Dương Bác Văn cảm thấy gần đây mình hình như đang bị theo dõi cậu luôn cảm thấy có ai đó đang nhìn mình , cảm giác rất rợn người.
————
Trương Quế Nguyên từ camera theo dõi quan sát thấy Dương Bác Văn đã đi khỏi nhà , hắn lặng lẽ cầm chùm chìa khoá trên bàn lên , lựa được chìa khoá căn hộ số 016.
.
Cửa phòng chần chậm mở ra , hắn bước đến trước cửa phòng ngủ , hắn ngửi lấy mùi hương của Dương Bác Văn còn lưu lại trong phòng, thở ra một hơi mang thỏa mãn.
.
.
.
Dương Bác Văn là một sinh viên , cậu như bao bạn bè bình thường vừa làm vừa học . Hiện giờ Bác Văn sống trong căn hộ cho thuê giá rẻ , cậu cảm thấy có chút không thoải mái khi ở đó nhưng...sinh viên nên đành chấp nhận.
————
Nhân lúc quán ăn vắng khách , cậu dựa vào quầy pha chế thở dài . Bỗng suy nghĩ đến một số kỳ lạ tại căn hộ cho thuê..
Cậu cảm thấy có ai đó đang theo dõi mình , sự nhạy bén được huấn luyện từ nhỏ khiến cậu biết - có kẻ nào đó đang âm thầm theo dõi cậu.
Hơn thế , có vẻ kẻ này đột nhập vào căn hộ cậu thuê ... một số đồ trong căn hộ bị di chuyển , dù chỉ là một số chuyển biến nhỏ - nhưng nó khiến Bác Văn cảm thấy sợ hãi , nhưng chẳng thể làm gì được vì chẳng có một bằng chứng nào ...hơn nữa chủ toà nhà - Trương Quế Nguyên thật sự đối tốt với cậu , khiến cậu không nỡ rời đi.
————
Ding dong
Chuông ơn cửa quán vang lên , Dương Bác Văn lấy lại tập chung , cậu mỉm cười chuyên nghiệp và tiếp tục làm việc.
.
.
.
11:02 P.M
Thở hắt một hơi đầy mệt mỏi , cậu ngả lưng lên chiếc giường êm ái... nằm một cái liền chẳng muốn rời đi , Trương Quế Nguyên phía trước màn hình máy tính cười đến đáng sợ.
Hắn lấy ra chiếc áo mà hắn lục trong tủ quần áo của cậu , tham lam hít hà ... trong đại não hắn chính là một cảm giác thỏa mãn đến điên cuồng...
END_
Lưu ý : ko ngán ghép lên người thật