Bọt biển
Tác giả: Coral hay lười 💐
BL
Tiêu Cảnh cảm thấy cuộc sống của mình trôi qua như một chuỗi ngày dài vô nghĩa. Cậu đã quen với việc sống một mình, không mong đợi điều gì quá lớn lao, chỉ hy vọng một cuộc sống yên bình. Nhưng ngày hôm đó, khi trời đổ mưa tầm tã, cậu không hề biết rằng cuộc đời mình sắp có một bước ngoặt lớn.
Khi Tiêu Cảnh nhìn thấy cảnh người đàn ông bị tấn công giữa phố, tim cậu như bị thắt lại. Cảm giác sợ hãi lẫn sự bất lực ùa vào cậu, khiến cậu lưỡng lự trong giây lát. Nhưng rồi, một điều gì đó mạnh mẽ hơn sự sợ hãi, lòng trắc ẩn, đã thúc đẩy cậu hành động. Tiêu Cảnh lao vào giữa trận chiến, không quan tâm đến việc mình có thể bị thương. Khi thấy người đàn ông kia gục ngã, cậu không nghĩ gì ngoài việc phải cứu anh ta.
Sau khi giúp đỡ xong, Tiêu Cảnh mới nhận ra mình đang run rẩy. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi người đàn ông đó không bị thương nặng, nhưng cùng với đó là một nỗi sợ hãi về những gì vừa xảy ra. Cậu nhìn người đàn ông, mong nhận lại một lời cảm ơn hoặc ít nhất là một chút sự quan tâm. Nhưng tất cả những gì cậu nhận được chỉ là một ánh mắt lạnh lùng.
Lục Phong trong khoảnh khắc đó, cảm nhận được sự yếu đuối và dễ bị tổn thương của Tiêu Cảnh. Anh ta không cần sự giúp đỡ, nhưng sự can đảm của cậu trai trẻ đã khiến anh chú ý. Dù vậy, Lục Phong vẫn giữ cho mình một khoảng cách, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Khi anh ta nói lời cảm ơn, giọng điệu anh như phủ một lớp băng, không cho phép bất kỳ sự gần gũi nào.
Những ngày sau cuộc gặp gỡ, Tiêu Cảnh không thể xua tan hình ảnh của Lục Phong khỏi tâm trí mình. Cậu tự nhủ rằng đó chỉ là sự tò mò, rằng mình chỉ muốn biết thêm về người đàn ông này. Nhưng càng cố gắng thuyết phục bản thân, cậu lại càng cảm thấy mình đang rơi vào một hố sâu cảm xúc mà không thể thoát ra.
Mỗi lần gặp lại Lục Phong, Tiêu Cảnh cảm thấy trái tim mình đập loạn nhịp, như thể cậu đang đứng trước một người mà cậu không bao giờ có thể chạm tới. Sự lạnh lùng của Lục Phong khiến cậu bối rối, nhưng đồng thời lại khiến cậu cảm thấy bị thu hút một cách kỳ lạ. Cậu biết rằng Lục Phong không giống như những người khác mà cậu từng gặp. Trong lòng Tiêu Cảnh, Lục Phong dường như là một bí ẩn mà cậu muốn khám phá, một người mà cậu muốn hiểu thấu dù biết rằng điều đó có thể khiến cậu đau khổ.
Trong khi đó, Lục Phong bắt đầu nhìn nhận Tiêu Cảnh như một người có thể bị anh lợi dụng. Anh ta nhận thấy sự ngưỡng mộ và tình cảm đang dần hình thành trong mắt Tiêu Cảnh, và điều này khiến anh cảm thấy một sự quyền lực. Lục Phong chưa từng nghĩ mình sẽ yêu ai, nhưng anh cũng không ngờ rằng một ngày nào đó, người như Tiêu Cảnh lại có thể khiến anh cảm thấy một chút gì đó khác lạ. Nhưng thay vì chấp nhận cảm xúc đó, Lục Phong chọn cách lợi dụng Tiêu Cảnh. Anh ta biết rằng sự dịu dàng, dù chỉ là thoáng qua, cũng đủ để khiến Tiêu Cảnh lún sâu vào cảm xúc của mình.
Mỗi lần tiếp xúc với Tiêu Cảnh, Lục Phong cố tình giữ khoảng cách, khiến cậu cảm thấy mình luôn phải cố gắng hơn để thu hút sự chú ý của anh. Anh ta thích thú khi thấy Tiêu Cảnh cố gắng tiếp cận mình, và điều đó càng làm tăng thêm cảm giác quyền lực mà anh ta có được.
Tiêu Cảnh biết rằng mình đang dần rơi vào lưới tình. Dù không chắc chắn về cảm xúc của Lục Phong, cậu vẫn không thể cưỡng lại sự thu hút mãnh liệt từ người đàn ông này. Tiêu Cảnh bắt đầu hy vọng, mơ về một tương lai nơi cậu và Lục Phong có thể bên nhau. Cậu tự nhủ rằng chỉ cần mình kiên nhẫn, chỉ cần mình cố gắng yêu thương anh ta đủ nhiều, Lục Phong sẽ nhận ra và đáp lại tình cảm của cậu.
Tuy nhiên, trong lòng Tiêu Cảnh vẫn luôn có một nỗi lo sợ mơ hồ. Cậu không thể hiểu được Lục Phong, không biết liệu những cử chỉ dịu dàng thoáng qua của anh ta có thực sự xuất phát từ tình cảm hay chỉ là một cách để giữ cậu bên cạnh. Mỗi lần Lục Phong trở nên lạnh lùng, Tiêu Cảnh lại cảm thấy trái tim mình bị xé toạc. Nhưng rồi, khi anh ta lại dịu dàng, Tiêu Cảnh lại không thể ngăn mình hy vọng.
Trong khi đó, Lục Phong biết rõ mình đang làm gì. Anh ta sử dụng tình cảm của Tiêu Cảnh như một con dao hai lưỡi – vừa để điều khiển cậu, vừa để kiểm soát cảm xúc của chính mình. Lục Phong nhận thấy rằng Tiêu Cảnh đang dần trở nên phụ thuộc vào anh ta, và điều này càng khiến anh cảm thấy mình nắm giữ toàn bộ quyền lực trong mối quan hệ này. Nhưng đồng thời, một phần sâu thẳm trong Lục Phong cũng bắt đầu lo lắng. Anh ta sợ rằng nếu tiếp tục, mình có thể sẽ bắt đầu cảm thấy gì đó thực sự, và điều đó là điều anh không muốn thừa nhận.
Tiêu Cảnh càng yêu thì lại càng đau khổ. Mỗi lần nhìn thấy Lục Phong thân mật với người khác, trái tim cậu như bị xé nát. Cậu cố gắng giữ bình tĩnh, cố gắng thuyết phục bản thân rằng Lục Phong chỉ đang thử thách mình, rằng anh ta chỉ cần thêm thời gian để nhận ra tình yêu thực sự của họ.
Nhưng sự thật là Tiêu Cảnh đang dần bị hủy hoại bởi tình yêu này. Cậu cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực, nơi mà chỉ cần một cú đẩy nhẹ là cậu có thể rơi vào hố sâu của tuyệt vọng. Mỗi lần Lục Phong lạnh lùng, Tiêu Cảnh cảm thấy mình như bị bỏ rơi trong bóng tối, không có lối thoát. Cậu tự trách mình vì không đủ tốt, không đủ xứng đáng với tình yêu của Lục Phong.
Câu hỏi mà cậu luôn trăn trở cuối cùng cũng bật ra trong một khoảnh khắc yếu lòng: “Anh có yêu em không?” Câu hỏi ấy chứa đựng tất cả hy vọng, sự mong chờ và cả nỗi sợ hãi của Tiêu Cảnh. Cậu biết rằng câu trả lời của Lục Phong có thể quyết định toàn bộ cuộc đời mình, và cậu đã chuẩn bị sẵn sàng cho cả hai khả năng.
Nhưng khi Lục Phong trả lời, giọng nói của anh ta lạnh lùng đến mức khiến Tiêu Cảnh như bị đóng băng. “Yêu? Cậu nghĩ tình yêu là gì chứ?” Sự khinh thường trong giọng nói của Lục Phong như một lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim Tiêu Cảnh, làm tan vỡ mọi hy vọng mà cậu từng nuôi dưỡng. Cậu cảm thấy như mình đang rơi tự do, không có gì để bám víu.
Khi Tiêu Cảnh vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện của Lục Phong, mọi thứ như sụp đổ trước mắt cậu. Mỗi từ ngữ mà Lục Phong nói ra như một lưỡi dao cứa sâu vào tâm hồn Tiêu Cảnh. Cậu không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Cảm giác bị phản bội mạnh mẽ đến mức khiến cậu không thở nổi, như thể toàn bộ không khí xung quanh cậu đã bị rút cạn.
Tiêu Cảnh đứng đó, chết lặng. Cậu không thể di chuyển, không thể suy nghĩ, chỉ cảm thấy một nỗi đau quá lớn đang chiếm lĩnh toàn bộ con người mình. Cậu từng tin tưởng, từng yêu thương Lục Phong hơn cả chính bản thân mình, nhưng giờ đây cậu nhận ra tất cả chỉ là một lời dối trá. Cậu đã bị lợi dụng, bị biến thành một con cờ trong trò chơi của Lục Phong.
Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Tiêu Cảnh, nhưng cậu không hề cảm nhận được chúng. Cậu chỉ cảm thấy mình như đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, nơi mà không có ánh sáng hay hy vọng nào có thể chạm tới. Cậu muốn hét lên, muốn đối mặt với Lục Phong và hỏi tại sao anh lại đối xử với cậu như vậy, nhưng cậu không thể. Tiêu Cảnh chỉ có thể lặng lẽ rời đi, mang theo một trái tim đã hoàn toàn tan vỡ.
Tiêu Cảnh biết rằng cậu không thể tiếp tục như thế này. Cậu đã yêu Lục Phong bằng cả trái tim, nhưng đổi lại chỉ là sự đau đớn và phản bội. Cậu quyết định rời đi, dù biết rằng điều đó sẽ rất khó khăn. Mỗi bước đi ra khỏi căn nhà mà họ từng chia sẻ, Tiêu Cảnh cảm thấy như mình đang rời bỏ một phần của chính mình. Nhưng cậu cũng biết rằng nếu ở lại, cậu sẽ không thể sống tiếp được.
Tiêu Cảnh cố gắng giữ vững tâm trí, không cho phép mình quay đầu lại dù chỉ một lần. Cậu không muốn nhìn thấy Lục Phong nữa, không muốn nhớ đến những kỷ niệm đau buồn mà họ từng có với nhau. Nhưng mỗi bước đi lại khiến trái tim cậu thêm nhói đau, như thể từng bước cậu đang bước qua một cánh đồng gai nhọn.
Trong suốt thời gian sau khi rời đi, Tiêu Cảnh chìm đắm trong sự cô độc và nỗi đau khôn tả. Cậu dằn vặt mình hàng ngày, trách mình vì đã yêu sai người, vì đã quá ngây thơ và yếu đuối. Những kỷ niệm với Lục Phong như những bóng ma ám ảnh cậu, khiến cậu không thể thoát khỏi nỗi đau đớn. Tiêu Cảnh không còn thiết tha gì với cuộc sống, chỉ cảm thấy mình đang chết dần chết mòn trong nỗi đau và sự hối tiếc.
Lục Phong ban đầu cảm thấy nhẹ nhõm khi Tiêu Cảnh rời đi. Anh ta tự nhủ rằng Tiêu Cảnh chỉ là một người như bao người khác, rằng sự ra đi của cậu sẽ không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của mình. Nhưng thời gian trôi qua, Lục Phong bắt đầu cảm nhận được sự trống vắng trong lòng. Những hình ảnh của Tiêu Cảnh bắt đầu trở lại trong tâm trí anh, từ những khoảnh khắc nhỏ nhặt đến những giây phút bên nhau.
Ban đầu, Lục Phong cố gắng phớt lờ cảm xúc này, cho rằng đó chỉ là một phản ứng bình thường khi mất đi một người từng ở bên cạnh. Nhưng dần dần, anh ta nhận ra rằng mình đang nhớ Tiêu Cảnh, không chỉ vì sự hiện diện của cậu mà còn vì những gì cậu đã mang lại cho cuộc sống của anh. Lục Phong nhận ra rằng mình đã mất đi một điều vô cùng quý giá, và cảm giác hối tiếc bắt đầu lấn át.
Nỗi nhớ Tiêu Cảnh ngày càng lớn dần, trở thành một nỗi ám ảnh đối với Lục Phong. Anh ta bắt đầu tự trách mình vì đã không nhận ra tình cảm thật sự của mình sớm hơn, vì đã để mất người duy nhất mà anh có thể thực sự yêu thương. Quyết định tìm kiếm Tiêu Cảnh trở thành một nhiệm vụ cấp bách đối với Lục Phong, như thể đó là cách duy nhất để anh ta cứu rỗi chính mình khỏi sự cô độc và hối tiếc.
Sau nhiều tháng tìm kiếm không ngừng nghỉ, Lục Phong cuối cùng cũng tìm được tin tức về Tiêu Cảnh. Nhưng khi anh ta đến nơi, trái tim anh như bị xé nát khi nhìn thấy tình trạng của cậu. Tiêu Cảnh đang nằm trên giường bệnh, thân thể yếu ớt đến mức Lục Phong không thể tin được rằng đây là người mà anh từng biết.
Lục Phong cảm thấy nỗi đau tột cùng khi nhìn thấy Thiên Vũ. Cậu ấy đã trở nên quá gầy, đôi mắt đã mất đi sự sống động mà anh ta từng yêu thương. Khi Tiêu Cảnh mỉm cười yếu ớt với anh, nụ cười ấy như một mũi dao đâm vào tim Lục Phong, khiến anh không thể thở nổi.
Lục Phong ngồi xuống bên cạnh, cố gắng kiềm chế dòng nước mắt đang trào dâng. Anh ta ôm Tiêu Cảnh vào lòng, cảm nhận sự yếu ớt của cậu, như thể cậu có thể tan biến bất cứ lúc nào. “Anh xin lỗi… Anh xin lỗi…” Những lời nói đó dường như vô nghĩa, nhưng đó là tất cả những gì Lục Phong có thể nói trong lúc này. Anh ta biết rằng tất cả đã quá muộn, rằng không có lời xin lỗi nào có thể mang Tiêu Cảnh trở lại.
Tiêu Cảnh mỉm cười một lần nữa, nhưng lần này, nụ cười đó mang theo sự an nhiên, như thể cậu đã sẵn sàng rời bỏ thế giới này. Cậu nhắm mắt lại, để lại Lục Phong với nỗi đau khôn nguôi, một nỗi đau mà anh ta biết mình sẽ phải mang theo suốt đời.
Sau khi Tiêu Cảnh qua đời, Lục Phong rơi vào trạng thái trống rỗng. Anh ta từ bỏ mọi thứ mà mình từng coi trọng, công việc, danh tiếng, bạn bè. Mọi thứ trở nên vô nghĩa đối với anh ta khi Tiêu Cảnh không còn. Anh ta sống như một cái bóng, không cảm xúc, không mục đích.
Những kỷ vật của Tiêu Cảnh trở thành nguồn an ủi duy nhất của Lục Phong. Mỗi ngày, anh ta đều nhìn ngắm chúng, như thể qua đó anh có thể tìm thấy một phần của Tiêu Cảnh còn ở lại với mình. Nhưng sự thật là, dù có nỗ lực đến đâu, anh ta cũng không thể nào lấp đầy khoảng trống mà Tiêu Cảnh để lại trong lòng mình.
Lục Phong quyết định rời khỏi nơi mà anh từng sống cùng Tiêu Cảnh. Anh mang theo những kỷ vật, đi đến một nơi xa xôi, nơi không ai biết anh là ai. Anh sống trong sự cô độc, tự dằn vặt mình mỗi ngày vì những sai lầm đã khiến anh mất đi Tiêu Cảnh. Những kỷ niệm với Tiêu Cảnh trở thành nỗi đau không thể chữa lành, một tình yêu mà anh ta biết mình sẽ mang theo đến hết cuộc đời.
Hình ảnh Lục Phong ngồi lặng lẽ bên bờ biển, đôi mắt nhìn về phía chân trời xa xăm. Trong trái tim anh, hình bóng của Tiêu Cảnh vẫn hiện hữu, như một vết thương không bao giờ lành, một tình yêu vĩnh cửu nhưng không bao giờ có thể chạm tới.