Muốn trở Thanh games thủ
Tác giả: 双关语🐽
Thắng được tôn “Đệ nhất game thủ” không phải vì luôn dẫn đầu các trò chơi game. Thằng Thật, thằng Lợi là chuyên gia của trò Đột kích, Tinh võ. Trò ăn nấm, đào vàng, Picachu là của “lớp” a-bờ-cờ, không thèm chơi. Ấy là chưa nói đến bọn thằng Hùng, đều thuộc loại… truyền kỳ cả.
Danh hiệu Đệ nhất game thủ của Thắng nói cho “đúng bài” là nhờ trúng tủ! Đấy là lần thấy bố mẹ thằng Lợi khóc đứng khóc ngồi vì sục các quán game vẫn không tìm được con, Thắng liền vào yahoo gõ đúng một câu: về ngay, “soạn bài” kỹ kẻo ăn cháo lươn mệt nghỉ! Khỏi kể việc giải trình của thằng Lợi nhưng từ đó cả bọn gọi Thắng là Đệ nhất game thủ. Còn gì bằng ứng dụng trò chơi vào việc giải thoát đồng đội?! Tinh thần tướng sỹ lên bừng bừng, được đồng nào là tìm cách thoát vòng cương tỏa của mẹ ra quán nét. Điểm từ sổ lớp chuyển sang sổ “nét” tiến bộ trông thấy! Kỳ thi học kỳ cuối năm cũng chẳng làm cả bọn nao núng. Thắng phẩy tay: toán phải hai năm rõ mười chứ văn cứ theo bài mẫu mà phịa thêm. Điểm năm môn văn coi như điểm mười, có nhân hệ số đi nữa cũng đủ vẫy tay chào lớp… cũ! Lợi lướt tay như đang mổ bàn phím còn Thật thì miệng pằm pằm, tay lia súng như thể sẽ thu phục cả thế giới trong nháy mắt.
Chỉ khi cô giáo đọc đề thì Thắng há hốc miệng: tả một cây hay một con vật gần gũi, thân thuộc với em? Thế nào nhỉ? Tả cây thì đầu tiên là bao quát rồi đến bộ phận cây rồi đến… ích lợi hay… tình cảm của người với cây. Cây thì... xanh xanh, lá cũng xanh.Ha! Bài hát mẫu giáo thế mà nhớ được lâu. Năm năm rồi cách biệt chớ ít đâu! A, mẫu giáo còn đặt tên lớp theo bộ phận cây: lớp mầm này, lớp lá này, lớp chồi này! Ha! Nhờ lớp mẫu giáo mà mình có các bộ phận cây! Mẫu giáo nâm-bờ-oăn, nâm-bờ-oăn…! Thắng nhún người theo điệu nhảy của cô ca sỹ tóc vàng rồi bỗng đực mặt ra: mầm, chồi, lá thì chưa đủ cây gần gũi, thân thuộc được. Cái cây xanh xanh và lá cũng xanh, chim đậu trên cành, chim hót véo von. Véo von… Không. Không. Cây xà cừ trước nhà không có chim. Cả ngày xe chạy rầm rầm rồi còn bị điện lực, bưu điện cưa đẵn trước mỗi mùa mưa bão. Chim (chẳng) đậu trên cành, chim (chẳng) hót véo von. Lộc vừng, thiết mộc lan, mai, sứ là cây của ba, ba chăm để giải trí vì việc cơ quan nhức đầu. Chỉ khi nào đi công tác ba mới nhờ mình tưới. Nhưng nhớ sao được khi lâu lâu mới làm, game chỉ vài bữa không chơi đã xuống tay nữa là. Không quên mới là trật tủ, nói gì gần với gũi! Thân với thiết! Hầy dà!
Thắng nhìn sang Lợi. Nó đang vã mồ hôi như anh chàng trong trò đào vàng nhưng vớ phải tảng đá bự, chỉ thiếu câu “nặng quá má ơi” nữa thôi. Thằng Thật thì hết xin đi tiểu lại uống nước, chẳng bù lúc vào game, ngồi cả buổi đến tẹt ghế.
Cái Nga đang cắm cúi viết. Nó mới chuyển về lớp đầu học kỳ 2. Nga ít nói, mỗi khi nghe bọn Thắng nói “Thiện xạ”, “Đột kích” thì mặt nghệt như ngỗng ỉa. Giờ xin nó cop-py bài thì đâu đáng mặt Đệ nhất. Hầy dà!
Còn tả con vật? Sao nhỉ? Mở đầu là giới thiệu hình dáng đến… thói quen sinh hoạt đến…? à, hoạt động rồi…? à, cảm nghĩ! Nhưng nhà mình đâu có chó mèo. Má bảo xích nhốt, dọn cứt đái cả ngày thế mà sểnh chút là mất, không nuôi. Giá được tả con Vàng nhà nội. Con Vàng rất thính, mình xuống tàu đã nửa đêm, chưa kịp gọi nội nó đã phi ra sủa ỏm tỏi. Nó còn… Nhưng thôi, đấy là vật gần gũi thân thuộc với nội chớ không phải của mình.
Nói túm lại, chẳng có gì gần gũi thân thuộc với mình ngoài game. Vi tính nhà game, ngoài ngõ game, cổng trường cũng quán game. Sáng game, chiều game, trốn học game, ra chơi cũng game. Vào game thì máy bay, xe tăng, súng ống, ngựa nghẽo đều của mình, không mất công chăm sóc nuôi nấng mà tha hồ điều khiển. Con chó Sumo trong trò “Săn tìm và hủy diệt” cực kỳ thông minh, mấy lần mình thua nó. Nếu bài văn thi về game thì mình đệ nhất… trạng nguyên ngay!
A! Ghép Vàng và Sumo! Đúng rồi! Mình sẽ đặt tên cho nó: Vàng-sumo? Hay Sumo-vàng? Thôi, nghe ngắc ngứ như bảng cửu chương! Sumo-và, Su-mo-va… Đúng rồi, Su-mo-va. Hay! Su-mo thân yêu ơi, ta sẽ cho mày đức tính thính nhạy. Vàng ơi, ta cho mày biến hóa này. Ha ha… Ta cop-py hai chúng mày, cop-py trong đầu thì đố cô bắt được đấy. Ha ha… Lần này ta sẽ đích danh trạng nguyên rồi. Đệ nhất game thủ, đệ nhất trạng nguyên! Ha ha… Hè này, không, ngay sau buổi thi này ta sẽ chơi một trận game đã đời!trả bài cuối buổi học. Thắng bắn xuống Lợi cái nhìn: thế là xong năm học, ta sẽ có một mùa hè văn không ôn mà võ tha hồ luyện.
- Trật tự! Cô giáo nghiêm nghị: Thắng! Em tả con chó Su-mo-va như rô-bốt: nhảy lùi, mắt liếc nhanh... Thiếu ý, lỗi chính tả nhiều, dùng từ không đúng. Bài của em 2 điểm.
Hai điểm? Tai ù lên, bài thi trên tay Thắng lật bật như tay bấm phím cuối màn rượt đuổi. Hai? Thắng lẩm bẩm.
- 2! Hệ số 2 đấy! Con số 2 như con ngỗng dõng dạc với Thắng.
Mắt hoa đom đóm nhưng Thắng vẫn thấy tai Lợi đỏ tía, Thật thì cứ liếm mãi môi. Chúng cũng cop-py, dùng từ loạn cả lên. Những tai chó gắn tăng âm mới thính, miệng mèo bôi “mút” nên khi nào cũng bóng nhẫy! Thằng Hùng thì thay vì bứng cây, thay chậu mới lại viết tháo rễ, bấm cành bảo là phi đao…
- 2! 2! Đẻ rồi đấy! Con ngỗng lại quạc mồm với Thắng.
Chưa nghỉ hè đã nắng lắm vậy? Nhức cả mắt. Tai thằng Lợi cứ đỏ tía. Thằng Thật khát lắm sao mà liếm môi mãi thế, ướt nhượt cả mép.
Thắng vào nhà một lúc mà mắt vẫn nhức rát. Nhưng điều Thắng lo nhất là làm sao… mời ba má con ngỗng đẻ đây? Môn văn khó quá, càng ngày càng kém trong khi game lên điểm rất nhanh. Quán nét truy cập nhanh của ông Tám Cà mở mới đầu kỳ hai mà mình tiến bộ trông thấy còn môn văn thì ngỗng tung tăng bơi lội, đẻ vung vãi...
- Có điểm thi học kỳ chưa? Ba vừa mở tờ báo Học đường vừa hỏi Thắng.
- Con lên lầu học bài đây.
Má tròn mắt, bước đến áp tay lên trán Thắng: không sốt mà.
Thắng dụi mắt: một, hai, ba, bốn… Sao má lại có bốn mắt, bốn tay…
Má soi mắt vào mắt Thắng: con nói gì?
Thắng mếu máo: con bị điểm 2 môn văn rồi nhưng… má có phải là môn thi học kỳ đâu mà nhân hệ số vậy?
- Ôi trời ơi! Má kêu lên: con tôi bị sao vậy?
Thắng vẫn căng mắt nhìn má, lẩm bẩm: Hai má. Má nào là má thiệt?
Ba vất tờ báo: chả khéo lại bị ngộ chữ ấy chớ.
Má mếu máo: đi khám, đi khám. Anh đánh xe ra nhanh lên!
3.
Nhập từ khóa
Giới thiệu
Thời sự văn nghệ
Tác giả
Sáng tác
Nghiên cứu - Trao đổi
Tư liệu
Tạp chí Non Nước
Xứ Quảng
Album ảnh
Đệ nhất game thủ – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu Sương
02.03.2019
Chia sẻ
1.Thắng được tôn “Đệ nhất game thủ” không phải vì luôn dẫn đầu các trò chơi game. Thằng Thật, thằng Lợi là chuyên gia của trò Đột kích, Tinh võ. Trò ăn nấm, đào vàng, Picachu là của “lớp” a-bờ-cờ, không thèm chơi. Ấy là chưa nói đến bọn thằng Hùng, đều thuộc loại… truyền kỳ cả.
Danh hiệu Đệ nhất game thủ của Thắng nói cho “đúng bài” là nhờ trúng tủ! Đấy là lần thấy bố mẹ thằng Lợi khóc đứng khóc ngồi vì sục các quán game vẫn không tìm được con, Thắng liền vào yahoo gõ đúng một câu: về ngay, “soạn bài” kỹ kẻo ăn cháo lươn mệt nghỉ! Khỏi kể việc giải trình của thằng Lợi nhưng từ đó cả bọn gọi Thắng là Đệ nhất game thủ.
Đệ nhất game thủ – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu Sương
Còn gì bằng ứng dụng trò chơi vào việc giải thoát đồng đội?! Tinh thần tướng sỹ lên bừng bừng, được đồng nào là tìm cách thoát vòng cương tỏa của mẹ ra quán nét. Điểm từ sổ lớp chuyển sang sổ “nét” tiến bộ trông thấy! Kỳ thi học kỳ cuối năm cũng chẳng làm cả bọn nao núng. Thắng phẩy tay: toán phải hai năm rõ mười chứ văn cứ theo bài mẫu mà phịa thêm. Điểm năm môn văn coi như điểm mười, có nhân hệ số đi nữa cũng đủ vẫy tay chào lớp… cũ! Lợi lướt tay như đang mổ bàn phím còn Thật thì miệng pằm pằm, tay lia súng như thể sẽ thu phục cả thế giới trong nháy mắt.
Chỉ khi cô giáo đọc đề thì Thắng há hốc miệng: tả một cây hay một con vật gần gũi, thân thuộc với em? Thế nào nhỉ? Tả cây thì đầu tiên là bao quát rồi đến bộ phận cây rồi đến… ích lợi hay… tình cảm của người với cây. Cây thì... xanh xanh, lá cũng xanh.Ha! Bài hát mẫu giáo thế mà nhớ được lâu. Năm năm rồi cách biệt chớ ít đâu! A, mẫu giáo còn đặt tên lớp theo bộ phận cây: lớp mầm này, lớp lá này, lớp chồi này! Ha! Nhờ lớp mẫu giáo mà mình có các bộ phận cây! Mẫu giáo nâm-bờ-oăn, nâm-bờ-oăn…! Thắng nhún người theo điệu nhảy của cô ca sỹ tóc vàng rồi bỗng đực mặt ra: mầm, chồi, lá thì chưa đủ cây gần gũi, thân thuộc được. Cái cây xanh xanh và lá cũng xanh, chim đậu trên cành, chim hót véo von. Véo von… Không. Không. Cây xà cừ trước nhà không có chim. Cả ngày xe chạy rầm rầm rồi còn bị điện lực, bưu điện cưa đẵn trước mỗi mùa mưa bão. Chim (chẳng) đậu trên cành, chim (chẳng) hót véo von. Lộc vừng, thiết mộc lan, mai, sứ là cây của ba, ba chăm để giải trí vì việc cơ quan nhức đầu. Chỉ khi nào đi công tác ba mới nhờ mình tưới. Nhưng nhớ sao được khi lâu lâu mới làm, game chỉ vài bữa không chơi đã xuống tay nữa là. Không quên mới là trật tủ, nói gì gần với gũi! Thân với thiết! Hầy dà!
Thắng nhìn sang Lợi. Nó đang vã mồ hôi như anh chàng trong trò đào vàng nhưng vớ phải tảng đá bự, chỉ thiếu câu “nặng quá má ơi” nữa thôi. Thằng Thật thì hết xin đi tiểu lại uống nước, chẳng bù lúc vào game, ngồi cả buổi đến tẹt ghế.
Cái Nga đang cắm cúi viết. Nó mới chuyển về lớp đầu học kỳ 2. Nga ít nói, mỗi khi nghe bọn Thắng nói “Thiện xạ”, “Đột kích” thì mặt nghệt như ngỗng ỉa. Giờ xin nó cop-py bài thì đâu đáng mặt Đệ nhất. Hầy dà!
Còn tả con vật? Sao nhỉ? Mở đầu là giới thiệu hình dáng đến… thói quen sinh hoạt đến…? à, hoạt động rồi…? à, cảm nghĩ! Nhưng nhà mình đâu có chó mèo. Má bảo xích nhốt, dọn cứt đái cả ngày thế mà sểnh chút là mất, không nuôi. Giá được tả con Vàng nhà nội. Con Vàng rất thính, mình xuống tàu đã nửa đêm, chưa kịp gọi nội nó đã phi ra sủa ỏm tỏi. Nó còn… Nhưng thôi, đấy là vật gần gũi thân thuộc với nội chớ không phải của mình.
Nói túm lại, chẳng có gì gần gũi thân thuộc với mình ngoài game. Vi tính nhà game, ngoài ngõ game, cổng trường cũng quán game. Sáng game, chiều game, trốn học game, ra chơi cũng game. Vào game thì máy bay, xe tăng, súng ống, ngựa nghẽo đều của mình, không mất công chăm sóc nuôi nấng mà tha hồ điều khiển. Con chó Sumo trong trò “Săn tìm và hủy diệt” cực kỳ thông minh, mấy lần mình thua nó. Nếu bài văn thi về game thì mình đệ nhất… trạng nguyên ngay!
A! Ghép Vàng và Sumo! Đúng rồi! Mình sẽ đặt tên cho nó: Vàng-sumo? Hay Sumo-vàng? Thôi, nghe ngắc ngứ như bảng cửu chương! Sumo-và, Su-mo-va… Đúng rồi, Su-mo-va. Hay! Su-mo thân yêu ơi, ta sẽ cho mày đức tính thính nhạy. Vàng ơi, ta cho mày biến hóa này. Ha ha… Ta cop-py hai chúng mày, cop-py trong đầu thì đố cô bắt được đấy. Ha ha… Lần này ta sẽ đích danh trạng nguyên rồi. Đệ nhất game thủ, đệ nhất trạng nguyên! Ha ha… Hè này, không, ngay sau buổi thi này ta sẽ chơi một trận game đã đời!
2.
Tiết trả bài cuối buổi học. Thắng bắn xuống Lợi cái nhìn: thế là xong năm học, ta sẽ có một mùa hè văn không ôn mà võ tha hồ luyện.
- Trật tự! Cô giáo nghiêm nghị: Thắng! Em tả con chó Su-mo-va như rô-bốt: nhảy lùi, mắt liếc nhanh... Thiếu ý, lỗi chính tả nhiều, dùng từ không đúng. Bài của em 2 điểm.
Hai điểm? Tai ù lên, bài thi trên tay Thắng lật bật như tay bấm phím cuối màn rượt đuổi. Hai? Thắng lẩm bẩm.
- 2! Hệ số 2 đấy! Con số 2 như con ngỗng dõng dạc với Thắng.
Mắt hoa đom đóm nhưng Thắng vẫn thấy tai Lợi đỏ tía, Thật thì cứ liếm mãi môi. Chúng cũng cop-py, dùng từ loạn cả lên. Những tai chó gắn tăng âm mới thính, miệng mèo bôi “mút” nên khi nào cũng bóng nhẫy! Thằng Hùng thì thay vì bứng cây, thay chậu mới lại viết tháo rễ, bấm cành bảo là phi đao…
- 2! 2! Đẻ rồi đấy! Con ngỗng lại quạc mồm với Thắng.
Chưa nghỉ hè đã nắng lắm vậy? Nhức cả mắt. Tai thằng Lợi cứ đỏ tía. Thằng Thật khát lắm sao mà liếm môi mãi thế, ướt nhượt cả mép.
Thắng vào nhà một lúc mà mắt vẫn nhức rát. Nhưng điều Thắng lo nhất là làm sao… mời ba má con ngỗng đẻ đây? Môn văn khó quá, càng ngày càng kém trong khi game lên điểm rất nhanh. Quán nét truy cập nhanh của ông Tám Cà mở mới đầu kỳ hai mà mình tiến bộ trông thấy còn môn văn thì ngỗng tung tăng bơi lội, đẻ vung vãi...
- Có điểm thi học kỳ chưa? Ba vừa mở tờ báo Học đường vừa hỏi Thắng.
- Con lên lầu học bài đây.
Má tròn mắt, bước đến áp tay lên trán Thắng: không sốt mà.
Thắng dụi mắt: một, hai, ba, bốn… Sao má lại có bốn mắt, bốn tay…
Má soi mắt vào mắt Thắng: con nói gì?
Thắng mếu máo: con bị điểm 2 môn văn rồi nhưng… má có phải là môn thi học kỳ đâu mà nhân hệ số vậy?
- Ôi trời ơi! Má kêu lên: con tôi bị sao vậy?
Thắng vẫn căng mắt nhìn má, lẩm bẩm: Hai má. Má nào là má thiệt?
Ba vất tờ báo: chả khéo lại bị ngộ chữ ấy chớ.
Má mếu máo: đi khám, đi khám. Anh đánh xe ra nhanh lên!
3.
Thắng bật khóc khi bác sỹ bảo chuyển sang bệnh viện “Hoàn Thiện”, khác tuyến nên chi phí cao nhưng chỉ ở đấy mới có phương tiện chữa trị.
Má gật đầu: chúng tôi chấp nhận.
Mất nửa giờ ô tô má con Thắng mới đến bệnh viện “Hoàn thiện”. Bệnh viện ở trên khu đất rộng, cây cối một màu xanh sẫm. Thắng dụi mắt rồi căng ra nhìn nhưng vẫn thấy mít, bưởi, xoài, ổi, mận đều trồng đôi, từ hoa lá đến gốc cành đều một màu xanh sẫm. Thế thì còn gì là mỗi cây mỗi hoa như má nói! Người cũng vậy, bác sỹ đến nhân viên, từng đôi từng đôi, áo mũ một màu tối sẫm. Họ đi qua nhưng cứ ngoái lại nhìn Thắng. Có người kêu lên: sao mắt thằng bé lệch thế. Sau câu nói của họ, Thắng lại thấy đuôi mắt rát như xé. Nó hoảng hốt: mắt mình đang dịch về mang tai? Má thành hai, ba cũng thành hai. Thắng ôm chặt cánh tay má: con sợ lạc má thiệt quá.
Cửa phòng khám bằng kính, bóng cây trước thềm hắt vào thành tấm gương mờ. Thắng ghé mặt vào cửa rồi hốt hoảng quay đi. Ôi, mắt mình đang dịch về mang tai thật rồi.
- Ối, ôi… Thắng bật khóc: Má ơi, làm sao lấy lại… đôi mắt ban đầu?
Ông bác sỹ hỏi má triệu chứng và thời gian phát bệnh rồi dùng cây đèn pin nhỏ soi vào mắt Thắng. Hay chơi game phải không? Ngày mấy tiếng? Bác sỹ giỏi quá, nhìn vào mắt mình đã thấy cả game. Nhưng ngày chơi bao nhiêu tiếng thì làm sao nhớ được, khi trốn học, khi má đi làm, thoát lúc nào chơi lúc đó. Thoát khỏi má sao mà sướng thế, như Tề Thiên gỡ được vòng kim cô. Thoát khỏi nhà là thẳng tiến quán nét. Nét mới là nhà…
- Nằm lên giường! Bác sỹ bảo Thắng.
Cô y tá mang đến cái khay có một ống nhỏ bằng cây bút phấn nước và một lọ thuốc màu nâu. Bác sỹ bảo không được chớp mắt. Giọng ông nhỏ nhẹ nhưng Thắng hiểu sẽ nguy hiểm khi không theo lệnh. Bác sỹ nhỏ vào mắt phải của Thắng một giọt thuốc, lập tức căn phòng sập tối như vào đêm. Rất nhẹ, ông đặt cái ống nhỏ vào mắt, áp chừng một phút rồi lấy ra. Mắt trái chưa nhỏ thuốc nên qua ánh sáng mờ mờ, Thắng thấy bác sỹ ấn cái ống nhỏ như cây bút phấn nước ấy vào sổ khám bệnh. Sau khi làm xong mắt trái ông bảo Thắng ngồi dậy.
Thắng cảm giác như thoát khỏi cái màn hình mà mình vừa bật lên. Thôi, thua cũng được, miễn sao có má, miễn có đôi mắt của thuở ban đầu.
Bác sỹ nhìn hai dấu tròn trên sổ khám bệnh nói: hậu quả của việc sử dụng vi tính quá nhiều, chậm vài ngày nữa là rất khó chữa. Bây giờ cho cháu nhập viện, người nhà ra cổng đợi.
Thắng lắc đầu, gào lên: cho con về với má. Con muốn ở với má thôi…
Má lau nhẹ mắt cho Thắng: cố lên con.
Cánh cửa lấp lóa, nhằng nhịt như kiểu cửa xoay khép lại sau lưng cô y tá. Má ơi! Thắng nghẹn ngào: ở lại với con. Má ơi…
4.
Cô y tá cầm bệnh án dẫn Thắng đến trước cái tủ có rất nhiều hộc. Cô bấm nút số hồ sơ bệnh án, hộc tủ số 27 mở ra. Cô lấy chiếc kính to, đặt lên mắt Thắng, dịch tới dịch lui rồi vặn ốc, gài khóa. Thái dương bị ép đau nhói, định nói cô nới ra nhưng cảm giác đau rát giảm đi, mọi vật rõ ràng hơn, không bị nhân đôi nữa nên Thắng im lặng.
Đường vào khu điều trị cây cỏ rất nhiều, nước róc rách, chim ríu rít. Qua khỏi cầu lối đi rẽ làm hai. Bên tay phải tấm biển ghi “Khoa Thế giới động vật”, bên tay trái là “Khoa Thế giới thực vật”. Thắng reo lên khi thấy Hùng và năm đứa bạn cùng khối đứng trước cổng khoa Thực vật nhưng cả bọn đang chăm chú nghe y tá hướng dẫn rồi xỏ bao tay và cầm cái xẻng nhỏ bước về dãy chậu sứ đặt dọc luống cây.
Ở lối vào “Thế giới động vật” đông hơn. Ngay trước Thắng, một anh chàng cứ xỉa ngón tay trỏ và ngón giữa mà “pằm. pằm…”. Thấy Thắng, anh ta vung cao tay rồi nhúi xuống như lưỡi lê lao tới. Hoảng hồn, Thắng nép vào cô y tá. Anh chàng kia hình như thấy đối thủ không nặng ký, lại thản nhiên vung “súng”, “xả đạn” về phía trước. Thắng thở phào: anh này phải là Đệ nhất… nhất!
Trong đám người lố nhố có một anh chàng đeo cáp tai, hai cần ăng ten vừa to vừa đen như sừng trâu. Anh ta cứ nghẹo nghẹo đầu, vẻ như cáp rất nặng. Không! Không phải do cáp, kiểu nghẹo đầu ngó nghiêng theo đối thủ giống thằng Lợi quá. Đúng rồi! Lợi! Thắng reo lên nhưng Lợi cứ xăm xăm bước, y như khi đến quán nét vậy. Chắc cũng đau như mình, lại bị bịt tai nữa. Rồi Thắng nhận ra Thật. Cái khẩu trang to đùng như mõm chó khiến Thắng sợ cứng người khi nghĩ phần nhô ra không chỉ là đôi môi dày cộm.
Thế là hết, đứa lác đông lác tây, đứa rọ miệng, đứa bịt tai! Thắng thở dài: hóa ra rất nhiều người cần chữa trị trái tuyến.
Hồ sơ bệnh án ghi số phòng nhưng trước mặt Thắng giống một quán nét khổng lồ với từng ô vườn độc lập. Các ô được ngăn cách bằng hàng rào gỗ thấp, sơn trắng. Trước cửa vườn có bảng hướng dẫn. Giữa vườn là chuồng, lớn có nhỏ có nhưng tất cả đều màu hồng, cửa sơn xanh mực, nổi bật trên nền cỏ xanh mượt như nhung. Cô y tá nói Thắng vào ô số 27 và thực hiện đúng hướng dẫn. Tự giác là loại thuốc đầu, cô nói rồi quay ra.
Ở ô vườn đầu tiên, bảng hướng dẫn ghi: “Cắm phích điện vào cổ tay bạn. Dùng bàn chải chải lông thật nhẹ…”. Anh chàng trong vườn mồ hôi ướt đẫm áo. Trông anh ta có vẻ đã quen việc, cứ đưa từng đường bàn chải dài trên lưng con ngựa non. Thắng hỏi: anh bị bệnh gì? Anh ta ngẩng lên: tớ chơi game nhiều nên tay thành tật, cứ bấm lịa không dừng được. Rồi anh ta hỏi Thắng bị gì mà đeo kính lặn? Thắng thở dài: lặn được đã may. Mắt bị hệ số nhân, sáng tối loạn cả lên. Anh bạn kia cười: thế vẫn may, lúc đầu ba má tớ tưởng tớ bị động kinh kia. Trẻ người non dạ mà lẩy ba lẩy bẩy thì bằng sập màn hình cuộc đời còn gì! Anh ta ngắm nghía con ngựa: mỏi đừ tay nhưng bóng rồi đấy.
Giữa ô vườn thứ hai có cây khế, cành lá tỏa rộng, quả chín vàng đung đưa. Trên nhánh cây phía đông và phía tây treo hai lồng chim, lối đi là những tảng đá nhỏ bằng bàn chân đặt giữa đám cỏ xanh mịn như nhung. Ối! Thắng giật mình khi nhận ra cô bé đang đi lại giữa hai lồng chim là Nga. Thắng nép vào hàng rào: Trời ơi! hiền lành thế mà cũng game?
Cọ rửa xong lồng chim, Nga bỏ từng nhúm bột vào máng thức ăn hình cái thuyền bé tí bằng tre ngà vàng óng. Xòe bàn tay còn vương ít bột vào ô cửa cho chú chim thò mỏ nhặt từng hạt, Nga mỉm cười, mắt lấp lánh.
- Này! Thắng khẽ gọi.
Nga ngẩng nhìn, đôi mắt đen thoáng chút bối rối.
Thắng lúng búng: - …bị… tật gì vậy?
- Tôi không bị tật - Nga cúi đầu một lúc rồi ngẩng nhìn Thắng: mẹ tôi không có nhà, phải đi ở thuê. Tôi đã tả con chim vàng anh của bà chủ nhà nhưng khi kết luận lại viết “em rất yêu quý con chim của em”…
- Thế thì bằng ăn cắp rồi còn gì! Thắng kêu lên.
Nga cúi đầu, giọng nghẹn lại: vì mình thường cho nó ăn, mình yêu quý nó...
Nga lau mắt, đổ nước vào cái ống tre ngà vàng óng hình cái phễu rồi bước theo những tảng đá sang lồng chim bên kia.
Thắng kêu lên: sao phải đi vòng, bước ngang cho nhanh.
Nga lắc đầu: mình muốn đi trên ngõ nhà lũ chim.
Thắng lặng nhìn Nga, bạn ước ao có ngôi nhà trong lúc mình chỉ mong thoát khỏi nó…
Bọn Lợi, Thật cũng lúi húi với công việc của mình. Cái ăng-ten to như sừng trâu trên đầu Lợi được cắm điện, nhấp nháy như đèn xe cấp cứu. Thằng Thật thì vuốt ve con mèo tam thể. Cái rọ trên miệng Thật đã ngắn lại.