Vào 1 ngày của những năm cuối cấp 2 có lẽ còn quá sớm để định nghĩa việc thích một người là gì.Nhưng tôi đã biết thích 1 người từ cái nhìn đầu tiên trong 1 buổi sinh hoạt của trường .Tôi lớn hơn cậu ấy 1 tổi. Ko hẳn vì đẹp trai nhưng lại có sức hut cực lớn đối với tôi đến nỗi chính bản thân mình cx ko bt vì sao lại say đắm ng đó như vậy nữa. Tôi là người rụt rè ko dám tiến đến bắt chuyện hay gì cả chỉ biết thầm lặng tìm hiểu ng đó.Ko biết là do duyên sô hay do may mắn mà lớp crush lại được chuyển đến cạnh lớp tôi phải đi qua lớp tôi mới đến lớp ng đó .Thế là ngày nào tôi cũng thầm lặng ngắm nhìn người ấy qua khung cửa số .Ngày qua ngày đối với tôi tưởng chừng trôi qua tĩnh lặng như thế .Nhưng ko ngờ đến 1 ngày tôi được bạn ý bắt chuyện .Tôi vui lắm ko biết diễn tả sao hết nhưng mà mọi thứ không diễn ra lâu có thể vì tính cách rụt rè cũng có thể vì tự ti ngoại hình mình ko sánh được mà tôi đã bỏ lỡ cậu ấy .Tôi cố gắng gây sự chú ý nhưng mà ko thành công và bẫng đi nửa năm trôi qua. Vẫn qua khung cửa sổ ấy nhưng tôi không còn nhìn thấy cậu ấy nữa bởi cậu ấy đã chuyển trường.Tôi cũng không biết lý do vì sao lại đột ngột như vậy.Mãi sau này nghe mọi người kể tôi mới biết là vì gia đình cậu làm ăn khấm khá nên chuyển đến 1 nơi tốt hơn để ở và học tập .Tôi cố gắng tìm những trang mạng xã hội của bạn để có thể ngắm nhìn từ xa như trước nhưng tôi ko thể tìm ra .Mới đầu tôi cx ko biết đó có phải là yêu là thích hay không .Tôi suy nghĩ là còn nhỏ nên thường linh tinh nma ko thể nhìn ngắm cậu ấy nữa tôi thực sự bt đó là thương
(Còn nữa .Mọi người muốn biết tôi gặp lại cậu ấy ntn thì tym cho tôi nha)