Cứ mỗi 1000 năm, dân làng sẽ chọn ra một người, không quan trọng phụ nữ hay đàn ông, để dâng lên thần linh. Nói hoa mỹ là sẽ vinh dự được hòa làm một với ngài, mang trong mình sứ mệnh bảo vệ dân làng, nói thô ra thì chẳng khác nào bị coi làm vật tế thần “một đi không trở lại”.
Và ngày hôm nay, trước sự đồng ý của toàn bộ người dân, Lam Yến đã “được” chọn. Cậu từ nhỏ đã m/ất cha, mấ/t mẹ, sống trong cảnh nay đây mai đó, chẳng biết đến khi nào bản thân sẽ ch/ết. Nhà thì bị người khác chiếm dụng, thức ăn chỉ vỏn vẹn một ít cá tươi bắt được ở sông.
Để mà nói thì một đứa trẻ xui xẻo như cậu hoàn toàn phù hợp để nhận lấy cái án tử này.
Cuối cùng, Lam Yến bị mọi người dẫn vào sâu bên trong núi, nơi được bao phủ bởi hàng ngàn hàng vạn dây leo và những cây cổ thụ to lớn, thậm chí tương truyền ở đây còn có những sinh vật kỳ bí rất chi là đáng sợ.
Sau khi thả cậu ở ven rừng, mọi người đều hớt hải chạy đi, mặc kệ đối phương tự sinh tự diệt.
Đưa mắt nhìn vào khung cảnh âm u và kỳ dị trước mặt, Lam Yến không còn cách nào khác, nhanh chóng bước vào bên trong.
Dù gì cậu cũng chẳng còn gia đình, sức khỏe thì yếu kém, mỗi ngày chỉ biết ngồi đợi tử thần đến. Nếu như có thể ch/ết dưới tay của vị thần trong lời đồn kia, ít nhất cũng coi như là một kỷ niệm đáng giá.
Chạy trốn cũng vô ích thôi, dân làng cậu rộng lớn như vậy. Kể cả không bị phát hiện, không sớm thì muộn. cậu cũng sẽ kiệt sức hoặc đói đến ch/ết.
Giờ phút này, Lam Yến bình tĩnh đến lạ, cậu theo chỉ dẫn của dân làng cắm đầu đi về phía trước, đến tận khi nhìn thấy một hang động to đến choáng ngợp.
Hẳn là nơi này nhỉ?
Lam Yến định nhấc chân bước vào, đột nhiên cả cơ thể bị ép chặt xuống đất, một con quái thú có hình dạng giống như con sư tử đang nhe răng gầm gừ. Ba con mắt hổ phách của nó tỏa ra sát khí đè ép con mồi, móng vuốt cứ thế ghim sâu vào người cậu.
Uy lực này…
Không lẽ là vị thần trong truyền thuyết đây sao?
Sau 1000 năm, Lam Yến là người duy nhất được nhìn thấy hình dáng thật sự của ngài ấy. Và điều đầu tiên nảy ra trong đầu cậu là:
“Xấu vậy…”
Khuôn mặt cậu lộ rõ vẻ thất vọng, cứ tưởng phải diễm lệ như nào, hóa ra lại là một con sư tử có thêm một cái mắt…
Chẳng có gì đặc biệt.
“Ăn nhanh rồi tôi còn đi đầu thai nữa.”
Lam Yến vừa lẩm bẩm vừa nhắm mắt lại, bên tai toàn là tiếng gầm gừ của “vị thần”.
Vào thời khắc mà cậu nghĩ cuộc đời mình kết thúc rồi, một tiếng gầm rú như muốn xé toạc cả bầu trời bỗng vang lên, tiếp đó là âm thanh từ móng vuốt cào lên da thịt. Có điều Lam Yến lại không hề thấy đau, cậu cẩn thận mở mắt ra, kinh ngạc há hốc miệng.
Không biết từ khi nào, một con hồ ly trắng đã xuất hiện, nó vung chân trước cào vào mặt của con hổ ba mắt, động tác rất nhanh gọn, “xoẹt” một cái, con hổ gào lên vì đau.
Có lẽ do bản năng cảm nhận được nguy hiểm phát tác, đứng trước đối thủ “không mời mà tới”, con hổ bỏ mặc luôn bữa trưa của mình, sợ hãi quay người chạy thẳng vào rừng.
Lam Yến: “???”
Thần ơi, còn tôi thì sao? Không ăn nữa à?
Hiện tại chỉ còn một người, một hồ ly.
Lam Yến nuốt nước bọt, nhìn con hồ yêu đang chậm rãi tiến lại gần. Đôi mắt đỏ rực như m/áu của nó nhìn chằm chằm vào cậu, cứ như đang nghiền ngẫm đánh giá món ăn hôm nay.
Mặc dù đang bị đẩy vào tình thế “ngàn cân treo sợi tóc”, Lam Yến vẫn có tâm trạng ngắm nhìn con thú trước mặt. Bộ lông trắng muốt với chín cái đuôi rủ xuống đất,... quả thực trông rất đáng yêu.
Cậu dè dặt giơ tay chặn nó lại, cười trừ:
“Tao xin lỗi, nhưng mà… tao không thể trở thành thức ăn của mày được. Tao là tế phẩm, nên phải chờ thần linh, con hổ lúc nãy ấy, đến và ăn tao cơ. Nếu mày ăn tao chỉ sợ là kết cục của mày sẽ không được tốt lắm đâu.”
Nghe vậy, con hồ ly đột nhiên dừng lại. Lam Yến cứ ngỡ nó hiểu tiếng người, vội vàng nói:
“Tao xin lỗi, hay là để tao bắt cá cho mày ăn nhé? Tao giỏi nhất chuyện bắt cá đấy.”
“Em khờ khạo ghê nhỉ?”
“Tại tao chỉ biết bắt c-” Lam Yến xấu hổ gãi má, nhưng giây sao liền cứng đờ người.
Khuôn mặt cậu lập tức tái mét, sửng sốt đến mức hai mắt trợn tròn, nửa ngày mới lắp bắp nói được một chữ:
“A… ai?”
Đối diện với vẻ mặt chấn động của người nọ, con hồ ly bỗng dưng biến thành một người đàn ông điển trai… đang khoả thân. Nếu như không nhìn thấy cái đuôi ve vẩy đằng sau, Lam Yến chắc chắn sẽ tưởng bản thân đang gặp ảo giác.
Cậu ré lên một tiếng, vội vàng che mắt lại.
“Sao thế?”
Người đàn ông ngồi xuống, gỡ những ngón tay của đối phương ra, dùng giọng nói trầm ấm hỏi han:
“Em sợ à?”
“Anh là ai?! S… sao lại có khả năng biến thành hồ yêu!?”
Lam Yến sợ tới mức líu cả lưỡi, mãi mới nói xong một câu.
“Là vị thần mà em đang nhắc tới đấy.” Người nọ nhếch môi. “Lúc sắp bị ăn thì không sợ, giờ nhìn thấy ta thì lại run rẩy như cầy sấy. Em thật sự rất kỳ lạ đấy.”
Lam Yến không để ý tới câu nói phía sau, cậu thất thần hỏi lại:
“Thần? Anh… Ngài là vị thần cai quản nơi này sao?”
“Gọi ta là Thiên Tước.” Người đàn ông giữ lấy cổ tai cậu, đôi mắt cong lên như đang cười.
“Ờm… thế… Ngài sẽ ăn tôi khi nào vậy?” Lam Yến giờ phút này chỉ thắc mắc mỗi chuyện đó, không ngại mà hỏi thẳng vào vấn đề.
Đối phương nghe vậy thì nhướn mày: “Ai bảo ta sẽ ăn em?”
“Hả?
Nhận được câu trả lời nằm ngoài dự tính, cậu ngơ ngác, khó hiểu xác nhận lại:
“Sao lại không ăn? Không lẽ ngài không hài lòng gì về tôi sao?”
“Hửm?”
Thiên Tước nghiêng đầu, cái đuôi của hắn từ lúc nào đã cuốn lấy chân phải của cậu, chậm rãi luồn vào ống quần đối phương:
“Sao lại không thích? Em gả cho ta thì tất nhiên là ta rất hài lòng rồi.”
“Gả?”
Lam Yến không theo kịp diễn biến câu chuyện, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
“Trước giờ gia tộc ta chưa bao giờ ăn thịt loài người, những người bị hiến tế đều sẽ được đưa về phủ, trở thành người hầu trong đó.” Thiên Tước kiên nhẫn giải thích.
“Ra vậy…” Lam Yến như được khai sáng, gật gù nói, rồi cậu chỉ vào chính mình. “Thế thì tôi sẽ phải làm gì?”
“Không phải ta đã nói rồi sao? Làm vợ ta.” Thiên Tước nở nụ cười, không nhanh không chậm đáp.
“Hả?”
Lam Yến tưởng mình nghe lầm, vội vã lắc đầu:
“Tôi là con trai đấy.”
“Ta biết. Hồ ly chúng ta được sinh ra từ ngọc lục bảo. Căn bản chẳng cần giao phối. Nhưng dĩ nhiên, không phải tự dưng mà nó hoạt động. Người đứng đầu tộc cần phải ký khế ước với bạn đời, rồi sau đó…” Thiên Tước đột nhiên ngừng lại.
“Sau đó?” Cậu tò mò hỏi.
Hắn mỉm cười, đẩy Lam Yến xuống đất, ngón tay chạy dọc cơ thể cậu:
“Nếu em muốn biết thì chúng ta có thể thử luôn bây giờ cũng được.” Thiên Tước hôn lên mu bàn tay cậu, rũ mắt nhìn người đang nằm dưới thân mình. “Ta không ngại cùng em thực hành vào đêm nay đâu.”
Khuôn mặt Lam Yến trắng bệch.
Tôi ngại! Tôi ngại!!!
______
;-;