Minh, một chàng trai sống ở thành phố, đã lâu lắm rồi không về thăm quê. Cả gia đình anh từng sinh sống trong một ngôi làng nhỏ, nằm sâu trong những cánh đồng lúa bạt ngàn. Sau khi bố mẹ mất vì một vụ tai nạn bí ẩn, Minh chuyển lên thành phố và cắt đứt mọi liên lạc với người thân ở quê. Nhưng vào một buổi chiều mưa, anh nhận được một cuộc gọi từ người dì, báo rằng ông bà nội đang yếu dần và muốn gặp anh lần cuối.
Với lòng trĩu nặng, Minh quyết định trở về ngôi làng xa xôi mà anh đã cố quên. Chuyến xe bus đưa anh băng qua những con đường làng vắng vẻ, hai bên là cánh đồng lúa vàng trải dài vô tận. Mọi thứ trông vẫn giống hệt như trong ký ức, nhưng không hiểu sao, Minh cảm thấy có điều gì đó khác lạ, như thể ngôi làng đang giữ một bí mật mà anh chưa từng nhận ra.
Đêm đó, Minh đặt chân đến nhà ông bà nội – một căn nhà gỗ cũ kỹ nằm sát rìa làng. Khi bước vào nhà, anh nhận thấy không khí trong nhà lạnh lẽo hơn bình thường, và có gì đó khang khác ở ánh mắt của những người trong gia đình. Ông bà nội nằm trên giường, yếu ớt nhưng vẫn tỉnh táo. Bà nội nhìn anh bằng ánh mắt trìu mến, nhưng thoáng có gì đó như một sự cảnh báo.
Sau khi hỏi thăm sức khỏe, Minh ngồi nói chuyện với dì. Dì anh kể về những điều kỳ lạ xảy ra trong làng kể từ khi anh rời đi. Những đêm trăng rằm, dân làng thường nghe thấy tiếng gọi yếu ớt vang lên từ những cánh đồng, như tiếng của những linh hồn lạc lối. Có người còn nói rằng hồn ma của bố mẹ Minh vẫn lang thang đâu đó, không siêu thoát được vì vụ tai nạn của họ chưa bao giờ được làm sáng tỏ.
Minh không tin vào những câu chuyện ma quái này, cho đến đêm đó, khi anh thức dậy vì tiếng động lạ ngoài cửa sổ. Tiếng gió rít qua khe cửa kèm theo những âm thanh thì thầm yếu ớt. Lúc đầu, Minh nghĩ đó chỉ là tiếng gió, nhưng khi nghe kỹ, anh nhận ra đó là tiếng gọi:
"Minh... Con về rồi sao?"
Anh rùng mình. Đó chính là giọng của mẹ anh. Minh bật dậy, lao ra ngoài sân, nhìn về phía cánh đồng trước nhà. Trong ánh trăng mờ ảo, anh thấy hai bóng người đứng giữa cánh đồng lúa, mờ mờ như sương khói, đang hướng về phía anh. Một cảm giác thân thuộc và lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh.
"Con hãy đi theo họ," một giọng nói vang lên từ phía sau, là bà nội của anh, giờ đã đứng ngay ngưỡng cửa. "Họ chưa được yên nghỉ vì điều bí mật con chưa biết."
Không thể cưỡng lại sự tò mò, Minh bước chầm chậm ra cánh đồng, nơi hai bóng người đang đợi. Khi đến gần, anh thấy rõ hơn – đó chính là bố mẹ anh. Họ không nói gì, chỉ nhìn anh bằng đôi mắt đẫm buồn và vươn tay ra như muốn dẫn anh đi. Bỗng, bố Minh khẽ nói: "Con phải biết sự thật…"
Minh theo họ đến một căn nhà hoang nằm sâu trong cánh đồng, nơi bố mẹ anh từng gặp nạn. Trong căn nhà bỏ hoang đó, anh phát hiện một chiếc hòm gỗ cũ kỹ. Khi mở ra, Minh thấy bên trong là những lá thư và tài liệu bị ố vàng theo thời gian. Đó là bằng chứng cho thấy tai nạn của bố mẹ anh không phải là ngẫu nhiên – họ đã bị người trong làng hại vì những mâu thuẫn đất đai. Sự thật tàn nhẫn đã bị che giấu suốt bao năm qua.
Sáng hôm sau, Minh mang những bằng chứng đó về làng, quyết định đối mặt với những kẻ đã gây ra cái chết của bố mẹ mình. Dân làng không còn cách nào khác phải thừa nhận tội ác của họ, và nhờ đó, linh hồn bố mẹ Minh mới có thể siêu thoát.
Minh rời làng với một nỗi buồn khắc khoải, nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng, sự thật đã được phơi bày. Cánh đồng lúa giờ đây yên bình trở lại, không còn những tiếng thì thầm lạc lối. Nhưng mỗi khi nhớ lại chuyến đi về quê năm ấy, Minh vẫn không khỏi rùng mình, khi nghĩ đến ánh mắt của bố mẹ mình trong đêm trăng rằm hôm đó – ánh mắt của những người đã phải chịu oan ức suốt bao năm dài.