Tên tác phẩm"Nhân Quả Đẫm Máu"
Tác giả: Anhi
Báo thù
Phần 1 : Cuộc hôn nhân sai lầm của Đào
Đào sinh ra trong một gia đình thuần nông, nề nếp và truyền thống ở làng Vân Linh, nơi mà cuộc sống trôi qua êm đềm theo tiếng gà gáy sáng và nhịp thở của đồng ruộng. Từ nhỏ, cô đã được cha mẹ giáo dục kỹ lưỡng, luôn nhắc nhở về việc chọn chồng, dặn dò rằng hôn nhân là việc trọng đại, phải tìm người tử tế, đứng đắn. Sau nhiều cân nhắc, họ đã đồng ý để cô kết hôn với Phong, một người đàn ông cùng làng, có vẻ ngoài trầm lặng và tính tình hiền lành. Lúc mới cưới, Phong chăm sóc cô như một người chồng hoàn hảo, không ồn ào nhưng lại thể hiện sự quan tâm trong từng cử chỉ nhỏ. Đào nghĩ mình đã may mắn tìm được bến đỗ yên bình, nơi cô có thể an tâm xây dựng cuộc sống.
Thế nhưng, số phận dường như muốn thử thách cô. Sau khi bố mẹ cô lần lượt qua đời, sự an yên trong gia đình bắt đầu rạn nứt. Phong thay đổi, từ một người đàn ông ít nói trở thành kẻ buông thả. Ban đầu chỉ là những buổi chơi bời với bạn bè, vài chén rượu sau ngày làm việc mệt mỏi, nhưng dần dà, hắn chìm sâu vào vòng xoáy của cờ bạc và rượu chè. Những tiếng cười ha hả say sưa từ hắn khiến cô cảm thấy lạnh lẽo, khác xa với những âm thanh dịu dàng của hắn trước kia.
Cô cố gắng chịu đựng, mong mọi thứ sẽ thay đổi, rằng Phong sẽ tỉnh ngộ. Nhưng mỗi lần men rượu ngấm vào, hắn trở thành con người khác hẳn. Ánh mắt hắn, khi trước từng nhìn cô bằng vẻ dịu dàng, giờ đây cháy rực cơn giận dữ. Những cái tát mạnh mẽ, những cú đấm không chút thương tiếc dội xuống cơ thể cô mỗi khi hắn say. Căn nhà nhỏ trở thành nhà tù, nơi từng góc khuất là những ký ức đau đớn mà cô chẳng thể chia sẻ cùng ai.
Người trong làng đều biết chuyện. Nhưng họ chọn cách im lặng, bởi can thiệp vào chuyện gia đình người khác chỉ mang lại phiền toái. Những ánh mắt thương hại vô hình khi cô bước qua làng chỉ khiến cô thêm cô đơn. Đào không chỉ chịu đựng nỗi đau về thể xác, mà còn cả sự dửng dưng, vô cảm từ những người xung quanh.
Và rồi, trong cái không gian tăm tối ấy, cô sinh ra đứa con trai đầu lòng. Đứa bé là nguồn hy vọng duy nhất còn sót lại của cô, là lý do khiến cô phải cắn răng chịu đựng những trận đòn tàn bạo từ chồng. Đôi lúc, giữa những cơn đau, cô nghĩ đến việc bỏ đi, nhưng nhìn vào khuôn mặt non nớt của con, cô lại không thể. Đêm xuống, những khi Phong say xỉn, cô bế con chạy trốn vào đống rơm trong vườn, nằm co ro trong cái lạnh buốt của gió đêm, chỉ để bảo vệ đứa bé khỏi cơn điên loạn của cha nó.
Nhưng lòng cô bắt đầu mục rữa từng chút một. Sự chịu đựng của Đào không phải là vô tận, và mỗi đêm chạy trốn là thêm một mảnh tâm hồn cô vỡ nát...
Phần 2 : Cái chết của một Quỷ nữ
Cuộc sống của Đào, tưởng đã chạm đáy đau khổ, lại chìm sâu hơn vào địa ngục khi Phong dẫn về một người đàn bà lạ. Đó là Hồng, một ả đàn bà lẳng lơ, có đôi mắt sắc như dao và miệng lưỡi dẻo quẹo. Phong hả hê tuyên bố rằng từ nay, Đào phải hầu hạ Hồng như hầu hạ chính hắn. Hóa ra, trong một lần vào phố huyện chơi bời, Phong đã quen Hồng – gái bán hoa. Bằng cách nào đó, ả đã quyến rũ được hắn bằng những lời ngọt ngào như mật, biến mình từ một người xa lạ thành "bà lớn" trong nhà Đào.
Từ đó, căn nhà trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Tiền bạc, mồ hôi nước mắt của Đào, Phong đều đem hết cho Hồng ăn chơi xa xỉ. Những món đồ đắt tiền lần lượt xuất hiện trong tay Hồng, trong khi Đào phải còng lưng làm đủ mọi việc để nuôi con, nuôi cả người chồng bội bạc. Sự mệt mỏi, kiệt quệ ăn sâu vào thân thể gầy guộc của cô, nhưng điều khiến cô đau đớn hơn cả là ánh mắt khinh miệt của Hồng. Mỗi khi ả nhìn Đào, là mỗi lần cô cảm thấy mình chỉ như một cái bóng, không hơn không kém. Đỉnh điểm là khi Hồng ngang nhiên bắt mẹ con cô xuống bếp ở, như thể Đào và đứa con trai nhỏ không còn là con người trong chính ngôi nhà của mình. Cơm thừa, canh cặn là những gì cô và con được phép ăn sau mỗi bữa tiệc thịnh soạn của Phong và Hồng.
Đêm đến, khi cơn mệt mỏi bao trùm lấy cơ thể, Đào chỉ biết ngồi khóc nức nở trong góc tối, cạnh đứa con nhỏ đang ngủ say. Nước mắt cô thấm ướt chiếc áo đã cũ sờn, trái tim cô như vỡ ra từng mảnh, nhưng lại phải tự mình vá lại vì đứa con bé bỏng. Đào tự nhủ, mình sẽ chịu đựng tất cả, chỉ cần con cô có một ngày mai sáng sủa hơn.
Nhưng Hồng đâu chỉ muốn dừng lại ở đó. Một thời gian sau, ả thông báo mình đã mang thai với Phong. Tin này khiến Phong vô cùng mừng rỡ, hắn chăm Hồng từng li từng tí, không để ả động vào bất cứ việc gì. Trong khi đó, Đào phải gánh vác toàn bộ công việc trong nhà, chăm sóc con nhỏ và chịu đựng sự cay nghiệt của Hồng. Nhưng điều khiến Đào kinh hoàng nhất chính là ánh mắt ác độc của Hồng khi nhìn con trai cô. Ả không muốn đứa trẻ tồn tại, bởi nó là dấu tích của quá khứ mà ả muốn xoá bỏ.
Hồng bắt đầu rắp tâm hại Đào. Một hôm, khi Phong vừa đi nhậu với đám bạn về, Hồng tự uống thuốc phá thai rồi lăn đùng ra giữa sân, la hét thảm thiết. Tiếng hét của ả vang vọng trong đêm như tiếng cú kêu. Phong lao vào, và trước khi hắn kịp hiểu chuyện gì, Hồng đã kêu gào rằng Đào đẩy ả ngã, làm hại đứa con trong bụng.
Trong cơn say, đầu óc Phong trở nên mụ mẫm. Hắn không nghe, không nhìn, không suy nghĩ. Cơn giận dữ như bão tố cuốn phăng mọi lý trí. Hắn túm lấy con dao trong bếp, lao thẳng vào Đào, những nhát dao lạnh lùng đâm tới tấp vào cơ thể cô. Tiếng thét tuyệt vọng của Đào vang lên trong đêm khuya, nhưng chẳng có ai nghe thấy. Cô gục ngã giữa vũng máu, da thịt lẫn lộn, đôi mắt mở to trừng trừng, không kịp khép lại khi linh hồn cô rời khỏi thế gian.
Cái chết của Đào làm xôn xao cả làng. Phong bị bắt, nhưng nhờ quan hệ và tiền bạc, hắn nhanh chóng được thả tự do. Hắn và Hồng tiếp tục sống trong căn nhà nơi Đào đã bị giết. Không một lời hối lỗi, không một phút ăn năn. Còn đứa con trai của Đào, bà con xóm làng thương xót, giao cho bà Tám – người phụ nữ lớn tuổi gần nhà, nhận nuôi dưỡng. Bà Tám từng thương Đào như con gái, nay đứa con trai nhỏ của cô trở thành niềm an ủi duy nhất của bà.
Mọi chuyện tưởng chừng như lặng xuống, nhưng chỉ một tháng sau cái chết của Đào, ngôi nhà ấy bắt đầu xảy ra những chuyện lạ lùng.
Phần 3: Quỷ nữ đòi mạng
Thời gian trôi qua, tưởng rằng sự im lặng trong ngôi nhà đầy u ám ấy sẽ kéo dài mãi, nhưng cơn ác mộng mới chỉ vừa bắt đầu. Hồng lại mang thai, một sự kiện đáng lẽ phải đem đến niềm vui, nhưng thay vào đó là chuỗi ngày kinh hoàng bủa vây cô. Bụng Hồng ngày càng to lên một cách dị thường, trong khi thân hình cô gầy gò, xanh xao. Mỗi đêm, Hồng giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa vì những cơn mơ kinh hoàng. Cô mơ thấy Đào, treo lơ lửng trên xà nhà, khuôn mặt trắng toát với nụ cười khanh khách ghê rợn. Đôi mắt Đào long lên vì oán hận, rồi Đào chầm chậm trườn xuống, đôi tay lạnh lẽo của cô bóp chặt cổ Hồng, trong khi miệng thì thào: "Ta rất thích con của ngươi... Ta sẽ mang nó đi..."
Đêm nào cũng vậy, khi Hồng vừa chìm vào giấc ngủ, ả thường giật mình tỉnh giấc vì nghe thấy tiếng khóc rấm rứt vang lên đâu đó. Ban đầu, Hồng tưởng mình nằm mơ, nhưng tiếng khóc ngày càng rõ ràng, kéo dài và đau thương đến mức khiến ả rùng mình. Đôi lúc, ả nghe thấy tiếng thở dài văng vẳng từ góc bếp – nơi mà Đào từng bị bắt ép sống. Căn nhà bỗng trở nên âm u, lạnh lẽo kỳ lạ dù giữa mùa hè oi bức.
Hồng cứng người trong nỗi kinh hoàng. Mỗi đêm, giấc mơ ấy lại trở về, rõ ràng hơn, đậm nét hơn, đến mức Hồng không còn phân biệt nổi đâu là thực, đâu là mơ. Cô cảm nhận một nỗi sợ sâu thẳm, dường như Đào thực sự muốn chiếm lấy đứa con trong bụng mình. Dù mang thai, cơ thể Hồng càng lúc càng gầy rộc đi, da dẻ xám xịt, đôi mắt trũng sâu, hốc hác. Còn cái bụng, nó to lên một cách không bình thường, như thể bên trong đang chứa một thứ gì đó không thuộc về thế giới này.
Phong, từ chỗ say mê Hồng, giờ cũng đờ đẫn và mệt mỏi. Sự chán ghét dần hiện rõ trên gương mặt hắn. Hắn không còn mặn mà với ả đàn bà xấu xí, thân hình teo tóp ấy nữa. Tiền bạc trong nhà cũng cạn dần, hắn không còn tâm trí để lo liệu, cũng chẳng muốn về ngôi nhà mà giờ đây chỉ còn đầy rẫy nỗi sợ hãi và những ký ức kinh hoàng. Phong đắm chìm trong men rượu, bỏ mặc Hồng ở nhà với cái thai ngày càng to và những nỗi ám ảnh vô hình.
Đêm ấy, Phong trở về nhà trong cơn say khướt. Khi bước vào, hắn thoáng thấy một bóng trắng lướt qua, bay vào phòng ngủ. Trong giây phút men say chưa kịp làm chủ, hắn run rẩy bước theo, mắt căng lên trong nỗi lo lắng mơ hồ. Đẩy nhẹ cửa phòng, Phong chết lặng khi thấy Đào đang nằm ngay trên giường, nơi mà Hồng vẫn thường nằm. Gương mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt trừng trừng nhìn thẳng vào hắn. Đào bật dậy, hét lên một tiếng chói tai: "Trả mạng cho tao!" Rồi khuôn mặt cô đầm đìa máu, cô lao về phía hắn. Phong kinh hoàng hét lớn, vùng chạy ra khỏi nhà, vừa chạy vừa la hét giữa đêm tối.
Hắn bắt đầu thấy những cơn ác mộng mỗi đêm, trong giấc mơ, Đào hiện về với khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt sâu hoắm đầy oán hận. Hắn mơ thấy mình đang cầm con dao đâm vào cô, nhưng lần này Đào không gục ngã. Cô đứng dậy, từ từ tiến về phía hắn, từng bước chậm rãi, và hắn không thể chạy trốn. Giấc mơ ấy cứ lặp đi lặp lại, khiến Phong toát mồ hôi lạnh khi tỉnh giấc.
Mỗi đêm trôi qua, cả Hồng và Phong đều cảm nhận sự hiện diện của một thứ gì đó vô hình, nhưng đầy căm phẫn, đang dõi theo họ trong từng hơi thở, từng chuyển động
Ngày hôm sau, Phong quyết định phải tìm thầy pháp, hy vọng có thể xua đuổi được hồn ma của Đào ra khỏi ngôi nhà. Một ông thầy cao tay từ làng bên được mời đến, mang theo chuỗi bùa chú và những dụng cụ bí ẩn.
Nhưng khi thầy pháp vừa bước vào ngôi nhà, không khí bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường. Ông thầy im lặng một hồi lâu rồi nghiêm giọng: "Oán hận của Đào đã quá sâu, cô ta không còn là hồn ma nữa... Đào đã hóa quỷ!" Lời nói ấy khiến Hồng và Phong mặt tái mét. Đúng lúc đó, ông thầy bất ngờ cứng người, đôi mắt trợn trắng, giọng nói của ông bỗng biến đổi, trở nên khàn đục như vọng từ nơi xa xăm: "Ngươi nghĩ sẽ đuổi ta bằng tên thầy pháp này sao.Ta sẽ không bao giờ tha thứ! Ta sẽ đợi để mang cả ngươi, Hồng và đứa trẻ đi! Tất cả các ngươi sẽ phải hầu hạ ta dưới địa ngục!Ha Ha Ha"
Giọng nói đó không phải của thầy pháp, mà là của Đào. Linh hồn cô đã nhập vào ông thầy, để truyền tải lời nguyền rủa của mình. Ông thầy pháp sau đó, với giọng khản đặc, bảo rằng chỉ có cách trấn yểm ngôi nhà mới có thể tạm thời ngăn cản linh hồn của Đào. Tuy nhiên, mọi thứ sẽ phụ thuộc vào nghiệp duyên của Phong và Hồng, họ phải trả giá cho những gì đã gây ra.
Phong nhét tiền vào tay ông thầy, cầu xin sự giúp đỡ. Ông thầy thực hiện lễ trấn yểm, dùng bùa phép để phong ấn linh hồn của Đào trong ngôi nhà. Đêm đó, ngôi nhà chìm vào sự im lặng đầy bất an. Linh hồn Đào, dù bị giam giữ, không ngừng gào khóc, tiếng kêu ai oán vang vọng trong màn đêm khiến cả làng phải rùng mình. Mọi người đều nghe thấy, nhưng không ai dám lên tiếng. Tiếng khóc ấy như vọng lên từ lòng đất, chất chứa đầy căm hận và đau thương.
Phong và Hồng giờ đây phải sống tạm dưới căn bếp chật chội, nơi từng là nơi trú ngụ của Đào khi còn sống. Họ nơm nớp lo sợ, tránh xa căn phòng ngủ, nơi linh hồn Đào đang bị trấn yểm.
Phần 4: Nhân quả đẫm máu
Phần cuối:
Bà Tám, người đang cưu mang con trai của Đào, không thể nguôi ngoai trước sự oan nghiệt mà Đào phải chịu. Biết chuyện linh hồn Đào bị trấn yểm, bà thương Đào vô cùng, càng thêm đau xót khi nghe rằng cô không thể siêu thoát.
Thầy chùa, sau khi lắng nghe câu chuyện, chỉ thở dài: “Oán hận quá sâu, cô ấy không muốn siêu thoát. Những người như Đào, nếu không hóa giải được nghiệp chướng, sẽ bị tan biến hồn phách, không bao giờ có cơ hội tái sinh. Cách duy nhất lúc này là niệm Phật, hồi hướng công đức cho Đào, mong cô ấy tìm thấy sự bình an trong lòng mình.”
Từ đó, ngày nào bà Tám cũng ngồi trước bàn thờ, chăm chỉ niệm Phật, gửi lời cầu nguyện cho linh hồn Đào. Bà hy vọng rằng, dù nhỏ bé, sự thành tâm của mình có thể giúp Đào xua tan phần nào nỗi oán hận đang đè nặng trong tâm hồn cô, để cô sớm siêu thoát.
Thật kỳ lạ, một tuần sau, ngôi làng Vân Linh không còn nghe thấy tiếng khóc ai oán của Đào trong đêm nữa. Bầu không khí lạnh lẽo, âm u dường như tan biến, trả lại sự tĩnh lặng quen thuộc cho làng. Dân làng thở phào, nghĩ rằng có lẽ Đào đã tìm được sự thanh thản, hoặc ít nhất là không còn bám víu nơi trần thế này nữa.
Tuy nhiên, sự yên bình đó chỉ là ảo giác tạm thời. Sáng hôm sau, cả làng hoảng loạn khi phát hiện ra Phong và Hồng đã chết trong ngôi nhà bị trấn yểm. Cảnh tượng thật kinh hoàng: Phong chết với gương mặt méo mó, đôi mắt trợn ngược như thể đã nhìn thấy điều gì khủng khiếp trước khi lìa đời. Còn Hồng thì bị treo lơ lửng trên xà nhà, đúng như những gì Đào từng xuất hiện trong giấc mơ của ả, khuôn mặt cô đọng lại sự kinh hoàng tuyệt đối. Dân làng bàn tán xôn xao, nhưng ai nấy đều tin rằng đây là kết cục tất yếu của Phong và Hồng, bởi nghiệp chướng mà họ gây ra quá lớn, không thể thoát khỏi sự trừng phạt.
Thời gian trôi qua, ngôi nhà từng được trấn yểm giờ đây trở nên hoang vắng, cỏ dại mọc um tùm khắp nơi. Không ai dám bén mảng đến gần, bởi bóng ma của quá khứ vẫn ám ảnh dân làng. Họ kể lại cho nhau nghe câu chuyện về Đào như một lời nhắc nhở rằng cuộc đời là chuỗi nhân quả, không ai có thể trốn tránh những hành động xấu mà mình đã gây ra.
Con trai của Đào, giờ được bà Tám nuôi nấng, lớn lên khỏe mạnh trong sự yêu thương và che chở của bà. Cậu bé, ngây thơ và hồn nhiên, thường kể với bà rằng: "Mẹ con về trong giấc mơ, mẹ nói cảm ơn bà vì đã chăm sóc con. Mẹ bảo giờ mẹ đã yên lòng rồi."
Cược sống ở làng Vân Linh dần trở lại bình yên, nhưng câu chuyện về Đào vẫn được truyền tai nhau, như một lời cảnh tỉnh về nhân quả. Dân làng luôn tự nhắc nhở rằng, sống trên đời phải giữ gìn đạo đức, làm điều thiện, vì mọi hành động đều có hệ quả của nó. Và đôi khi, những oán hận chồng chất không chỉ ảnh hưởng đến một đời người, mà còn có thể kéo dài mãi mãi, đến tận kiếp sau.
Kết thúc