Dư Ảnh Trong Tim ( Phần Thượng)
Tác giả: Coral hay lười 💐
BL
Chiều thu lặng lẽ, gió thổi qua những con đường vắng vẻ, mang theo những chiếc lá vàng rơi lả tả trên mặt đất. Thành phố ẩn mình dưới lớp mây xám, không gian như bị bọc trong một tấm vải mờ nhạt, mờ ảo và lạnh lẽo. Những tòa nhà cao tầng đan xen nhau, sừng sững trong ánh chiều tà, như những chứng nhân lặng thầm của thời gian.
Căn hộ của Lạc Văn nằm ở một góc yên tĩnh của thành phố, với tầm nhìn bao quát khung cảnh mờ ảo bên ngoài. Cửa sổ lớn từ trần đến sàn được đóng lại, chỉ để lại một khe hở nhỏ nơi gió thổi vào, mang theo chút hơi lạnh của mùa thu. Chiếc rèm màu xám nhạt phất phơ trong không gian tĩnh lặng, tạo nên một bức tranh tĩnh lặng nhưng đầy sức mạnh của sự cô đơn.
Lạc Văn ngồi trên chiếc sofa bọc nhung mềm mại, thân hình gầy gò của cậu dường như càng bé nhỏ hơn trong căn phòng rộng lớn. Cậu mặc một chiếc áo len dài tay màu xanh lục, nhưng đôi bàn tay vẫn lạnh giá, phản ánh sự lạnh lẽo trong lòng. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn nhỏ gần đó chiếu rọi lên gương mặt cậu, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, chứa đầy sự mệt mỏi và lo âu.
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần tắt, để lại những tia sáng cuối cùng trên nền trời xám xịt. Trái tim cậu như bị đè nặng bởi một tảng đá vô hình, cảm giác ngột ngạt và bất an không ngừng dâng lên. Cảnh Hạo đã về nhà, nhưng tại sao mình lại cảm thấy như anh ấy đang càng lúc càng xa cách? Tại sao mỗi lần nhìn thấy Cảnh Hạo, trái tim mình lại quặn đau như thế này? Những câu hỏi liên tục xoáy vào tâm trí cậu, như những mũi dao nhỏ, cứa từng vết lên tâm hồn vốn đã mệt mỏi.
Giọng nói khẽ khàng, như thể sợ rằng nếu nói lớn hơn sẽ phá vỡ sự yên tĩnh mong manh của buổi chiều "Cảnh Hạo, anh đã về rồi à? Hôm nay công việc thế nào?"
Cảnh Hạo bước vào căn hộ, đôi giày da phát ra tiếng kêu nhẹ trên sàn gỗ cứng. Hắn cao lớn, mạnh mẽ, nhưng vẻ mặt thì mệt mỏi, đôi mắt nheo lại vì áp lực của công việc. Bộ vest đen của hắn có vài nếp nhăn, dấu hiệu của một ngày dài căng thẳng. Cảnh Hạo không nhìn Lạc Văn ngay lập tức, thay vào đó hắn đưa tay lên tháo chiếc cà vạt, động tác nhanh gọn nhưng lại thiếu đi sự dịu dàng. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn trần chiếu xuống, tạo nên những vệt bóng tối trên khuôn mặt Cảnh Hạo, làm cho hắn trông càng lạnh lùng và xa cách hơn.
Giọng nói không chứa đựng cảm xúc, đôi mắt nhìn lơ đãng về phía trước "Ừ, ổn thôi. Nhưng tôi có chuyện cần em làm."
Lạc Văn khẽ giật mình, như thể những lời nói của Cảnh Hạo vừa phá vỡ một sự bình yên mong manh mà cậu cố gắng giữ gìn. 'Lại là công việc… Cảnh Hạo lúc nào cũng chỉ nghĩ đến công việc' cậu nghĩ thầm. Nỗi buồn chầm chậm len lỏi vào tâm trí, nhưng Lạc Văn nhanh chóng giấu nó đi, thay vào đó là một nụ cười nhẹ, mỏng manh như chiếc lá vàng vừa rơi xuống đất bên ngoài cửa sổ.
Cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, dù bên trong cậu đang hỗn loạn "Chuyện gì vậy? Em sẽ làm hết sức mình."
Cảnh Hạo quay lại, cuối cùng ánh mắt hắn cũng chạm đến Lạc Văn. Nhưng đôi mắt đó không chứa đựng sự ấm áp hay tình cảm, mà chỉ là sự lạnh lùng, thờ ơ. Hắn tiến lại gần bàn, rút ra một tập tài liệu rồi đặt lên bàn một cách cẩn thận, như thể đây là điều quan trọng nhất trên thế giới. Căn phòng trở nên yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng giấy chạm vào mặt bàn. Cảnh Hạo dừng lại một chút, rồi đưa mắt nhìn cậu, đôi mắt ánh lên sự cương quyết.
Giọng nói cứng rắn, đầy áp lực "Tôi cần em thuyết phục giám đốc Tần đầu tư vào dự án của công ty. Ông ấy rất thích em, nên tôi nghĩ em có thể giúp."
Lời nói của Cảnh Hạo như một cú đấm mạnh mẽ, đẩy cậu vào một trạng thái chênh vênh. Cậu cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực, chỉ cần một bước sai lầm là có thể rơi xuống vực sâu thăm thẳm. 'Vậy là tất cả mọi chuyện mình còn lại chỉ là một công cụ cho Cảnh Hạo đạt được mục đích của anh ấy?' Một nỗi đau xé lòng dâng lên, nhưng Lạc Văn vẫn cố gắng kiểm soát, giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy.
Gương mặt căng thẳng, đôi mắt nhìn thẳng vào Cảnh Hạo như muốn tìm kiếm một chút gì đó còn lại của tình yêu giữa họ "Em sẽ cố gắng. Nhưng nếu ông ấy không đồng ý thì sao?"
Cảnh Hạo quay lưng lại, không còn nhìn Lạc Văn, ánh mắt hắn hướng ra ngoài cửa sổ nơi bầu trời đang dần tối. Không gian giữa họ dường như bị kéo dài, khoảng cách không chỉ là về vật lý mà còn là về tình cảm. Giọng nói của hắn vang lên, nhưng không hề có chút gì gọi là an ủi hay đồng cảm, chỉ là một mệnh lệnh, một yêu cầu phải được thực hiện.
Giọng nói lạnh lùng, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào "Em cần phải làm mọi thứ để thuyết phục ông ấy. Đây là dự án quan trọng."
Lời nói của Cảnh Hạo như một mũi dao găm vào lòng Lạc Văn, để lại một vết thương sâu hoắm không thể lành. Trái tim cậu đau đớn như bị siết chặt, từng nhịp đập như muốn vỡ ra. Cảm giác bất an và thất vọng tràn ngập trong lòng, nhưng cậu vẫn cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh. 'Anh ấy không còn nhìn thấy mình là ai nữa. Mình đã trở thành gì trong mắt anh ấy? Chỉ là một công cụ, một thứ để sử dụng rồi bỏ đi sao?'
Màn đêm đã hoàn toàn bao trùm thành phố. Tuyết vẫn rơi nặng hạt, phủ trắng xóa mọi thứ bên ngoài. Ánh sáng từ những ngọn đèn đường yếu ớt chiếu lên lớp tuyết, tạo nên những vệt sáng lung linh nhưng lạnh lẽo. Mọi âm thanh dường như bị tuyết hút cạn, để lại một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối. Thành phố, vốn đã luôn ồn ào và náo nhiệt, nay chìm vào một không gian tĩnh mịch, như thể cả thế giới đã ngừng lại, chỉ còn lại hai con người bên trong căn hộ, đang mắc kẹt trong cơn bão của riêng họ.
Trong căn hộ của Lạc Văn, ánh sáng vàng nhạt từ những chiếc đèn tỏa ra khắp phòng, nhưng không thể xua tan được cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn cậu. Cậu ngồi bên cửa sổ, đôi mắt đăm đăm nhìn ra ngoài, nơi tuyết đang rơi dày đặc. Những bông tuyết va vào cửa kính, rồi trượt xuống, để lại những vệt nước mờ nhạt, như những giọt nước mắt của thiên nhiên.
Cậu cảm thấy mình như đang bị nhấn chìm trong một biển cảm xúc hỗn loạn. Trái tim cậu đập mạnh, từng nhịp đập như những nhát dao cắt vào lòng. 'Mình đã làm tất cả, đã cố gắng hết sức, nhưng tại sao mọi thứ lại kết thúc như thế này? Tại sao anh ấy không thể hiểu được tình cảm của mình?' Sự tuyệt vọng dâng lên, bao trùm lấy cậu, khiến cậu cảm thấy mình như đang chìm xuống đáy sâu của một hố đen vô tận.
Cậu cầm tách trà trên tay, nhưng không cảm nhận được hơi ấm từ đó. Đôi bàn tay cậu run rẩy, như thể đang cố gắng níu giữ một chút ấm áp cuối cùng trước khi bị cuốn vào cơn bão cảm xúc. Ánh mắt cậu vẫn dõi theo những bông tuyết rơi, nhưng trong đầu cậu, những suy nghĩ không ngừng xoay quanh câu hỏi duy nhất: 'Rốt cuộc sau tất cả anh ấy xem mình là gì? ' Cậu muốn hét lên, muốn chạy trốn khỏi căn phòng này, khỏi cảm giác ngột ngạt đang bủa vây lấy cậu. Nhưng chân cậu như bị đông cứng, không thể cử động và cậu chỉ có thể ngồi đó, lắng nghe tiếng đồng hồ tích tắc, như những lời nhắc nhở rằng thời gian đang dần trôi qua, mang theo cả tình yêu và hy vọng của cậu.
Cửa phòng bật mở, và cùng với tiếng kêu khẽ của bản lề, một làn gió lạnh buốt từ bên ngoài ập vào, khiến ngọn đèn trong phòng chao đảo. Cảnh Hạo bước vào, bóng dáng hắn cao lớn và mạnh mẽ, nhưng lại mang theo cái lạnh của mùa đông. Áo khoác đen của hắn dính đầy tuyết, từng hạt tuyết nhỏ rơi xuống sàn, tan chảy ngay lập tức, để lại những giọt nước nhỏ li ti.
Cảnh Hạo bước nhanh về phía bàn làm việc, không hề để ý đến Lạc Văn đang ngồi ở cửa sổ. Động tác của hắn nhanh nhẹn và quyết đoán, nhưng lại thiếu đi sự ấm áp hay quan tâm mà cậu mong đợi. Hắn tháo chiếc cà vạt ra, rồi ném nó lên ghế một cách cẩu thả. Tiếng động nhẹ vang lên trong căn phòng yên tĩnh, nhưng với Lạc Văn, nó như một cú đấm trực diện vào lòng cậu, nhắc nhở cậu về sự xa cách giữa họ.
Lạc Văn cảm thấy tim mình như bị thắt lại khi nhìn thấy Cảnh Hạo. 'Mình đã từng rất yêu thương anh ấy nhưng giờ đây, tại sao mình cảm thấy con người này lại cho mình cảm giác xa lạ như thế này?' Cậu nhớ lại những khoảnh khắc trước đây, khi Cảnh Hạo vẫn còn là người mà cậu có thể tin tưởng, người mà cậu có thể dựa vào. Thế mà giờ đây, khoảng cách giữa họ đã trở nên quá lớn, lớn đến mức cậu không biết làm sao để có thể lấp đầy nó.
Cậu muốn nói điều gì đó, muốn phá vỡ sự im lặng đáng sợ này, nhưng cổ họng cậu nghẹn lại, không thể thốt lên lời. 'Mình đã sai ở đâu? Tại sao anh ấy không thể thấy được sự hy sinh của mình? Tại sao tình yêu của mình lại không đủ để giữ anh ấy bên cạnh?' Những câu hỏi không ngừng xoáy sâu vào tâm trí cậu, như những mũi kim đâm vào lòng, khiến cậu đau đớn đến nghẹt thở.
Cảnh Hạo cuối cùng cũng nhìn thấy cậu, nhưng ánh mắt hắ chỉ lướt qua cậu, không hề dừng lại để cảm nhận nỗi đau đang hiện rõ trên gương mặt cậu. Cảnh Hạo mở laptop ra, ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên gương mặt nghiêm nghị của hắn, làm nổi bật những đường nét cứng rắn, quyết đoán. Hắn bắt đầu gõ phím, tiếng lách cách vang lên đều đặn, như nhịp đập của một chiếc máy, lạnh lùng và không cảm xúc.
Nhưng bên trong, Cảnh Hạo cũng đang bị giằng xé. 'Mình biết Lạc Văn đang đau khổ, nhưng mình không thể để tình cảm chi phối quyết định của mình lúc này. Công việc đang ở giai đoạn quan trọng, mình không thể để bất cứ điều gì ảnh hưởng đến nó.' Hắn cảm thấy một chút áy náy khi nhìn thấy sự tổn thương trong mắt Lạc Văn, nhưng hắn nhanh chóng đè nén cảm xúc đó xuống. 'Mình không thể yếu đuối vào lúc này. Lạc Văn phải hiểu rằng đôi khi sự hy sinh là cần thiết.'
Lạc Văn cuối cùng không thể chịu đựng được nữa. Cậu đặt tách trà xuống bàn, động tác chậm rãi nhưng đầy quyết tâm. Đôi mắt cậu vẫn nhìn thẳng vào Cảnh Hạo, cố gắng tìm kiếm một chút tình cảm, một chút ấm áp từ người mà cậu đã từng yêu thương. Nhưng tất cả những gì cậu nhận lại chỉ là một bức tường lạnh lùng, không có lối vào.
Cậu đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía Cảnh Hạo. Đôi chân cậu như nặng trĩu, nhưng cậu vẫn tiếp tục, như một người đang cố gắng leo lên đỉnh núi cao trong cơn bão tuyết. Cậu biết rằng mình có thể sẽ không nhận được câu trả lời mà mình mong đợi, nhưng cậu không thể tiếp tục im lặng. 'Mình cần phải biết, cần phải hiểu rõ ràng anh ấy đang nghĩ gì. Mình không thể tiếp tục sống trong sự mơ hồ này.'
"Cảnh Hạo , chúng ta cần nói chuyện. Anh có thể tạm dừng công việc một lúc được không?"
Cảnh Hạo dừng lại, đôi tay hắn vẫn đặt trên bàn phím, nhưng không gõ thêm một chữ nào nữa. Hắn biết rằng cuộc nói chuyện này không thể tránh được, nhưng hắn cũng biết rằng mình không sẵn sàng đối mặt với nó. 'Mình không muốn làm tổn thương Lạc Văn, nhưng mình cũng không thể để tình cảm làm mình lùi bước. Công việc này rất quan trọng, nó là tương lai của tụi mình… nhưng liệu mình có đang hy sinh quá nhiều không?'
Cảnh Hạo hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không quá lạnh lùng. Anh quay lại, đôi mắt hắn chạm vào đôi mắt của Lạc Văn, nơi ánh lên sự đau đớn và tuyệt vọng. Hắn biết rằng nếu không cẩn thận, hắn có thể sẽ mất đi người mà mình rất yêu thương.
"Lạc Văn, tôi biết em đang khó chịu, nhưng đây là thời điểm rất quan trọng. Tôi cần em hiểu rằng công việc này không chỉ vì em, mà còn vì tương lai của chúng ta." Giọng nói trầm, nhưng cương quyết.
Lời nói của Cảnh Hạo như một cơn sóng mạnh mẽ, cuốn phăng đi mọi hy vọng mong manh còn lại trong lòng cậu.
'Tương lai của chúng ta? Nhưng còn hiện tại thì sao? Hiện tại, mình đã mất đi tất cả vì anh ấy, mình đã hy sinh mọi thứ, nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh nhạt và xa cách. Anh ấy nói là vì tương lai, nhưng tương lai đó có còn chỗ cho mình không?' Sự giằng xé trong lòng Lạc Văn ngày càng mãnh liệt, như hai luồng suy nghĩ đối lập đang đấu tranh với nhau. Một phần trong cậu muốn tin vào lời của Cảnh Hạo, muốn tin rằng mọi hy sinh này sẽ đem lại kết quả tốt đẹp. Nhưng phần còn lại trong cậu lại không ngừng gào thét, rằng cậu đang bị lừa dối, rằng cậu đang đánh mất bản thân mình trong sự hy sinh vô nghĩa.
Giọng cậu run rẩy, nhưng đầy đau đớn "Cảnh Hạo, em đã dành cả cuộc đời mình để ở bên anh, nhưng em không thể tiếp tục như thế này nữa. Em đã cố gắng hiểu anh, nhưng anh chưa bao giờ hiểu em. Anh không bao giờ để tâm đến cảm xúc của em, anh chỉ quan tâm đến công việc, đến những gì anh muốn."
Bên ngoài, tuyết vẫn rơi, từng bông tuyết đập vào cửa kính, tạo nên những âm thanh nhỏ nhưng đều đặn, như nhịp đập của một trái tim đang dần tan vỡ. Trong phòng, sự im lặng bao trùm lấy cả hai người, chỉ có tiếng thở nặng nề của Lạc Văn và ánh mắt lạnh lùng của Cảnh Hạo. Không gian trở nên ngột ngạt, như thể không khí đang bị rút cạn, để lại một sự trống rỗng đáng sợ.
Cảnh Hạo im lặng nhìn Lạc Văn, đôi mắt hắn hiện lên một sự xung đột mà hắn chưa từng thể hiện ra trước đây. 'Mình không muốn mất Lạc Văn, nhưng mình cũng không thể để cảm xúc chi phối… Nhưng nếu cứ tiếp tục như thế này, liệu mình có đánh mất cả hai không?'
Lạc Văn không thể chịu đựng được nữa. Cậu quay lưng, bước đi với đôi chân nặng trĩu. Mỗi bước đi như mang theo cả nỗi đau, sự mệt mỏi, và những giấc mơ tan vỡ. Cánh cửa phòng ngủ đóng lại sau lưng cậu, âm thanh vang vọng khắp căn phòng, như một dấu chấm hết cho mọi hy vọng mà cậu đã từng nuôi dưỡng.
Một cơn bão mùa đông bất ngờ ập đến, cuồng phong gào thét, quất vào các khung cửa sổ khiến chúng rung lên từng hồi. Trời đêm đen kịt, không một ánh sao, chỉ có ánh đèn đường mờ nhạt như bị nuốt chửng trong làn gió tuyết dữ dội. Trong căn hộ, không gian trở nên ngột ngạt và u ám. Những ngọn đèn vẫn chiếu sáng, nhưng ánh sáng của chúng giờ đây không còn tạo cảm giác ấm áp, mà chỉ làm nổi bật sự cô đơn, lạnh lẽo trong lòng những người bên trong.
Lạc Văn đứng bên cửa sổ, nhưng lần này không còn là sự tĩnh lặng mà cậu đã từng cảm nhận. Trái tim cậu đập loạn xạ, tay chân cậu run lên vì cơn giận dữ và đau khổ. Từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua khe cửa, len lỏi vào căn phòng, như muốn đóng băng mọi cảm xúc của cậu. Nhưng thay vì đóng băng, cảm xúc trong lòng Thụ lại như lửa bùng cháy, thiêu đốt từng tế bào, từng mạch máu.
'Anh ấy đã quá đáng đến mức nào? Tại sao anh ấy không thể nhìn nhận mình, không thể thấy những gì mình đã hy sinh? Tại sao anh ấy chỉ biết đến công việc, đến tham vọng mà không hề quan tâm đến tình cảm của mình?' Sự giận dữ như một con quái vật khổng lồ, trỗi dậy trong lòng Lạc Văn, nuốt chửng tất cả mọi thứ.
Lạc Văn quay lại, đôi mắt cậu rực lửa. Cậu bước nhanh về phía phòng làm việc của Cảnh Hạo, nơi ánh sáng từ màn hình laptop hắt ra, chiếu lên gương mặt nghiêm nghị của hắn. Cảnh Hạo vẫn đang làm việc, từng ngón tay gõ nhanh trên bàn phím, không hề để ý đến sự hiện diện của cậu.
Không thể kiềm chế được nữa, Lạc Văn đẩy mạnh cánh cửa, khiến nó va vào tường với một tiếng động lớn. Cậu đứng đó, nhìn Cảnh Hạo với ánh mắt đầy quyết tâm và đau đớn, như thể đây là lần cuối cùng cậu sẽ đối mặt với hắn.
Cảnh Hạo giật mình ngước lên khi cánh cửa đập mạnh vào tường. Ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt của Lạc Văn và hắn ngay lập tức nhận ra rằng chuyện này không thể tiếp tục bị né tránh.' Lạc Văn đã chịu đựng quá nhiều còn mình đã quá tập trung vào công việc mà quên mất em ấy. Mình nên làm gì đây?' Một chút hối hận thoáng qua trong lòng Cảnh Hạo, nhưng hắn vẫn cố gắng giữ vững lập trường của mình.
Cảnh Hạo chậm rãi đứng dậy, bước về phía cậu, nhưng không hề vội vã hay xúc động. Gương mặt hắn vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng và quyết đoán mà hắn đã luôn có. 'Mình không thể để tình cảm làm mình yếu đuối vào lúc này. Công việc này rất quan trọng, nó là tương lai của cả hai… nhưng mình có đang lừa dối chính mình không?'
"Lạc Văn, chuyện gì đang xảy ra? Tại sao em lại như thế này?" Giọng nói trầm tĩnh nhưng cứng rắn.
Lời nói của Cảnh Hạo như một mũi dao đâm thẳng vào lòng Lạc Văn. 'Tại sao anh ấy lại có thể hỏi một câu như vậy? Chẳng lẽ anh ấy thực sự không hiểu hay anh ấy cố tình làm ngơ?' Trái tim Lạc Văn như bị xé toạc ra, từng mảnh vỡ của nó rơi xuống, không còn cách nào để hàn gắn lại. 'Mình không thể chịu đựng được nữa. Nếu cứ tiếp tục như thế này, mình sẽ bị huỷ hoại hoàn toàn.'
Lạc Văn bước thêm một bước về phía Cảnh Hạo, đôi mắt cậu đầy nước mắt, nhưng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự phẫn nộ và đau đớn. Cậu cảm thấy như mọi thứ đang sụp đổ xung quanh mình, và nếu không làm gì đó, cậu sẽ hoàn toàn bị nhấn chìm.
Giọng nói vỡ vụn, đầy cảm xúc "Cảnh Hạo, tôi đã cố gắng hết sức để ở bên anh, nhưng anh có bao giờ thực sự nhìn thấy tôi không? Anh có biết tôi đã đau đớn thế nào không? Anh có biết mỗi lần anh lạnh lùng như thế này, tôi cảm thấy mình như bị đẩy ra xa hơn và xa hơn nữa không?"
Cảnh Hạo lặng người trước những lời nói của cậu. Mỗi từ, mỗi chữ như một đòn giáng vào lòng hắn, khiến hắn phải đối diện với những sự thật mà hắn đã cố gắng tránh né. 'Mình đã thực sự làm tổn thương Lạc Văn đến mức này sao?' Hắn cảm thấy một cơn sóng cảm xúc dâng trào, nhưng hắn vẫn cố gắng kiểm soát nó, không để nó làm mình suy yếu.
Hắn nhìn thẳng vào mắt Lạc Văn, nhưng lần này, ánh mắt hắn không còn lạnh lùng như trước. Có một sự mệt mỏi, một sự buồn bã ẩn sâu trong đôi mắt ấy, như thể anh đang đấu tranh với chính bản thân mình, giữa lý trí và tình cảm.
"Lạc Văn, tôi… Tôi không biết phải nói gì. Tôi biết em đã chịu đựng rất nhiều, nhưng em cũng biết công việc này quan trọng thế nào mà. Tôi làm tất cả là vì tương lai của chúng ta, em có hiểu không?" Cảnh Hạo cố gắng giải thích với chất giọng trầm buồn, nhưng đang thể kiềm chế.
Những lời nói của Cảnh Hạo như dầu đổ vào lửa. Lạc Văn cảm thấy một cơn thịnh nộ bùng cháy trong lòng. 'Lại là công việc, lại là tương lai. Nhưng hiện tại thì sao? Anh ấy chỉ nghĩ đến cái gì đó xa xôi mà quên mất rằng mình đang đau đớn ngay đây, ngay bây giờ.' Cậu không thể kiềm chế được nữa, cảm giác như mọi thứ đã vượt quá giới hạn.
Lạc Văn tiến tới gần Cảnh Hạo hơn, đôi tay cậu nắm chặt lại, run rẩy vì cơn giận dữ không thể kiềm chế. Cậu muốn hét lên, muốn đập phá mọi thứ, nhưng tất cả những gì cậu có thể làm là để những lời nói cay đắng trào ra khỏi miệng mình.
Cậu cất lên giọng nói vỡ òa, đầy cay đắng "Tương lai? Anh nói về tương lai, nhưng anh không hề quan tâm đến hiện tại của tôi. Anh có biết tôi đã mất mát những gì để ở bên anh không? Tình yêu này đã lấy đi tất cả từ tôi, nhưng anh thì sao? Anh chỉ quan tâm đến những thứ sẽ không xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta hiện tại!"
Cảnh Hạo cảm thấy trái tim mình thắt lại khi nghe những lời nói cay đắng của Lạc Văn. 'Mình đã quá ích kỷ, mình đã quá mù quáng với công việc mà quên mất những gì thực sự quan trọng… Nhưng liệu bây giờ có quá muộn không?' Hắn cảm thấy một sự bất lực dâng trào, khi nhận ra rằng những lời nói của Lạc Văn là sự thật, rằng hắn đã vô tình bỏ rơi người mà hắn yêu thương nhất.
Cảnh Hạo bước về phía cậu, cố gắng chạm vào tay cậu, nhưng Lạc Văn lập tức lùi lại, như thể không muốn chạm vào hắn nữa. Sự cự tuyệt đó như một cú đấm vào lòng Cảnh Hạo, khiến hắn choáng váng. 'Mình thực sự đã đánh mất Lạc Văn rồi sao?'
Giọng nói của Cảnh Hạo đầy hối hận, nhưng cố gắng giữ bình tĩnh "Lạc Văn, xin hãy hiểu… Tôi không muốn làm em đau khổ. Tôi đã sai, tôi… Tôi chỉ muốn chúng ta có một cuộc sống tốt hơn, nhưng có lẽ tôi đã đi quá xa. Tôi… tôi không muốn mất em."
Lạc Văn cảm thấy một cơn đau thắt trong lòng khi nghe những lời hối hận của Cảnh Hạo, nhưng cậu không thể để mình mềm lòng. 'Mình đã chịu đựng đủ rồi, mình không thể tiếp tục như thế này nữa.' Trái tim cậu rạn nứt, nhưng lý trí cậu buộc mình phải đứng vững, phải tự bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương thêm nữa.
Cậu quay lưng lại với Cảnh Hạo, không muốn để anh thấy nước mắt của mình. 'Mình phải rời đi, mình không thể để bản thân bị lừa dối thêm một lần nào nữa. Nếu không, mình sẽ mất tất cả, bao gồm cả chính mình.'
"Cảnh Hạo, tôi không thể tiếp tục như thế này nữa. Nếu anh thực sự quan tâm đến tôi, thì hãy để tôi đi. Tôi cần phải tìm lại chính mình, tôi không thể sống trong sự lừa dối này thêm một giây phút nào nữa." Câu nói lạnh lùng nhưng chứa đựng đầy nỗi đau.
Cảnh Hạo đứng sững sờ, không nói nên lời khi nhìn thấy Lạc Văn quay lưng rời đi. Mỗi bước chân của Lạc Văn như một nhát dao đâm vào lòng Hắn, khiến Hắn cảm thấy đau đớn tột cùng. Nhưng hắn biết rằng mình không thể ngăn cản Lạc Văn, rằng hắn đã quá muộn để cứu vãn mọi thứ.
Bên ngoài, cơn bão vẫn gào thét, như phản ánh nỗi đau và sự hỗn loạn trong lòng hai người. Cánh cửa phòng làm việc đóng lại, để lại Cảnh Hạo đứng một mình trong bóng tối, với những giọt nước mắt mà hắn chưa bao giờ cho phép mình rơi xuống. 'Mình đã thực sự mất đi em ấy rồi... '
End phần thượng