Nam bước vội ra khỏi lớp, trời bỗng dưng đổ cơn mưa lớn. Không mang ô, cậu hốt hoảng nhìn quanh.
“Ê, mượn áo mưa của tớ đi!”
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Hưng, cậu bạn cùng lớp từ hồi cấp hai, đang đứng dưới mái hiên, cười với Nam và giơ chiếc áo mưa màu xanh dương.
Nam đỏ mặt, nhận lấy áo mưa và bước theo Hưng dưới mưa. Những giọt nước rơi trên mái tóc, hòa với tiếng cười nho nhỏ.
“Cậu… không bị ướt à?” Nam hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Có mình tớ thì không sao. Cậu mới quan trọng,” Hưng trả lời, nụ cười lấp lánh trong mưa.
Nam ngẩng lên nhìn Hưng, tim đập nhanh. Lần đầu tiên, cậu nhận ra cảm giác ấm áp khi có ai đó bên cạnh, không chỉ là bạn bè.
Họ cùng nhau đi qua con đường vắng, áo mưa che kín hai người, nhưng khoảng cách giữa họ thì ngày một gần hơn. Nam muốn nói điều gì đó nhưng lại im lặng, để cơn mưa thay lời.
Khi đến ngã tư, Hưng dừng lại, nhìn Nam:
“Có lẽ… tớ thích cậu.”
Nam lặng người, rồi nở một nụ cười. Trời mưa, nhưng trong lòng cậu, bầu trời lại sáng bừng.
“Cậu… tớ cũng vậy.”
Họ cười, ôm nhau dưới chiếc áo mưa, và cả thế giới như chỉ còn hai người, cùng chia sẻ khoảnh khắc nhỏ bé nhưng ấm áp ấy