E là 1 cô bé cấp 2 , e tuy có 1 gia đình hay quan tâm e và 1 lớp học vui vẻ nhưng e vẫn bị 1 thứ mà ng ta hay gọi là trầm cảm. Nhiều lúc , e chỉ muốn ở một mình, nhiều lúc e chie muốn dc giải thoát . Họ ko hiểu e kể cả là bạn hay là bố mẹ, họ ko hiểu e và họ hay quên lãng e. E hay bị nói xấu, e hay bị mọi ng trong dòng họ xỉa xói. Lúc e khóc chỉ mình e biết, tự lấy tay mà gạt đi nước mắt . E ko muốn bị mắng , e ko muốn mọi người lãng quên e , e càng ko muốn bị bạn đâm sau lưng. Ấy thế mà những thứ đó lại luôn vây quanh e . E tâm sự qua mạng với những người bạn xung quanh , họ chỉ nói e hãy vui vẻ , nhưng họ ko biết đâu xung quanh e từ lâu đã bị những mảng tiêu cực bám lấy. Ban đêm e chỉ muốn khóc , khóc thật to cho hết mệt mỏi, nhueng ông trời thật biết trêu đùa, e bị khó khóc. E vẫn đến trường, đến trường với 1 lớp mặt nạ, e cười tươi lắm , nhưng chỉ là mặt nạ thôi. Về nhà, e vẫn cười nhưng đó chỉ với gia đình , vào phòng e nhẹ nhàng, nhẹ nhàng gỡ nó ra. 1 ngày của e chỉ có thế , chỉ toàn những tiêu cực…