Ở một ngôi làng hẻo lánh nằm sâu trong rừng, có một lời nguyền bí ẩn được truyền tai nhau qua nhiều thế hệ. Lời nguyền kể về một thực thể khủng khiếp sống trong bóng tối, chỉ xuất hiện vào những đêm trăng tròn. Thực thể này được gọi là "Người Ăn Não."
Nam, một thanh niên tò mò và không tin vào những truyền thuyết cũ, quyết định cùng vài người bạn đến ngôi làng đó để điều tra. Họ nghe đồn rằng có một gia đình ở cuối làng đã bị giết một cách bí ẩn, và não của các nạn nhân đều biến mất. Người dân làng sợ hãi, không ai dám ra khỏi nhà khi màn đêm buông xuống.
Bất chấp mọi lời cảnh báo, Nam và bạn bè vẫn tiến vào rừng vào đêm trăng tròn để tìm kiếm manh mối. Khi đêm càng khuya, khu rừng trở nên lạnh lẽo và đáng sợ hơn. Mọi âm thanh như biến mất, chỉ còn lại tiếng gió rì rào qua tán cây. Họ bắt đầu cảm thấy lo lắng nhưng không ai dám thừa nhận.
Bất ngờ, từ xa vang lên một tiếng động nhẹ, như tiếng bước chân giẫm lên lá khô. Nam và nhóm bạn nhìn quanh, cố gắng tìm ra nguồn gốc của tiếng động. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Nam khi anh cảm nhận được ánh mắt của một thứ gì đó đang theo dõi họ từ bóng tối. "Người Ăn Não" không phải chỉ là một truyền thuyết.
Trước khi Nam kịp phản ứng, một trong những người bạn của anh hét lên đau đớn. Cả nhóm quay lại và thấy cậu ta đang quằn quại trên mặt đất, tay ôm đầu, mắt trợn trừng kinh hoàng. Máu từ tai và mũi chảy ra. Chỉ trong vài giây, não của cậu ta bị rút ra khỏi hộp sọ, biến mất hoàn toàn, để lại một cái xác vô hồn nằm bất động.
Kinh hoàng, Nam và những người bạn còn lại bỏ chạy, nhưng họ không thể thoát khỏi thứ đang săn lùng họ. Một thực thể cao lớn, da dẻ nhăn nheo, mắt đỏ như máu xuất hiện từ trong bóng tối. Nó lao đến một người khác trong nhóm, dùng tay móc thẳng vào đầu anh ta và rút não ra một cách tàn nhẫn.
Nam chỉ biết chạy trong hoảng loạn, nhưng không thể thoát khỏi tiếng gào thét phía sau. Mỗi khi anh ngoảnh lại, số người trong nhóm ngày càng ít đi, chỉ còn lại mình anh. Anh ngã xuống một con suối nhỏ, thở hổn hển và đôi chân run rẩy không thể tiếp tục. Trong màn sương dày đặc, Nam cảm nhận được thực thể đang đến gần. Tiếng bước chân nặng nề vang lên ngay phía sau anh.
Đôi mắt đỏ rực của thực thể nhìn chằm chằm vào Nam. Hắn ghé sát vào anh, hơi thở nóng hổi và hôi hám phả vào mặt anh. "Đói... Ta luôn đói..." giọng hắn khàn khàn và đầy ám ảnh. Nam run rẩy, không thể nói nên lời khi bàn tay lạnh buốt của thực thể chạm vào đầu anh. Anh biết mình sẽ là nạn nhân tiếp theo.
Nhưng trước khi hắn kịp hành động, mặt trời bắt đầu ló dạng. Ánh sáng đầu tiên của bình minh chiếu xuyên qua rừng cây, khiến thực thể gào thét trong đau đớn. Hắn rút lui vào bóng tối, biến mất ngay khi tia sáng đầu tiên chạm vào da hắn.
Nam sống sót, nhưng anh không bao giờ quên được những gì đã xảy ra. Sau đêm đó, anh không còn là chính mình nữa. Anh cảm thấy cơn đói đang âm ỉ trong tâm trí, mỗi ngày một lớn dần. Một ngày nọ, khi ánh trăng tròn lại lên cao, Nam nhìn chằm chằm vào những người xung quanh, và trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ duy nhất:
"Đói... Não... Ta đói..."