản chiếu của mình đang đứng im, nhìn chằm chằm vào cô với một nụ cười kỳ lạ, trong khi cô chưa hề nở một nụ cười nào. Cô giật mình quay lại, nhưng không có gì khác thường ở phía sau.
Thu tự nhủ rằng đó chỉ là ảo giác do mệt mỏi. Nhưng kể từ đêm đó, mỗi lần cô nhìn vào gương, hình ảnh phản chiếu của cô lại càng trở nên quái đản hơn. Có lúc, hình ảnh đó nháy mắt với cô, có lúc lại đứng đó, bất động trong khi cô di chuyển. Sự bất an dâng lên, nhưng Thu vẫn cố gắng gạt đi mọi suy nghĩ đáng sợ.
Một đêm khác, khi ánh trăng rọi qua cửa sổ, Thu thức dậy giữa đêm và nhìn vào gương. Hình ảnh phản chiếu của cô vẫn đứng đó, nhưng lần này, khuôn mặt của nó biến dạng, đôi mắt đen sâu hoắm, miệng nở một nụ cười quái dị kéo dài đến tận mang tai. Cô sợ hãi đến mức không thể di chuyển, chỉ biết đứng đó nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình.
Đột nhiên, hình ảnh trong gương cất tiếng cười, một âm thanh vang vọng từ đáy sâu của gương, âm u và lạnh lẽo. Hình ảnh đó tiến gần hơn, như muốn bước ra khỏi tấm gương. Thu hoảng loạn, cố gắng rời khỏi phòng nhưng cánh cửa như bị khóa chặt. Cô cảm thấy mình bị hút chặt vào tấm gương, như thể có một lực vô hình kéo cô vào đó.
Cuối cùng, Thu không thể kháng cự được nữa, cô ngã quỵ xuống sàn, đôi mắt dán chặt vào hình ảnh quái dị trong gương. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, cô thấy hình ảnh đó cười lớn, đưa tay ra khỏi gương và kéo cô vào trong.
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy căn phòng trống rỗng, không có dấu vết nào của Thu, chỉ có chiếc gương cổ treo trên tường. Nhưng nếu nhìn kỹ, trong tấm gương đó, người ta có thể thấy một bóng mờ đứng phía sau hình ảnh phản chiếu của mình, với đôi mắt đen thẳm và nụ cười quái dị đang nhìn chằm chằm.
---