Dưới ánh hoàng hôn
Tác giả: Nari
Ngôn tình;Xuyên không
Vào ngày tôi bị g iết, chồng tôi đang ở bên cạnh mối tình đầu.
Họ ôm hôn, nối lại tình xưa, ngay sau khi tôi c hết, họ liền nhanh chóng kết hôn.
Trong mười năm, chỉ có đội trưởng đội cảnh sát hình sự phụ trách vụ án năm đó ngày đêm mất ngủ.
Sau khi truy bắt thành công tên tội phạm. Khi hắn trả lời phỏng vấn, trầm mặc một hồi lâu:
“Nạn nhân đó….. Cô ấy là người tôi yêu nhất.”
Truyền thông lập tức xôn xao.
Tỉnh lại một lần nữa, tôi đã trở về năm 20 tuổi, còn anh vẫn là thủ khoa của Đại học Cảnh sát.
Tôi đang trèo tường thì bị anh bắt lấy:
“Làm gì vậy!”
Tôi gần đứng hình.
“Đến…..đến tỏ tình.”
01
“Tô Niệm, mau dậy đi, sắp trễ hẹn rồi.”
Khi tôi đang bị bạn cùng phòng lắc cho tỉnh ngủ, trong đầu tôi đều là cảnh Giang Tần Dã trả lời phỏng vấn.
“Tống Vĩnh Khang gọi cho mày nhiều cuộc lắm rồi này.”
Tôi sững người một lúc.
Đây hình như là năm tôi 20 tuổi, là ngày đầu tiên tôi và Tống Vĩnh Khang hẹn hò.
Đoạn thoại lại reo lên.
Là Tống Vĩnh Khang gọi đến.
“Tôi Niệm, em đang bận gì mà không nghe điện thoại thế hả? Anh còn tưởng em c.hết bất đắc kỳ tử rồi đấy.”
Thần kinh tôi đột nhiên nảy số.
Ký ức về con d.ao sắc bén c.ắt đứt yết hầu tôi giống như mới ngày hôm qua.
“Sao em lại không trả lời, em bị câm à?”
Thái độ của hắn đối với tôi luôn ở mức tệ bạc.
Nếu không phải vừa hay hắn mới chia tay mối tình đầu, thì tôi làm gì có cơ hội hẹn hò với hắn.
Hồi đó, tôi vẫn còn thầm mến tên trúc mã lớn lên với mình từ nhỏ này. Vô cùng si tình với hắn, đem hết tâm tư đặt lên người hắn, liếm đến cực hạn và chịu đựng tất cả mọi thứ cho đến khi kết hôn.
Tôi còn cho rằng, cuối cùng mình cũng tu thành chính quả.
Nhưng vào cái ngày tôi c.hết thê thảm trong ngõ đó, hắn đã nối lại tình xưa với người cũ, hai người họ còn nhanh chóng tái hôn ngay sau khi tôi vừa c.hết.
Thấy tôi vẫn không lên tiếng, Tống Vĩnh Khang cười lạnh rồi trực tiếp cúp máy.
Tôi cũng cười, nụ cười khinh bỉ.
Trải qua một đời, tôi tất nhiên sẽ không lặp lại vết xe đổ.
Vừa nằm xuống, đã giật mình ngồi dậy.
Năm đó là tôi hẹn hò với Tống Vĩnh Khang nên mới có cơ hội quen biết với Giang Tần Dã, bạn cùng lớp hắn, hiện cũng đang học tại đại học Cảnh sát.
Giờ nếu không đến buổi hẹn, chẳng phải cơ hội quen biết Giang Tần Dã cũng không có sao?
Ở kiếp trước, chỉ có mình Giang Tần Dã là thật lòng yêu tôi.
Tôi không thể bỏ lỡ anh một lần nữa.
Tôi lập tức đứng dậy, rời khỏi trường y, lon ton chạy đến trường đại học cảnh sát bên cạnh.
Trường Đại học Cảnh sát thực hiện chế độ quản lý khép kín, sinh viên trường ngoài vào đây cần phải có người dẫn.
Tôi đã gọi cho Tống Vĩnh Khang vài lần, nhưng hắn đều không bắt máy.
Nếu tôi bỏ lỡ cơ hội này, không biết đến khi nào tôi mới gặp được Giang Tần Dã.
Tôi đang lang thang bên ngoài bức tường, nhìn lên trên đống lan can sắt. Chỗ này có vẻ thấp hơn ấy nhỉ. Không nghĩ nhiều, tôi lập tức xắn tay áo lên, trèo lên trên bức tường.
Mới chuẩn bị nhảy xuống, đột nhiên đằng sau lưng tôi có một tiếng quát lớn:
“Làm gì thế!”
Tôi giật mình, quay đầu nhìn qua.
Đứng sau lưng tôi là mấy cậu con trai cao lớn, trên người mặc áo ngắn tay màu đen, người cầm đầu ánh mắt còn sáng như đuốc, đang chăm chú nhìn tôi.
Hơi thở của tôi giống như muốn dừng lại.
Ở kiếp trước, sau khi thành công bắt giữ tên sát nhân đó, anh mặc đồng phục cảnh sát, đối diện với máy quay im lặng hồi lâu.
Rõ ràng mới hơn ba mươi mà mái tóc đó đã sớm lấm tấm bạc.
Cuối cùng, anh mở lời, nói một điều mà mọi người không ngờ tới:
“Nạn nhân…Cô ấy là người tôi yêu nhất!”
Vào lúc này, anh ấy đang nhìn tôi cau mày.
Tôi nhảy khỏi bức tường, dưới ánh nhìn của anh ấy, tôi lo lắng đến mức luống cuống tay chân, không biết phải làm sao.
Đầu tôi nóng bừng, và thật sự là tôi đã nói những gì mình đang nghĩ:
“Tôi tới.....tới tỏ tình.”
Vừa dứt lời, mấy nam sinh đằng sau đã bật cười ha ha.
“Tỏ tình với ai?”
“Này, tao thấy em ấy có chút quen mắt đó……Là em gái thanh mai của Tống Vĩnh Khang đúng không nhỉ?”
“Ôi giời, tao nói rồi, mấy cái tình cảm thở ấu thơ ấy mà…..”
“Im mồm.”
Giang Tần Dã ngắt lời bọn họ, quay đầu nhìn tôi.
“Đi theo tôi đến phòng an ninh rồi hãy giải thích.”
“Chuyện đó…”
Anh quay lại nhìn tôi.
“Tôi tới, tới, tỏ tình với cậu.”
Dứt lời, tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều im lặng.
Sau đó, ngay lập tức như bùng nổ.
02
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn bị dắt đến phòng an ninh của trường.
Bởi giảng viên tuần tra đã nhìn thấy tôi.
“Nói rõ xem làm sao em có thể vào đây?”
Giảng viên đó nhìn trông rất uy nghiêm, nhất là ông ấy còn đang khoác bộ quân phục nữa chứ.
“Thật xin lỗi thầy, em, em….”
Tôi đã rất lo lắng đến mức nửa ngày cũng không nói nên lời.
Giảng viên cau mày hỏi tôi:
“Sinh viên trường nào? Số chứng minh thư là bao nhiêu? Tôi sẽ liên lạc với trường của em.”
Giang Tần Dã vẫn đang đứng ở ngoài cửa đột nhiên bước vào.
“Thưa thầy, đây là bạn của em, bởi không liên lạc được với em nên bạn ấy mới gây rắc rối như vậy. Em xin nhận mọi hình phạt.”
Anh nhận hết mọi lỗi về phần mình.
Tôi cuống quýt phủ nhận:
“Không phải em….”
Giang Tần Dã duỗi cánh tay dài của mình ra, đẩy tôi đứng ra đằng sau lưng anh.
Ánh mắt giảng viên đó nhìn vào hai chúng tôi:
“Giang Tần Dã, em là sinh viên xuất sắc của trường Cảnh sát chúng ta. Cho dù là yêu đương thì em cũng nên học cách giải quyết tốt chuyện tình cảm.”
Anh không vội phủ nhận.
“Em hiểu ạ.”
“Trở về tìm đội trưởng, tự mình nhận kiểm điểm đi.”
“Rõ!”
Sau khi cùng giảng viên uống xong chén trà, Giang Tần Dã nhanh chóng xách gáy tôi bước ra khỏi đó.
Cho đến khi bước ra khỏi cổng trường, anh mới buông tay ra.
Thấy anh quay người bỏ đi, tôi vội ngăn anh lại.
Anh cúi đầu nhìn tôi, đôi lông mày cau lại:
“Còn không buông ra, muốn tự mình đến phòng an ninh giải thích?”
Tôi giật mình lập tức buông tay.
“Giang Tần Dã, em muốn cùng anh hẹn hò.”
“Tôi từ chối.”
Tôi bị sốc.
“Thứ nhất, tôi không biết em, thứ hai, chúng ta chưa từng tiếp xúc với nhau, thứ ba….”
Anh dừng lại một chút:
“Người tôi thích, tôi sẽ không để cô ấy chủ động tỏ tình.”
Nói xong anh liền quay người rời đi.
Tôi như đóng băng đứng im tại chỗ.
Anh nói đúng, giờ hai chúng tôi chỉ là kẻ xa lạ.
Tôi đột nhiên nhớ tới mọi chuyện trong kiếp trước.
Sự quen biết của chúng tôi đều là liên quan đến những khúc mắc tình cảm của tôi và Tống Vĩnh Khang.
Lúc đó, ấn tượng của tôi về anh chỉ là một chàng trai nghiêm túc và ít nói.
So với thân hình cao và có chút gầy của Tống Vĩnh Khang, thì anh lại có vóc dáng cao lớn cùng với nước da ngăm đen, lúc đó anh ấy lại thích những bộ đồ màu đen.
Về sau anh cùng với Tống Vĩnh Khang vào đội cảnh sát hình sự, và trở thành đội trưởng của Tống Vĩnh Khang, đến tận lúc đó, chúng tôi chào hỏi cũng chỉ là những cái gật đầu.
Bước ngoặt trong mối quan hệ đó chính là trong một lần nằm viện.
Khi đó tôi đã đã tốt nghiệp đi làm, đúng lúc Giang Tần Dã vì làm nhiệm vụ mà bị thương, cần phải nhập viện điều trị tại bệnh viện tôi đang làm.
Vì để cho vị lãnh đạo này của Tống Vĩnh Khang chiếu cố anh ta một chút, tôi đã tự nấu đồ ăn mang đến cho anh ấy, mỗi ngày đều đến xem diễn biến bệnh tình của anh như nào.
Sau đó, tôi cùng anh bắt đầu trò chuyện với nhau nhiều hơn.
Dù là nắng hay mưa, mọi chuyện kéo dài đến hai tháng.
Khi đó dù là trái tim hay ánh mắt của tôi đều hướng về phía Tống Vĩnh Khang, hoàn toàn không thèm để ý đến những người khác giới khác.
Đương nhiên cũng không biết hành động ấm áp này của mình đã làm cho đội trưởng Giang trẻ tuổi cảm động.
Nhưng không lâu sau, tôi đã nói với anh ấy:
“Tôi thích Tống Vĩnh Khang, đời này chỉ mong anh ấy có thể đáp lại.”
Anh im lặng hồi lâu.
“Nếu như tôi có người mình thích, tôi nhất định sẽ không để cô ấy chủ động tỏ tình với tôi.”
Tôi cũng không để ý đến ánh mắt đang dần trở nên u ám của anh ấy, tôi chỉ biết rằng, từ đó về sau nếu Tống Vĩnh Khang đối xử tệ với tôi, anh ấy sẽ ra mặt phê bình hắn, không thèm để ý đến hành động của mình có đang vượt quá giới hạn hay không.
Tôi đã nghĩ rằng anh ấy chỉ đang đối xử với tôi như một người bạn.
Nhưng đến ngày cưới của tôi và Tống Vĩnh Khang, anh đã không đến dự.
Cho đến ngày tôi bị g.iết trên phố đó, chồng tôi cũng là cảnh sát hình sự, nhưng vì nối lại tình xưa với người cũ mà thậm chí còn rời khỏi ngành, chỉ vì mối tình đầu muốn đi du lịch vòng quanh thế giới.
Chỉ có Giang Tần Dã, ngày đêm mất ngủ, tìm ra các manh mối trong các vụ án khác, cuối cùng đã thành công bắt giữ kẻ sát nhân đó.
Linh hồn tôi đã phiêu dạt trên thế gian này những mười năm.
Ký ức cuối cùng là khi Giang Tần Dã trả lời phỏng vấn, bày tỏ tình cảm của anh với tôi.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại về tuổi hai mươi, mọi thứ vẫn chưa quá muộn.
Chỉ là, hôm nay tôi nóng lòng, muốn bày tỏ lòng mình với anh ấy, nhưng lại phản tác dụng, biến khéo thành vụng.
Buổi tối, khi tôi còn đang trằn trọc trên giường thì Tống Vĩnh Khang gọi điện đến:
“Tô Niệm, anh ở KTV uống hơi nhiều, em tới đón anh được không?”
Giọng hắn lộ ra vẻ yếu đuối, đáng thương, không giống với hình tượng ác liệt ban ngày.
Tôi sững người, nhớ đến một chuyện tương tự ở kiếp trước.
Hắn lừa tôi, nói rằng mình uống nhiều, bảo tôi đến đón hắn.
Khi đó lòng tôi nóng như lửa đốt, cả người vẫn còn mặc áo ngủ bắt xe đi đến đó.
Đến nơi mới phát hiện, hắn vẫn còn tỉnh táo, còn cười hì hì nói với mấy người bên cạnh:
“Thấy sao, tao đã nói rồi, tùy tiện gọi thôi cô ta cũng đến?!”
Tôi đứng ở cửa, giống như một con chó đợi chủ, không có tự trọng.
Chỉ là, sao việc đùa giỡn này lại xảy ra sớm như vậy?
Ngay khi tôi đang nghi hoặc, đột nhiên nghe được đầu dây bên kia có người hét lên:
“Hôm nay em ấy còn tỏ tình với anh Giang, nếu em ấy nghe lời Tống Vĩnh Khang đến chẳng phải là đang tát vào mặt anh Giang chúng ta hay sao? Anh nói đúng không anh Giang?”
Trái tim tôi đập thình thịch.
Giang Tần Dã cũng ở đó?
Lời từ chối vừa mới đến đầu môi đã vội đi ngược vào, tôi nhếch khóe miệng lên nói với hắn:
“Được, anh đợi em.”
Giọng Tống Vĩnh Khang lại càng cao hứng “Được.”
Cúp máy, tôi bấm một dãy số theo trong trí nhớ.
“Xin chào.” - Một giọng nam trầm thấp vang lên.
“Em là cô gái hôm nay tỏ tình với anh, em tên Tô Niệm.”
Không đợi anh trả lời, tôi tiếp tục nói:
“Giờ anh đã biết em, tiếp theo có phải chúng ta nên hẹn hò không…..Giờ anh đang say sao?”
“Sao cơ?”
Tôi thậm chí còn thể tượng tưởng được dáng vẻ đang nhíu mày của Giang Tần Dã lúc này.
Tôi mỉm cười:
“Anh cứ uống thêm đi, giờ em đến đón anh.”
03
Cúp điện thoại, tôi thậm chí không thay quần áo, vội bắt taxi đi đến KTV
Dựa theo định vị Tống Vĩnh Khang gửi đến, tôi dừng chân trước một hộp đêm, hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.
Đám đông đang ồn ào, bỗng chốc im lặng trong giây lát, sau đó ngay lập tức cười to.
“Còn không đến nửa tiếng, anh Tống lợi hại, tôi nguyện ý nhận thua cược.”
“Ơ, thật sự là tùy ý gọi một cuộc thôi mà đến rồi á?!”
Bọn họ nhìn tôi với ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ và giễu cợt.
Giống hệt kiếp trước.
Chỉ khác rằng, ở trong góc tối căn phòng đó, bóng một người ngồi thẳng tắp, từ đầu đến cuối đều cầm một ly rượu.
Tôi cũng tiện tay cầm đến một ly rượu, mặt không biến sắc bước đến gần Tống Vĩnh Khang.
Vẻ mặt hắn thay đổi:
“Tô Niệm, em đang muốn làm gì?”
“Lừa tôi?”
Hắn cười nhạo tôi, lên tiếng đáp:
“Anh chẳng có ép em, vốn là em tự mình đến đây.”
Hắn cúi đầu, mắt hướng về ly rượu trên tay tôi:
“Làm sao? Muốn trả thù? Chuyện này em tự nguyện, nhất định muốn làm mình tự xấu hổ sao?”
Tôi cười cười, chậm rãi đặt ly rượu xuống, dù sao đây cũng chỉ là muốn dọa hắn.
“Tống Vĩnh Khang, đừng tự mình đa tình, tôi đến đây đón người khác.”
Hắn tỏ ra nghiêm túc, nhìn tôi rồi lại cười nhạo:
“Ở đây đều là bạn anh, em quen ai? Giữ thể diện cũng được, nói lời tàn nhẫn phải có chừng mực, đừng để bản thân lên được mà xuống không được.”
Mọi người cười ồ lên theo hắn.
Lúc này, bóng người ngồi trong góc mới đứng dậy.
Trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh, có người nhẹ giọng gọi hắn “anh Giang” một tiếng.
Nhưng anh lại cứ chậm rãi tiến về phía tôi, nhướng mày, liếc nhìn Tống Vĩnh Khang rồi quay qua tôi.
“Đi.”
04
Vào khoảnh khắc cửa phòng đóng lại, tôi nghe được tiếng chai rượu vỡ vụn, cùng với đó là tiếng mọi người hô hào kéo Tống Vĩnh Khang lại, còn an ủi hắn.
Tôi theo Giang Tần Dã ra khỏi KTV.
Thành phố phía bắc chúng tôi đang sống đã bước vào mùa thu, gió đêm sau cơn mưa vừa tạnh khẽ thổi se se lạnh, tôi bất giác rụt cổ lại.
Khi đi đến một ngã tư, dáng người trước mắt bỗng đột nhiên dừng lại.
Tôi suýt đâm vào nó.
Dưới ánh đèn, Giang Tần Dã cúi đầu xuống nhìn vào khuôn mặt đang chui vào cổ áo của tôi, ánh mắt cực kỳ sâu thẳm.
“Tô Niệm.”
“Hả?”
“Chuyện này sẽ làm phiền tôi.”
Tôi ngẩn người một lúc lâu mới hiểu được ý anh.
Anh không thích tôi quá chủ động.
Sự lo lắng lại xuất hiện.
Mặc dù tôi đã sống qua một đời, nhưng trong những tình huống như này kỹ năng xử lý vẫn rất kém. Trong mắt người khác, tôi có lẽ là một người thiếu lý trí, chỉ có sự nhiệt huyết, nhưng lại không có đầu óc.
Nói xong câu đó, Giang Tần Dã hai tay đút túi, sải bước về phía trước.
Nhưng trường hai chúng tôi ở gần nhau, muốn về trường chỉ có đường này, tôi đành cắn răng tạo khoảng cách với anh.
Khi bước đến một con hẻm, đột nhiên có ai đó lao ra, va vào tôi rất mạnh suýt làm cho tôi ngã xuống đất.
Nhưng hắn thậm chí không buồn nói lời xin lỗi tôi và còn bỏ đi trong sự hoảng loạn.
“Mày muốn gì….”
Một mùi hương quen thuộc xộc vào mũi tôi, chợt khiến tôi giật mình.
Đó là mùi hương đặc biệt được trộn lẫn giữa hương trong chùa và cỏ dại sau cơn mưa.
Ở kiếp trước, một người có mùi hương này đã bắt tôi vào con hẻm tối đó.
Hắn đứng ở sau lưng tôi, kề d.ao vào cổ tôi và nói với giọng hả hê:
“Mày cản đường quá đấy.”
Tôi như bừng tỉnh, người bên cạnh đã không thấy đâu.
Tôi nhìn về phía con hẻm tối bên cạnh mình.
Trong đêm tối, tôi không thể nhìn thấy bất kỳ điều gì.
Nỗi sợ hãy chạy dọc từ sống lưng tràn lên đến da đầu, tạo nên từng đợt tê dại.
Tôi chạy về phía Giang Tần Dã túm lấy tay anh:
“Giang Tần Dã”
Anh giống như đang dùng chút kiên nhẫn cuối cùng của mình tiếp chuyện với tôi:
“Em còn muốn gì nữa….”
Có lẽ do vẻ mặt tôi sợ đến mức trở nên vặn vẹo.
Giang Tần Dã dừng chân lại.
Tôi kéo anh đến cạnh con hẻm tối:
“Ở trong đó có người gặp nạn.”
“Em nhìn thấy sao?”
“Em không nhìn thấy, nhưng chắc chắn có người đang gặp nạn.”
Giang Tần Dã túm lấy tay tôi dừng lại.
“Tô Niệm, đừng lấy lý do này để giữ tôi lại, chẳng có ích gì đâu.”
Tôi lắc đầu cật lực, hai mắt đỏ hoe.
“Anh phải tin em, em xin thề, nếu như không có chuyện gì, từ nay về sau em sẽ không bao giờ đến tìm anh nữa.”
Anh rõ ràng đã bị lay động.
Sau một hồi ngập ngừng, cuối cùng anh cũng đi với tôi.
Bước vào con hẻm tối tăm đó, khắp nơi đều là ổ gà vương lại rất nhiều nước mưa.
Với ánh sáng yếu ớt của điện thoại di động, chúng tôi từng bước một tiến về phía trước, hai bên bức tường ngoại trừ gạch với rêu thì chẳng có gì cả.
Chẳng lẽ tôi đoán sai rồi sao?
Tôi ngước nhìn Giang Tần Dã, hình như vẻ mặt của anh ngày càng nghiêm túc thì phải.
“Không thì đi về thôi vậy?!” - Tôi hỏi.
Đột nhiên anh bước chân nhanh về phía cuối con hẻm.
Hóa ra trong đó còn có một lối đi bị che khuất ở đó.
Mà ở chỗ sâu nhất trong đó, một người phụ nữ cả người dính m.áu đỏ tươi đang nằm ở đó.
Tôi vội vàng tiến đến, kiểm tra động mạch chủ của cô ấy.
Vẫn còn nhịp đập.
Trước ngực cô ấy còn có một vết thương đang rỉ m.áu.
“Cô ấy vẫn còn sống, mau gọi xe cấp cứu.”
Nói xong ,tôi thực hiện sơ cứu cầm máu đơn giản cho cô ấy, cởi áo khoác đắp lên giữ ấm cho cô gái ấy.
Chẳng mấy chốc, tiếng còi báo động đã phá vỡ bầu trời đêm yên tĩnh.
05
Cô gái ấy sau khi được đưa đến bệnh viện cấp cứu đã thoát khỏi nguy kịch.
Tôi và Giang Tần Dã đến đồn cảnh sát để hỗ trợ điều tra.
Dù là kiếp trước hay kiếp này, tôi vẫn chưa thể nhìn rõ được tướng mạo của tên sát nhân đó.
Kiếp trước, trong buổi họp báo công bố tên sát nhân, tôi còn chưa kịp nghe thì đã tái sinh.
Vậy nên ngoại trừ mùi hương trên người hắn ra tôi chẳng còn có manh mối nào khác.
Ra khỏi đồn cảnh sát, Giang Tần Dã không nhịn được mà hỏi tôi:
“Sao em biết ở đó có người bị sát hại?”
“Trực giác.”
Tôi cố ý chuyển đề tài.
“Vậy sao anh biết ở đó có một lối nhỏ?”
“Anh ngửi thấy mùi m.áu tanh.”
Chúng tôi cùng lúc im lặng.
Một lát sau, Giang Tần Dã lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng này.
“Xin lỗi, anh không nên nghi ngờ em.”
Tôi gãi đầu cười:
‘Đột nhiên nghe em nói như vậy anh nghi ngờ là chuyện bình thường mà.”
Bầu không khí lại một lần nữa trở nên yên tĩnh.
Chúng tôi sánh vai đi bên nhau một quãng, anh lại nói tiếp:
“Tô Niệm, em không giống như anh nghĩ”
Tôi sửng sốt, nửa đùa nửa thật mà hỏi:
“Là tốt hơn hay xấu hơn đây ta?”
Anh vẫn im lặng không trả lời.
“Nếu anh không nói vậy em coi như là tốt hơn nhé.”
Gió đêm lạnh lẽo, thối cho tiếng lá rụng xào xạc vang lên.
Cuối cùng anh ngẩng đầu lên nói với tôi:
“Để anh đưa em về.”
06
Tin tức về vụ án gần đó nhanh chóng lan truyền.
Toàn bộ các trường đại học đều trở nên hoảng loạn.
Khi tôi ra khỏi tòa nhà thực hành thí nghiệm, tôi đã nhìn thấy một bóng người mặc váy trắng đứng từ xa.
Bước chân đột nhiên dừng lại, cảm giác ớn lạnh từ lòng bàn chân lan đến toàn thân.
Bạch Kỷ Nhiễm, mối tình đầu mà Tống Vĩnh Khang ngày nhớ đêm mong.
Đó cũng là người mà kiếp trước, khi tôi c.hết thảm trong hẻm tối đó, Tống Vĩnh Khang đã ôm hôn cô ta.
Trước đây vì muốn được Tống Vĩnh Khang để mắt đến, tôi còn liều mạng mà bắt chước phong cách của Bạch Kỷ Nhiễm, học theo từng dáng vẻ của cô ta, từ cách ăn mặc cho đến từng cái nhíu mày và cả nụ cười nữa.
Cô ta đăng ký vào trường y, tôi cũng đăng ký vào trường y, chỉ để được ở gần với Tống Vĩnh Khanh hơn chút.
Bây giờ nghĩ lại, chỉ thấy buồn cười lại còn buồn nôn.
Tôi còn nhớ rằng, khi linh hồn của tôi bay đến bên cạnh bọn họ, khi đó họ còn đang ở trong khách sạn, ân ái với nhau.
Cô ta còn hỏi Tống Vĩnh Khang:
“Anh không sợ vợ anh phát hiện sao?”
“Cô ta yêu anh đến c hết đi sống lại, căn bản chẳng phát hiện đâu, mà dù có phát hiện thì sao chứ?”
“Cũng phải ha cô ta yêu anh như thế, cho có phát hiện, nhất định cũng sẽ rưng rưng nước mắt mà tha thứ cho anh thôi.”
Họ nhìn nhau cười, nụ cười mang theo sự giễu cợt.
Rõ ràng tôi đã không còn nhịp tim, nhưng lại cảm thấy lồng ngực mình đau như bị xé rách.
Cho dù tôi có gào thét hay khóc lóc đi chăng nữa, thì họ vĩnh viễn không nghe thấy.
Sau khi nghe tin tôi qua đời, Tống Vĩnh Khang chỉ giả vờ đau khổ một chút. Còn chưa đến cúng thất đầu*, hắn đã nóng lòng muốn chuyển đến sống cùng Bạch Kỷ Nhiễm.
(*) Cúng giỗ tuần đầu hay còn gọi với tên là cúng thất đầu kể từ ngày người thân trong nhà qua đời.
Hắn thậm chí còn vì cô ta mà từ bỏ công việc cảnh sát của mình.
“Tô Niệm.”
Một giọng nói cắt ngang hồi ức của tôi, Bạch Kỷ Nhiễm đi đến.
“Nghe nói mấy ngày trước cậu đi tham gia tiệc cùng với Tống Vĩnh Khang ở KTV hả?’
Tôi chẳng ngạc nhiên khi cô ta biết điều đó.
Trong lòng cô ta vẫn luôn yêu Tống Vĩnh Khang, lúc trước chia tay chỉ vì sự nóng giận và kiêu ngạo.
Tôi với hắn lại lớn lên cùng nhau, tôi lại luôn thích hắn, đương nhiên sẽ là đối tượng khiến cho cô ta đề phòng nhất.
“Ừ.” - Tôi chẳng muốn giải thích.
“Chắc là anh ấy không tìm được người đi cùng rồi.”
Rõ ràng là cô ta có ý đồ, muốn chứng minh điều gì đó với tôi.
“Trong khoảng thời gian bọn mình chia tay, anh ấy gửi cho mình rất nhiều tin nhắn, còn chuyển cho mình rất nhiều quà ấy, thật khiến mình bất lực….”
Tôi mặt không đổi sắc, ngơ ngác nhìn cô ta:
“Thật à?’
“Đúng đó.”
Cô ta cố gắng che dấu khóe môi đang nhếch lên như kẻ chiến thắng.
“Mình phải đấu tranh rất lâu, cuối cùng mới quyết định cho anh ấy cơ hội cuối.”
Vừa nói tay còn vừa chỉ ra ngoài cổng trường:
“Hôm nay chúng mình đi hẹn hò trong trung tâm thành phố nè.”
Tôi nhíu mày:
“Hôm nay không phải là ngày nghỉ mà?”
Không phải là ngày nghỉ, đương nhiên sinh viên cảnh sát cũng không được rời khỏi trường.
Cô ta đắc ý nói với tôi:
“Anh ấy nghe nói mình đồng ý, liền lập tức xin nghỉ ra đây gặp mình.”
Vẻ mặt đó giống như muốn nói với tôi rằng, cô ta trong lòng hắn quan trọng hơn tôi rất nhiều.
Tôi bật cười thành tiếng.
Đúng là một tình yêu vĩ đại đó nha.
‘Vậy chúc hai người đi chơi vui vẻ.”
Ngay khi tôi vừa quay người rời đi, Bạch Kỷ Nhiễm bỗng nhìn về phía xa xa vẫy gọi:
“Tống Vĩnh Khang, em ở đây nè.”
Tôi quay lại, bắt gặp Tống Vĩnh Khang, bốn mắt nhìn nhau.
Hắn sững người một lúc, chắc hẳn cũng không ngờ tôi cũng ở đây.
Kể từ khi tôi và Giang Tần Dã rời khỏi hộp đêm đó, Tống Vĩnh Khang đã gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn, chất vấn mối quan hệ của chúng tôi.
Cuối cùng, tôi cũng không nhịn nổi hắn nữa, trực tiếp đưa hắn vào danh sách đen.
Bây giờ gặp lại, hắn đương nhiên rất muốn hỏi tôi tại sao lại kéo hắn vào danh sách đen, nhưng ngại Bạch Kỷ Nhiễm ở đây nên phải nhịn cục tức xuống, đem sự chú ý trên người tôi rời đi.
Nhưng từ đầu đến cuối tôi đều ở trong trạng thái lạnh lùng.
Bạch Kỷ Nhiễm cũng không nhìn thấy sự cam lòng của tôi như cô ta mong đợi, Tống Vĩnh khang cũng không thấy sự si mê của tôi như trước đây.
Hai người bọn họ đều đang cố gắng che đi sự kinh ngạc trong ánh mắt.
Tôi hất cằm, hiên ngang rời đi.
07
Vào buổi chiều, tôi nhận được một cuộc gọi.
“Xin hỏi có phải là Tô Niệm không?”
“Dì là?”
Người đầu dây bên kia xúc động:
“Dì là mẹ của cô gái hôm trước con cứu đó. Tối nay con có rảnh không? Dì mời con một bữa, đích thân bày tỏ lời cảm ơn.”
“Không cần đâu ạ, đó là việc con nên làm.”
“Nếu con không tiện thì dì qua trường con, con xem có được không?”
Mẹ của cô gái ấy quá nhiệt tình.
Nhưng nếu để bà ấy đến trường, mọi người sẽ biết chuyện tôi dựa vào mùi hương mà cứu người, đến lúc đó sợ rằng hung thủ sẽ dùng loại mùi hương khác đánh lừa, gây khó khăn cho việc điều tra sau này.
Vậy nên tôi đồng ý đến chỗ hẹn, nhưng không quên nói thêm:
“Dì à, hôm đó con cũng phải nhờ một người bạn nữa mới cứu được người. Cậu ấy tên là Giang Tần Dã. Dì hẳn là nên mời cậu ấy trước, nếu cậu ấy đi, con cũng đi ạ.”
“Vậy để dì đi hỏi cậu ấy, nếu cậu ấy đến, hai người các con cùng đến đấy nhé.”
“Dạ.”
Cúp máy xong tôi tự bĩu môi chế giễu mình.
Tôi thật sự lại đẩy nhiệm vụ khó khăn này cho dì ấy.
Giang Tần Dã là một sinh viên cảnh sát, hôm nay còn không phải là ngày nghỉ, sao mà anh ra khỏi cổng trường được.
Với lại dựa vào sự hiểu biết của tôi về anh thì, anh chắc sẽ không xin nghỉ phép tùy tiện như Tống Vĩnh Khang đâu. Bận rộn đến tối, điện thoại tôi lại rung lên lần nữa.
Là một tin nhắn.
Khi tôi nhìn thấy tên người gửi đến, trái tim tôi như lỡ một nhịp.
Đội trưởng Giang: “Anh đợi em ở cổng trường.”
Tôi từ từ gõ ra một loại dấu chấm hỏi, và đầu dây bên kia trả lời ngay lập tức:
“Năm phút nữa đi.”
Tôi chạy đến cổng trường, đi từ xa đã có thể nhìn thấy Giang Tần Dã đang đứng dưới ánh đèn đường, cả người mặc đồ màu đen, càng tôn lên vóc dáng cao lớn của anh.
Tôi thở hồng hộc, hỏi:
“Muốn đi đâu cơ?”
Vẻ mặt anh khó hiểu:
“Không phải mẹ cô gái đó muốn mời cơm sao?”
“Em đâu có đồng ý đi.”
Anh ấy im lặng.
Tôi dần dần lấy lại nhịp thở.
“Dì ấy nói với anh là em cũng đi sao?”
Anh gật đầu.
Tôi đột nhiên cảm thấy có chút ngoài ý muốn, anh ấy lại ngây thơ vậy làm tôi không khỏi muốn trêu chọc anh:
“Vậy anh xin ra ngoài hả? Có phải anh sợ em đi một mình vào buổi tối nên lo cho em hay không đây?”
Anh quay lưng bỏ đi.
Tôi vội đuổi theo:
“Này, em đùa thôi, anh đừng giận mà.”
Chúng tôi đi đến một nhà hàng cao cấp, mẹ cô gái ấy đỏ mắt, bày tỏ lòng biết ơn với chúng tôi, dì ấy còn chuẩn bị rất nhiều món quà có giá trị lớn, nhưng đều bị tôi và Giang Tần Dã khéo léo từ chối.
Dù sao chúng tôi đến đây cũng chỉ là theo tâm nguyện của một người mẹ.
Trên đường trở về, Giang Tần Dã cùng tôi thảo luận tình tiết vụ án:
“Dựa theo lời nói của dì cho thấy, bình thường cô gái ấy chẳng có gây xích mích với ai, khả năng hung thủ gây án theo xác suất ngẫu nhiên.
Tôi gật đầu, đồng ý với anh.
Anh tiếp tục suy đoán:
“Em nói hôm đó nghi phạm đi từ trong hẻm ra va phải người em, còn đi ngược hướng chúng ta. Giả sử nếu hắn là thủ phạm, thì chỉ có hai khả năng, một là hắn muốn thoát khỏi camera giám sát, hai là hắn muốn đi xa hơn, trà trộn vào đám đông.”
“Anh nhớ hướng đó có một cổng phụ của cơ sở 2 trường em.”
Tôi sững người:
“Ý anh là, hắn có thể là sinh viên trường em?”
“Không loại trừ khả năng đó.”
Chúng tôi không hẹn mà cùng lúc nhìn nhau, trong ánh mắt hiện lên suy nghĩ giống đối phương.
Khi bước đến con hẻm nơi xảy ra vụ án đó, chúng tôi bắt đầu đi theo hướng mà kẻ sát nhân có thể đi vào đêm đó, bắt đầu hướng về lối vào cổng phụ của cơ sở 2.
Suốt dọc đường đi, chỉ cần cố ý né tránh một chút là có thể dễ dàng thoát khỏi góc quay của camera giám sát, dễ dàng trà trộn vào đám sinh viên đang ra khỏi cổng trường.
Tôi và Giang Tần Dã dừng lại bên đường với vẻ mặt nghiêm túc.
Nếu hung thủ thật sự là một sinh viên đại học, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
Một bàn tay to lớn vững vàng đặt lên eo tôi, đẩy tôi tiến về phía trước.
Cả người tôi nằm gọn trong vòng tay vững chắc đó.
Mùi mồ hôi nhàn nhạt, trộn lẫn với mùi hóc môn nam tính tràn vào mũi tôi, trong nháy mắt vành tai tôi lập tức trở nên nóng bừng.
Tôi giơ tay muốn đẩy ra, liền nghe thấy phía sau lưng có tiếng quát lớn:
“Hai người làm gì vậy?”
Tôi và Giang Tần Dã cùng lúc quay đầu lại.
Tống Vĩnh Khang đang đứng cách đó không xa, vẻ mặt đầy tức giận đang nhìn chúng tôi.
Mà phía sau lưng hắn là Bạch Kỷ Nhiễm với sắc mặt tái mét.
Vòng tay ôm eo tôi càng siết chặt hơn.
Tôi vô thức ngẩng đầu lên, nhìn Giang Tần Dã đang lạnh lùng hỏi ngược lại hắn:
“Liên quan gì đến mày?”
Tống Vĩnh Khang càng trở nên tức giận:
“Thằng kia, đây là em gái tao, người lớn lên cùng với tao từ nhỏ, giờ mày lại muốn động tay động chân với em ấy, mày thấy có liên quan đến tao không?”
“Em gái cùng lớn lên từ nhỏ, thì cũng không cho phép em ấy yêu đương sao?”
Trái tim tôi gần như ngừng đập khi nghe được từ “yêu” được thốt ra từ miệng người đàn ông nghiêm túc này.
Tống Vĩnh Khang giận đến mức mặt mũi gần như biến dạng, xông đến nắm lấy cổ tay tôi:
“Đi theo anh.”
Nhưng lại bị Giang Tần Dã dễ dàng kéo ra.
Hai người họ nhìn nhau chằm chằm, bầu không khí trở nên căng thẳng.
Đúng lúc này, Bạch Kỷ Nhiễm đột nhiên “A” lên một tiếng rồi ngã ra đất.
Tống Vĩnh Khang vội hoàn hồn, nhanh chóng quay người lại hỏi.
“Em sao vậy?”
Đôi mắt cô ta đỏ hoe:
“Em không cẩn thận trẹo chân rồi.”
“Anh đưa em đi bệnh viện.”
“Dạ.”
Trò hề lố bịch này kết thúc với việc Bạch Kỷ Nhiễm nằm trên lưng Tống Vĩnh Khang, trước khi đi cô ta còn hung dữ trừng mắt nhìn tôi một cách hằn học.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Giang Tần Dã buông tay tôi ra.
“Em không sao chứ?”
Tôi lắc đầu.
Bầu không khí lại trở nên im lặng.
Tôi rất muốn hỏi anh ấy, từ “yêu” vừa rồi của anh rốt cuộc là có ý gì.
Nhưng cố gắng rất lâu, cũng không ra khỏi miệng.
Đây có lẽ chỉ là vì đối phương nhìn Tống Vĩnh Khang không thuận mắt, nên muốn trút giận giúp tôi mà thôi.
Hiện giờ nếu tôi hỏi sẽ chỉ càng làm cho mọi chuyện rối hơn.
Giang Tần Dã đột nhiên lên tiếng:
“Khi nãy…..”
“Em biết anh có lòng tốt nên mới giúp em, cảm ơn anh.”
Anh sững người lại một lúc.
“Không cần.”
08
Theo thời gian, vụ án khi đó cũng dần trở đi vào quên lãng, khuôn viên trường trở lại vẻ yên bình vốn có.
Kể từ lần chia tay đó, tôi và Giang Tần Dã vẫn giữ liên lạc, nhưng nội dung trò chuyện cũng chẳng có gì khác ngoài những suy đoán và tiến triển vụ án đó.
Thật vất vả mới có thể nói chuyện bình thường với anh, nên tôi cũng không dám mạnh dạn làm liều như trước.
Dù sao thì từ những biểu hiện của kiếp trước cũng cho thấy anh là một người nghiêm túc, chỉ có thể chờ cho nước chảy đá mòn.
Đồng thời, dường như bất mãn với những thay đổi gần đây của tôi, Tống Vĩnh khang đột nhiên có thái độ khác thường, không ngừng đổi số điện thoại để liên lạc với tôi, mà thậm chí còn nhờ người gửi thư xin lỗi cho tôi.
Chỉ là mấy thứ đó đều bị tôi coi như rác rưởi mà vứt đi.
Có lẽ anh ta cũng không biết, trong khoảng thời gian này anh ta qua lại với Bạch Kỷ Nhiễm, cô ta ở sau lưng hắn liền diễu võ dương oai với tôi.
Hắn vốn không hề hối hận, cũng chẳng thật lòng muốn xin lỗi tôi, chỉ là hắn không cam lòng khi tôi vốn là chó liếm của hắn nay lại “di tình biệt luyến” mà thôi.
Tôi gác lại tất cả những chuyện này qua một bên, tập trung vào việc vun đắp mối quan hệ với đội trưởng Giang.
Buổi trưa, khi đến căn tin ăn cơm thế mà lại gặp Bạch Kỷ Nhiễm.
Chỉ là lần này, bên cạnh cô ta có một nam sinh khác, đang ân cần phục vụ cô ta.
Tôi nheo mắt lại, cảm thấy cậu bạn này có chút quen mắt.
Nghĩ cả nửa ngày, cuối cùng từ trí nhớ của mình tôi cũng nhớ ra tên người đàn ông này.
Kiều Triết, người đã theo đuổi Bạch Kỷ Nhiễm khi còn học đại học.
Ký ức của tôi về anh ta rất mơ hồ, tôi có thể nhớ được tên hắn vì hắn trùng với tên bạn học hồi tiểu học của tôi.
Nhưng tôi nhớ rõ ở kiếp trước, Bạch Kỷ Nhiễm hình như chưa từng cho hắn cơ hội, sao giờ lại còn ngồi ăn cơm với nhau?
Nhưng mà cũng chẳng liên quan đến tôi, tôi chỉ liếc nhìn qua rồi cũng chẳng thèm để ý nữa.
Nhưng Bạch Kỷ Nhiễm nhìn thấy tôi,
Cô ta bưng khay cơm đến, cố ý ngồi cạnh tôi:
“Tô Niệm, trùng hợp quá.”
Tôi cười ngượng.
“Trường chỉ có một căn tin trùng hợp là đương nhiên thôi.”
Cùng lúc đó, Kiều Triết cũng ngồi xuống phía đối diện.
Khi hắn đi ngang qua tôi, tay cầm đũa của tôi đột nhiên dừng lại.
Lại là mùi hương quen thuộc đó!
Mùi hương của hương trong chùa và cỏ xanh!
Nó được trộn lẫn với mùi thức ăn trong căn tin, dường như không thể phát hiện được,
Nhưng mùi hương này đã khắc sâu vào xương tủy tôi và tôi chắc chắn không bao giờ quên được.
Tôi giả vờ bình tĩnh nhìn người con trai trước mặt.
Áo khoác vai, đeo kính, mái tóc dài che đi lông mày nên nhìn không rõ biểu cảm của hắn, nhưng tôi lại có thể cảm nhận được tình yêu hắn dành cho Bạch Kỳ Nhiễm.
Trong nháy mắt, tôi đột nhiên nghĩ đến câu mà tên sát nhân đã nói với tôi trước khi c.hết —
“Mày cản đường quá đấy.”
Tôi đã nghĩ về tất cả những người xung quanh mình, nhưng người có thể nói vậy với tôi.
Nhưng tôi lại không ngờ rằng, người sát hại tôi và tôi không có liên quan gì đến nhau cả.
Mà nguyên nhân hắn nói tôi cản đường, chắc hẳn là vì tôi cản đường nữ thần của hắn tự do theo đuổi tình yêu của mình.
Nghĩ đến đây, lưng tôi lan ra từng đợt đợt ớn lạnh, đáy lòng không ngừng bốc cháy.
Vậy nên sự tồn tại của tôi chính là đang cản đường cặp tình nhân đó, nên tôi phải biến mất khỏi thế gian này?
“Sao cậu run thế?” - Bạch Kỷ Nhiễm đột nhiên hỏi.
Tôi chợt tỉnh lại, nhận thấy ngón tay mình vẫn còn đang run rẩy.
“Không sao.”
Tôi không còn thèm ăn nữa, bưng khay cơm lên muốn rời đi.
Bạch Kỷ Nhiễm đứng dậy đuổi theo.
Bên cạnh không có Kiều Triết cô ta liền lộ vẻ mặt thật.
“Tô Niệm, cậu đừng tưởng có mình cậu mới biết dùng thủ đoạn.”
Tôi sửng sốt:
“Gì?”
“Có một chiếc lốp dự phòng cố tình khiến cho Vĩnh Khang ghen, thu hút sự chú ý của anh ấy.”
“Vậy nên, cậu cho Kiều Triết cơ hội vì muốn Tống Vĩnh Khang ghen?”
“Không sai.”
Trong lòng tôi không ngừng cười nhạo.
Cô ta rốt cuộc có biết mình đang làm cái gì không?
Coi một tên sát nhân thành lốp dự phòng? Cô ta cũng giỏi đấy nhỉ.
“Cậu có biết Kiều Triết là người như nào không?”
Cô ta sửng sốt:
“Kiều Triết là người như nào thì có liên quan gì đến cậu?”
“Không liên quan, nhưng mà tôi cũng chỉ có lòng tốt nhắc nhở cậu, cẩn thận nghịch lửa dẫn đến tự thiêu.”
Ai ngờ cô tại lại còn cười nhạo tôi:
“Tô Niệm, đừng tưởng tôi không biết kế hoạch của cậu. Nếu không phải cố ý muốn tôi biết khó mà lui thì sao phải nói như vậy? Yên tâm đi, cậu có lốp dự phòng, tôi cũng có.”
Khóe miệng tôi cố gắng không nhếch lên:
“Chịu đấy, tôi đâu cần lốp dự phòng, tôi với Giang Tần Dã là trong sạch, chẳng có ý định bậy bạ như cậu.”
Nói xong tôi liếc mắt về phía Kiều Triết đang nhìn về hướng này rồi rời đi.
Những lời tốt đẹp đâu dễ thuyết phục người.
Ai cũng đều có số mệnh của mình, nếu cô ta xảy ra chuyện gì thì cũng đâu có liên quan gì đến tôi.
Nhưng kẻ phạm tội nhất định phải chịu hình phạt thích đáng, tôi nhất định sẽ không để hắn trốn thoát.
Tôi lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Giang Tần Dã.
“Có vẻ như em tìm thấy tên tội phạm rồi.”
09
Tôi và Giang Tần Dã hẹn nhau ở quán cà phê.
Hôm nay là cuối tuần, có rất nhiều cặp đôi đang hẹn hò ở đây.
Cà phê còn chưa kịp lên, bàn bên cạnh đã có thêm một cặp đôi đang cùng ngồi ăn bánh ngọt với nhau,
Tôi hơi xấu hổ, đứng ngồi không yên.
Giang Tần Dã cũng coi như không nhìn thấy gì, vẫn chuyên tâm thảo luận về vụ án với tôi.
“Vậy em qua mùi hương liền xác định được hung thủ?”
“Vâng, tuy rằng mùi hương đó rất nhẹ, nhưng em có thể ngửi thấy ngay.”
“Nhưng nạn nhân lần trước tỉnh lại cũng không có nhắc đến trên người hung thủ có mùi gì kỳ lạ, em có phải ngửi nhầm rồi không?”
Tôi lắc đầu nguầy nguậy:
“Không, tuyệt đối không nhầm.”
Dứt lời, mọi người xung quanh đều đang nhìn tôi.
Lúc này tôi mới nhận ra giọng mình vì kích động mà hơi lớn tiếng.
Tuy nhiên, tôi tuyệt đối sẽ không ngửi nhầm mùi hương mà tôi đã ngửi thấy trước khi c hết.
Nhưng mà bây giờ chỉ dựa vào mùi hương mà không có chứng cứ thì rất khó có thể cho người ta tin tưởng.
Giang Tần Dã bình tĩnh nhìn tôi.
Tôi còn tưởng rằng anh ấy không nhìn, thì đột nhiên anh nói:
“Vậy chúng ta điều tra từ Kiều Triết trước đi.”
Tôi sửng sốt: “Anh tin em à?”
Giọng điệu của anh rất tự nhiên:
“Sao anh lại không được tin em?”
Tôi ngây người nhìn anh, hồi lâu cũng không nói nên lời.
Hóa ra đây chính là cảm giác được người khác thiên vị.
Kiếp trước, khi ở bên cạnh Tống Vĩnh Khang tôi chưa bao giờ cảm nhận được.
Đúng lúc này, Giang Tần dã bỗng giữ lấy vai tôi, xoay người tôi nửa vòng ghế. Tôi nghi ngờ, ngước lên nhìn thấy vành tai anh đỏ ửng.
Phía sau vang đến âm thanh mập mờ mơ hồ, tôi đột nhiên hiểu được hành vi của anh.
Hóa ra anh cũng không bình tĩnh lắm đâu nhỉ.
Tôi cố tình hỏi:
“Sao thế?”
“Không sao.”
“Có gì ở sau lưng em sao?”
“Không.”
“Nhưng hình như em nghe thấy có tiếng hôn môi mà.”
“....”
Vành tai của đội trưởng Giang càng đỏ hơn.
Ánh mắt anh nhìn về tôi có mang theo sự tức giận mà không dễ nhìn ra. Tôi càng làm như không để ý mà trêu anh:
“Anh chưa hôn ai bao giờ à?”
10
Sự thật chứng minh, nếu muốn làm người tốt thì nên im lặng.
Buổi hẹn vốn đang tốt đẹp đã bị phá hỏng bởi cái miệng thối của tôi.
Cũng may là Giang Tần Dã vẫn còn nhớ mục đích ban đầu của chúng tôi tới đây, dưới tình huống không có bằng chứng như này chúng tôi buộc phải bắt đầu điều tra từ Kiều Triết.
Trong quá trình điều tra đó tôi đã rất ngạc nhiên khi biết Kiều Triết tin vào Đức Phật.
Ngoài việc đối xử cực kỳ ân cần, dịu dàng với Bạch Kỷ Nhiễm, hắn cũng chẳng có sở thích đặc biệt nào, bình thường rảnh rỗi hắn đều sẽ ngồi ngẩn người trên bãi cỏ.
Những khám phá mới lạ này khiến tôi khá phấn kích.
Bởi điều này có thể lý giải tại sao trên người hắn lại có mùi hương của hương chùa và mùi cỏ xanh.
Nhưng mùi hương không thể làm chứng cứ được, chúng tôi cần có bằng chứng khác.
Vụ án này không để lại bất kỳ bằng chứng sinh học nào, cảnh sát cũng không có giám sát, nếu giờ báo cảnh sát chỉ sợ đánh rắn động cỏ.
Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể bí mật theo dõi, cố gắng tìm ra manh mối trên người hắn.
Nhưng hành vi này của tôi đã nhanh chóng bị Bạch Kỷ Nhiễm phát hiện.
Cô ta nghĩ tôi muốn nói cho tên đó biết những gì cô ta đang làm, vậy nên cô ta đã cố gắng cản tôi lại.
“Tô Niệm, cậu đừng tưởng mình nói với Kiều Triết chuyện đó thì anh ta sẽ thay đổi tâm ý với tôi, anh ta si tình hơn cậu nghĩ nhiều đấy.”
Tôi cảm thấy khó hiểu:
“Cậu có thể khiến Tống Vĩnh Khang yêu cậu như Kiều Triết sao?”
Cô ta đột nhiên lấy lại tinh thần:
“Để tôi nói cho cậu biết, Vĩnh Khang bây giờ còn đưa tôi lên tận trời mà không được đấy.”
“Lúc trước anh ấy còn khuyên tôi xem xét Kiều Triết, giờ tôi mới thấy rõ, hắn chính là cách để cho Vĩnh Khang trân trọng tôi hơn. Tô Niệm, chiêu này cậu từng dùng qua, chắc hẳn cũng là người biết rõ nhất nhỉ?”
Tôi thật sự không dám nghĩ đến, cô ta cảm thấy tôi cố tình dùng lốp dự phòng để thu hút sự chú ý.
Càng không nghĩ đến, chiêu này lại có tác dụng với Tống Vĩnh Khang.
Chậc, đúng thật rẻ rách mà.
Phải nói rằng trong khoảng thời gian này Tống Vĩnh Khang cũng không đến quấy rầy tôi nữa, có vẻ như sự chú ý của hắn đều đặt hết lên người Bạch Kỷ Nhiễm.
Tôi đây vô cùng vui vẻ, hạnh phúc.
Nghĩ đến đây, tôi dùng ánh mắt đồng cảm nhìn về phía Bạch Kỷ Nhiễm.
Những người đàn ông dây dưa với cô ta, một người là kẻ sát nhân máu lạnh, một người vô tâm, chỉ để ý đến bản thân mình, thật đúng là đáng thương mà.
“Ánh mắt kia của cậu là sao?” - Bạch Kỷ Nhiễm hỏi.
“Không, tôi chỉ thấy hôm nay cậu rất đẹp đó.”
Nói xong tôi quay người rời đi.
Tự mà lo cho mình đi cô bé à.
11
Việc điều tra Kiều Triết vẫn tiếp tục.
Hằng đêm, tôi và Giang Tần Dã sẽ cùng thảo luận về động cơ và hành động của hắn trên WeChat.
Để nhanh chóng tìm được manh mối có thể dùng làm bằng chứng.
Lại một ngày cuối tuần, tôi và Giang Tần Dã hẹn gặp nhau ở quán cũ.
Bên ngoài trời mưa rất to, tôi vội bước ra ngoài với chiếc ô trên tay.
Nhưng trước khi ra khỏi trường, tôi gặp Bạch Kỷ Nhiễm.
Trông cô ta có chút tiều tụy, sắc mặt phờ phạc, tôi định làm ngơ nhưng cô ta lại chủ động chào hỏi tôi:
“Tô Niệm.”
Tôi dừng lại:
“Có việc gì?”
Cô ta mím môi, vẻ mặt đầy do dự:
“Trước đây cậu có biết Kiều Triết không?”
Tôi có chút sửng sốt:
“Anh ta làm sao?”
Cô ta do dự hồi lâu mới nói:
“Tôi có xem nhật ký của Kiều Triết, hình như anh ta….”
Nhật ký?
Tôi sững người.
Nếu có bất kỳ điều gì trên cuốn nhật ký đó, chẳng phải nó sẽ được dùng làm bằng chứng hay sao?
“Nhật ký gì? - Tôi hỏi.
“Hắn đã vẽ rất nhiều tiểu nhân, còn viết đầy chữ g.iết……….”
Tôi có vài phần kích động, nhưng sống lưng cũng trở nên lạnh lẽo.
Nếu nó không phải là nội dung văn bản mà chỉ là hình vẽ thì sẽ rất khó để dùng làm bằng chứng trước tòa.
Nhưng điều này ít nhất cũng có thể cho thấy Kiều Triết có rất nhiều bí mật mà chúng tôi vẫn chưa tìm ra được.
“Ngoại trừ thứ đó cậu còn nhìn thấy gì không?”
“Không có.”
“Vậy à, vậy tôi đi trước đây.”
“Tô Niệm.”
Cô ta ngăn tôi lại.
“Cậu có biết gì không? Có thể nói với tôi không? Tôi biết chúng ta có ân oán, nhưng chuyện sinh tử không thể nói đùa…..”
“Thế này đi, chúng ta mỉm cười bắt tay làm hòa, cậu có thể kể hết mọi thứ cậu biết cho mình hay không?”
Tôi không khỏi tự cười nhạo trong lòng.
Tại sao tôi phải mỉm cười bắt tay làm hòa với cô ta?
Tại sao tôi lại phải kể những gì tôi biết cho cô ta?
Tôi phải bỏ qua những bất hạnh mà tôi nhận được do cô ta gây ra ư?
Hay vì kẻ yêu thầm cô ta là thủ thạm g.iết tôi?
Từng câu hỏi hiện lên trong đáy lòng đang rỉ m.áu, làm cho nỗi đau trong lòng tôi càng thêm hận thù.
Tôi không muốn để ý đến cô ta nữa, vội quay người bỏ đi.
Trên đường đến điểm hẹn, tôi gửi tin nhắn cho Giang Tần Dã:
“Em đến ngay, mười phút nữa nhé.”
Ngay sau khi tin nhắn này vừa được gửi đi, tôi đã bị bịt miệng và mũi lại bởi một bàn tay, giây sau liền bất tỉnh.
12
Khi tôi tỉnh lại một lần nữa, tôi thấy mình đang ở trong một tòa nhà đang xây dở.
Tay và chân đang bị trói lại, miệng còn dính băng keo.
Trước mặt tôi là một người đàn ông ăn mặc kín mít, chỉ lộ ra hai con mắt.
Nhưng tôi chỉ cần liếc mắt có thể nhận ra hắn.
Hắn là Kiều Triết.
“Mày cùng Bạch Kỷ Nhiễm đã nói gì?” - Hắn hỏi tôi.
Thấy miệng tôi còn đang bị bịt lại bởi băng keo, hắn dừng lại chút, rút ra một con d.ao nhọn hắt.
“Mày còn dám kêu lên, tao lập tức đ.âm c.hết mày nghe chưa.”
Bên ngoài là cơn mưa xối xả, dù tôi muốn kêu cứu, cũng chẳng ai nghe thấy. Nói xong hắn xé băng keo ra cho tôi.
“Anh đang ám chỉ điều gì?” - Tôi nghi hoặc hỏi hắn.
“Có phải mày nói xấu Kiều Triết với cô ấy đúng không?”
Nói đến đây hắn đột nhiên dừng lại, dường như ý thức được mình đã bại lộ thân phận, liền không thèm ngụy trang nữa, tháo mũ trùm đầu ra, mắng tôi:
“Con khốn, mày nói xấu tao với cô ấy đúng không?”
Con d.ao nhọn chạm vào da thịt tôi, cơn ác mộng bị đ.âm ở khiếp trước chợt ập đến, tôi gần như không thở nổi, liều mạng lắc đầu.
“Vậy vì sao gần đây cô ấy lại đột nhiên xa lánh tao?! Gần đây chỉ có mày luôn nhìn chằm chằm vào tao.”
“Nói.”
“Mày phát hiện cái gì rồi? Mày đã nói gì với cô ấy?”
Trong nháy mắt, tôi đã nghĩ ra biện pháp đối phó với hắn.
“Tôi không có nói xấu anh với Bạch Kỷ Nhiễm, bởi người đàn ông tôi thích đang thích cô ấy! Nếu cô ấy ở bên anh thì tôi có thể ở bên cạnh người đàn ông đó.”
“Anh có thể hỏi những người khác, bọn họ đều biết những gì tôi nói đều là sự thật.”
“Hắn tên Tống Vĩnh Khang, hắn là trúc mã lớn lên với tôi, tôi thích anh ấy nhiều năm rồi….”
Sợ anh ta không tin tôi còn liều mạng giải thích.
“Tao biết Tống Vĩnh Khang…..” - Hắn lẩm bẩm.
“Đó là người cô ấy yêu nhất.”
“Vậy chắc anh cũng hiểu tôi chứ, chúng ta cùng chiến tuyến, nếu như tôi cùng Tống Vĩnh Khang hẹn hò, thì anh cũng có cũng thể hẹn hò với Bạch Kỷ Nhiễm, đúng không?”
Sau đợt hoảng loạn, tôi bình tĩnh đến lạ lùng, cố gắng thuyết phục anh ta từng chút một.
“Anh thả tôi ra đi, sau đó chúng ta đường ai nấy đi.”
Những lời này giống như chọc trúng dây thần kinh của Kiều Triết vậy.
Hắn đột nhiên đứng dậy, chạy đi ra ngoài, nhưng không hề cởi trói cho tôi.
Tôi sững người hai giây, sau đó cố gắng thoát khỏi sợi dây thừng đang trói tay và chân của mình.
Tôi không dám la lên vì sợ anh ta chưa đi xa.
Nhưng cách buộc dây thừng này rất đặc biệt, tôi không có cách nào thoát ra được.
Ngay sau đó, có người chạm vào sau lưng tôi.
Tôi sợ đến mức giật mình, hoàn hồn lại mới nhìn thấy người đến là ai.
Là Giang Tần Dã.
Trái tim vốn đang treo lửng lơ nay mới được hạ xuống, sinh mệnh giống như tìm được nơi ẩn nấp, hốc mắt có chút nóng lên.
“Sao anh tìm được chỗ này?”
“Để sau nói đi.”
Anh cúi đầu giúp tôi cởi trói.
Lúc này bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân.
Tôi và Giang Tần Dã nhìn nhau, anh trốn vào sau khung cửa ở trước mặt.
Tôi ngay lập tức hiểu ý anh ấy.
Khi Kiều Triết vừa bước đến, anh sẽ trực tiếp hạ gục hắn từ phía sau lưng.
Nhưng lần này, Kiều Triết cứ đứng mãi ngoài cửa, không có ý định bước vào.
Không lẽ hắn phát hiện gì rồi?
Hắn mở lời trước khi não tôi kịp nghĩ thêm gì đó.
“Xin lỗi, tao không thể để mày đi.”
“Nếu như trước khi bị trói, có thể bình tĩnh nói chuyện với mày, sau đó chúng ta cùng làm đồng bọn liên minh lại thì tốt rồi.”
“Nhưng giờ mày cũng biết bí mật của tao rồi, nếu để mày đi, nói không chừng mày lại báo cảnh sát đến bắt tao. Vậy tao càng không thể thả mày đi.”
Vừa nói, hắn vừa cầm con d.ao nhọn trên tay, bước từng bước về phía tôi.
Tôi kinh hãi nhìn hắn, liều mạng lắc đầu.
Cố gắng thu hút sự chú ý của hắn.
Ngay khi hắn vừa bước chân vào khung cửa, Giang Tần Dã từ phía sau nhào tới, liều lĩnh ấn mạnh hắn, đè xuống đất.
Dựa vào ưu thế thể hình, Giang Tần Dã đã ấn Kiều Triết ở dưới thân mình, cố gắng đoạt lấy con d.ao.
Vào lúc này, Kiều Triết chợt giãy giụa.
“Cẩn thận—” Tôi hét lên.
Con d.ao sắc bén xoẹt qua mu bàn tay Giang Tần Dã, rạch thành một đường dài tầm mười xen ti mét.
Kiều Triết nhân dịp này liền vùng chạy, thoát khỏi đây.
Giang Tần Dã khẽ mắng một tiếng, không để ý đến mu bàn tay mình đang chảy máu, nhặt con d.ao lên cắt đứt dây thừng đang trói tay tôi.
Tôi xé lấy một miếng vải, băng vết thương lại cho anh, rời khỏi nơi này, cùng anh đến đồn cảnh sát báo án.
Lần này mặc dù cũng như vụ án trước không có chứng cứ, Kiều Triết vẫn sẽ bị cảnh sát bắt giữ vì tội bắt cóc tôi.
13
Trước khi ra khỏi tòa nhà đó, tôi mới hỏi lại anh:
“Sao anh tìm thấy nơi này?”
“Em nói với anh là mười phút sau đến, nhưng anh chờ em hơn mười lăm phút. Trên đường anh đến tìm em thì phát hiện điện thoại em rơi ven đường. liền biết là em bị bắt cóc, mà hung thủ xác suất lớn nhất chính là Kiều Triết.”
“Hắn không nhà không cửa, bắt cóc một người lớn ở gần đó chỉ có thể chọn cách kéo đến nơi hẻo lánh này, vậy nên anh liền theo tới đây.”
Một người tỉ mỉ, có đầu óc lập luận, không hổ là đội trưởng đội cảnh sát hình sự sau này.
“Kiều Triết chạy mất rồi, hắn sẽ không hại người nữa chứ?”
“Anh đã liên lạc với bên cảnh sát trước khi đến đây, đoán chừng hắn chắc cũng bị bắt rồi cũng nên.”
Tuy nhiên, khi chúng tôi trên đường đến bệnh viện gần trường tôi để xử lý vết thương, chúng tôi nghe thấy tin có người sắp nhảy lầu.
Chúng tôi nhìn nhau, lập tức chạy nhanh đến đó.
Dưới tòa nhà dạy học được bao quanh bởi các sinh viên.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, thấy Kiều Triết đang đứng trên sân thượng.
Hắn cùng đường, nghĩ đến biện pháp nhảy lầu cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ là hắn còn kéo theo một người đang run rẩy.
Tôi nhìn kỹ hơn, thì thấy đó là Bạch Kỷ Nhiễm.
Kiều Triết không ngừng nói gì đó, cẩn thận nghe thấy thì chính là hắn đang nói với Bạch Kỷ Nhiễm rằng hắn yêu cô ta nhiều như nào.
Cảnh sát đi đến, còn có Tống Vĩnh Khang đi cùng họ.
Sau khi tôi giải thích tình hình với cảnh sát, họ bắt đầu thảo luận các phương án đối phó.
Một đội từ phía trước tiếp cận, làm ổn định tinh thần kẻ sát nhân, đội còn lại tìm cách phối hợp với linh cứu hỏa tìm cách giải cứu con tin từ phía sau.
Kiều Triết dường như cũng nhận ra ý đồ của cảnh sát, khi bọn họ dần tiến tới gần, hắn lấy d.ao kề vào cổ Bạch Kỷ Nhiễm.
Kế hoạch tiếp cận cần được thay đổi.
“Gọi Tống Vĩnh Khang tới đây.” - Kiều Triết hét lớn.
Không còn cách nào khác, cảnh sát đành phải gọi Tống Vĩnh Khang tới cùng phối hợp.
Tuy nhiên, có vẻ người kia rõ ràng không sẵn lòng, anh ta đã kéo dài khoảng cách an toàn nhất có thể.
“Tống Vĩnh Khang” - Kiều Triết mở lời.
“Mày không phải rất yêu cô ấy hay sao? Giờ tao cho mày một cơ hội, đến làm con tin của tao, tao sẽ thả cô ấy ra.”
“Vĩnh Khang, cứu em….”
Bạch Kỷ Nhiễm khóc không ngừng, nhưng Tống Vĩnh Khang lại dường như không nghe thấy, vẻ mặt viết lên hai chữ “sợ c.hết”, chậm chạp không nhúc nhích.
Con d.ao kề cổ Bạch Kỷ Nhiễm lại ấn sâu thêm vài phần, có thể nhìn thấy m.áu đang ứa ra.
Nhưng Tống Vĩnh Khang lại không chịu hành động.
Quần chúng ở dưới đã có người không nhìn nổi nữa, bắt đầu chỉ trích hắn.
“Cậu không phải là sinh viên trường cảnh sát à, không có dũng cảm gì hết vậy?”
“Bạn gái gặp nguy hiểm đến tính mạng mà bạn trai lại đứng nhìn thôi sao?”
Cảnh sát ra hiệu cho mọi người im lặng.
Đám đông vẫn còn rất phẫn nộ.
Kiều Triết gần như trở nên mất kiểm soát, hắn kéo Bạch Kỷ Nhiễm, từng chút một tới gần Tống Vĩnh Khang.
Cảnh sát ra hiệu cho Tống Vĩnh Khang ổn định lại Kiều Triết trước.
Nhưng Bạch Kỷ Nhiễm đã đạt tới giới hạn của chính mình.
Cô ta bắt đầu khóc lóc thảm thiết hơn:
“Vĩnh Khang, không phải anh nói yêu em nhất sao? Sao anh lại làm ngơ trước sự sống c.hết của em? Tại sao, ngay cả câu an ủi anh cũng không chịu nói?”
Tống Vĩnh Khang vẫn im lặng.
Đúng lúc này, một chuyện mà không ai ngờ tới xảy ra.
Bạch Kỷ Nhiễm đột nhiên thoát khỏi tay Kiều triết, nhảy từ trên sân thượng xuống.
Nhìn thấy nữ thần của mình nhảy ra khỏi tòa nhà, Kiều Triết như phát điên, cầm con d.ao lên vào xông thẳng về phía Tống Vĩnh Khang.
Tiếng thét chói tai liên tiếp vang lên.
Giang Tần Dã che mắt tôi lại.
14
Bạch Kỷ Nhiễm không c.hết.
Khi cô ta rơi xuống va vào phao cứu hộ nên đã được cứu sống.
Nhưng rơi từ trên cao xuống, khiến cho cô ta bị tổn thương đến tủy sống, cả phần đời còn lại chỉ có thể gắn liền với chiếc xe lăn.
Còn Tống Vĩnh Khang bị đ.âm nhiều nh.át chí m.ạng, đến cuối cùng cũng không thể cứu nổi anh ta.
Khi nghe tin hắn c,hết, tôi cảm thấy có chút cảm giác không thật.
Kiếp trước, khi nhìn thấy hắn lừa gạt tôi, tôi cũng đã từng ước hắn c.hết đi cho rồi.
Nhưng hiện tại thật sự xảy ra, tôi lại không có được khoái cảm như đã tưởng tượng.
Kiều Triết bị buộc tội g.iết người, bắt cóc và còn nhiều tội danh khác, chờ đợi hắn chính là án tử hình.
Vết thương trên mu bàn tay Giang Tần Dã gần như sắp khỏi, tôi cùng anh đến bệnh viện để cắt chỉ khâu.
Ngồi ở sảnh bệnh viện, ánh nắng xuyên qua từ cửa sổ, chiếu vào khuôn mặt của anh, trong giây lát tôi như trở về khoảng thời gian ở kiếp trước, cùng anh trò chuyện trong bệnh viện.
Khi đó, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ lỡ người đàn ông trước mặt này lại là điều hối tiếc lớn nhất trong cuộc đời tôi.
Vì vậy, tôi vô thức gọi tên anh ấy:
“Giang Tần Dã.”
Anh nghiêng đầu nhìn tô, khuôn mặt được ánh mặt trời chiếu vào, trùng khớp với ký ức cũ:
“Ừ?”
“Anh còn nhớ lần đầu tiên gặp mặt, em đã nói gì không?”
Anh im lặng.
Ngay khi tôi định lặp lại lời nói đó, anh đột nhiên lên tiếng:
“Tôi đến để tỏ tình với cậu.”
Tôi nở nụ cười.
“Đúng vậy.”
“Không, không phải anh lặp lại lời em nói, đây là anh muốn nói với em.”
Anh gằn từng chữ:
“Tô Niệm, anh, đến, để, tỏ, tình, với, em.”
Tôi đột nhiên không nói được lời nào, hai má ửng hồng, trở nên nóng bừng đáng kinh ngạc.
Người đàn ông vừa nghiêm túc lại có chút cổ hủ này mà có thể nói ra lời như vậy á?!
Ngay khi tôi đang lúng túng, anh từ từ tiến lại gần, nở nụ cười dịu dàng, nét mặt luôn kiên quyết có phần dịu đi.
“Em sẽ đồng ý lời tỏ tình của anh chứ?”
“Em, em đồng ý.”
Anh bỗng giơ tay ra kéo tôi vào lòng, ghé sát tai tôi nói:
“Hôm trước em hỏi có phải anh chưa từng hôn hay không…..”
Lỗ tai tôi trở nên tê dại, hai má nóng đến mức muốn nổ tung.
Anh lại cố ý thở dài:
“Đáp án chính là chưa từng, em có muốn thử cùng anh không….”
Tôi rốt cuộc cũng không chịu nổi, liền vùi mình vào trong lòng tay anh, còn hung dữ đấm vào cơ ngực anh nữa.
Anh mỉm cười, bắt lấy tay tôi.
“Được rồi, anh không trêu em nữa, sau này có rất nhiều cơ hội thử…”
Tháo chỉ xong chúng tôi bước ra khỏi bệnh viện, tôi và Giang Tần Dã ngược ánh hoàng hôn đi về phía trước.
Anh đi bên cạnh, nhẹ nhàng ôm lấy eo tôi, chợt hỏi:
“Sao em lại trèo tường vào trường anh?”
“Tìm anh tỏ tình đó.”
“Trùng hợp lại gặp được anh sao?”
“Hầy, đúng là trùng hợp thật đó nha.”
Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười, dưới ánh hoàng hôn trao cho nhau nụ hôn nồng cháy.
Trong kiếp này, cuối cùng tôi đã được như ý nguyện.
(Hoàn.)