Điểm 10 Đáng Sợ
Tuấn là một học sinh khá bình thường, không quá nổi bật trong lớp. Cậu luôn ao ước có được điểm 10, nhưng dù cố gắng thế nào, cậu cũng chỉ đạt được những điểm số trung bình. Một ngày nọ, trong lúc cậu đang ngồi làm bài tập tại thư viện trường, Tuấn vô tình tìm thấy một quyển sổ nhỏ cũ kỹ, bìa đã ngả màu, nằm khuất sau một chồng sách dày cộp.
Mở quyển sổ ra, Tuấn thấy bên trong ghi lại những công thức và bài học kỳ lạ, nhưng điều khiến cậu chú ý là dòng chữ ở trang cuối: "Hãy viết tên môn học và điểm số mong muốn vào đây. Bạn sẽ đạt được điều đó."
Ban đầu, Tuấn không tin lắm, nhưng sự tò mò đã thôi thúc cậu thử viết thử. Cậu cẩn thận ghi vào: "Toán - 10." Đóng quyển sổ lại, cậu bỏ nó vào cặp, tự nhủ sẽ xem điều gì xảy ra vào ngày hôm sau.
Sáng hôm sau, Tuấn làm bài kiểm tra toán. Cảm giác bài kiểm tra khó khăn như mọi khi, cậu chẳng mong đợi gì nhiều. Tuy nhiên, khi giáo viên trả bài, một điều kỳ lạ đã xảy ra: Tuấn thực sự nhận được điểm 10. Cậu không thể tin vào mắt mình. Bạn bè xung quanh xôn xao hỏi han, nhưng cậu chỉ cười bối rối, không dám nói ra sự thật về quyển sổ.
Tối đó, Tuấn mở quyển sổ ra lần nữa. Lần này, cậu thử ghi: "Văn - 10." Và như lần trước, ngày hôm sau, cậu lại nhận được điểm tuyệt đối trong bài kiểm tra văn. Cảm giác đắc thắng tràn ngập trong cậu, và Tuấn bắt đầu sử dụng quyển sổ ấy cho tất cả các môn học.
Nhưng rồi, một điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Mỗi lần Tuấn nhận điểm 10, cậu cảm thấy cơ thể mình trở nên nặng nề hơn, và ánh mắt của cậu dường như mờ đi một chút. Đôi khi, cậu còn nghe thấy những tiếng thì thầm vang vọng trong đầu, những giọng nói xa lạ bảo rằng cậu phải trả giá cho những điểm số hoàn hảo ấy.
Dần dần, các bạn trong lớp cũng bắt đầu để ý thấy sự thay đổi ở Tuấn. Cậu không còn là cậu bé vui vẻ, nhiệt tình nữa mà trở nên lạnh lùng, xa cách, đôi mắt thâm quầng như không ngủ đủ. Một hôm, Lan – cô bạn ngồi cạnh – tò mò hỏi về sự kỳ lạ của cậu. Ban đầu, Tuấn từ chối nói ra, nhưng trước sự thúc ép của Lan, cậu đã kể cho cô nghe về quyển sổ bí ẩn.
Lan không tin, cho rằng Tuấn đang bịa chuyện. Để chứng minh, cậu lấy quyển sổ ra và đưa cho cô. Lan mở quyển sổ, nhưng bên trong trống rỗng, không có một dòng chữ nào. Cô nhìn Tuấn, ánh mắt đầy ngờ vực. "Làm gì có chuyện quyển sổ nào có thể cho điểm 10 chứ?" cô nói.
Tuấn kinh ngạc. Cậu vội vàng lật từng trang, nhưng đúng như lời Lan nói, mọi thứ đều trống rỗng. Quyển sổ đã biến mất khỏi trang giấy, và chỉ để lại những trang trắng vô hồn. Tuấn hoảng sợ, cảm thấy như có thứ gì đó đang bủa vây quanh mình.
Tối hôm đó, Tuấn nằm mơ thấy một người đàn ông mặc áo đen, khuôn mặt nhạt nhòa như bị bao phủ bởi sương mù. Ông ta đứng ngay đầu giường, cất giọng trầm thấp: "Cậu đã lấy quá nhiều, giờ là lúc trả lại."
Sáng hôm sau, Tuấn không còn đi học nữa. Người ta nói cậu đã bị bệnh nặng, cơ thể trở nên yếu ớt kỳ lạ. Quyển sổ bí ẩn biến mất không dấu vết, và những điểm 10 hoàn hảo cũng chẳng còn ý nghĩa gì khi sức khỏe của cậu cứ ngày một suy tàn.
Từ đó, quyển sổ ấy không bao giờ xuất hiện lại nữa, nhưng mỗi khi có ai đó nhắc đến mong muốn đạt điểm 10, Lan chỉ lặng lẽ nhìn về phía bàn trống nơi Tuấn từng ngồi, thầm thì: "Điểm 10 không phải lúc nào cũng là điều tốt, đôi khi cái giá phải trả là quá đắt."