Trận bão quét qua làm cây cối ngã quỵ. Vùng vốn nghèo khó nay đối mặt mối nguy sạt lở đất đá.
Trận bão quét qua làm cây cối ngã quỵ. Vùng vốn nghèo khó nay đối mặt mối nguy sạt lở đất đá.
0:00
/
0:00
Nam miền Bắc
Vì sự cảm thương với bà con mà Hiển ngồi lên chuyến xe này. Đường xa, nhiều đoạn như phi ngựa vì xóc. Xe vừa đến xã thì trời ngớt mưa. Phía núi mây thấp như sũng nước. Từ đây đến địa điểm cần cứu trợ chừng vài cây số nhưng sẽ phải dùng xuồng. Anh em thu xếp việc nhanh để tiếp cận sớm điểm cần cứu trợ. Đoàn của Hiển xếp xong đồ lên xuồng, chuẩn bị cùng cán bộ thôn di chuyển vào thôn Thia đang bị cô lập thì gặp đoàn đi ra. Cán bộ thôn Thia bảo: “Họ đi ra từ thôn Nậm đấy. Xã có tám thôn thì một nửa ngập nặng”. Nhìn như ai quen quen. Hiển sững lại, nhìn kỹ hơn, trên tay anh vẫn cầm cây gậy.
- Hoản, Hoản phải không?
Hiển gọi. Người được gọi mặc áo xám, bên ngoài khoác áo phao đang bước khỏi xuồng cũng lặng trong vài giây. Những sợi mưa nhỏ đang xiên chéo không gian. Hoản lội qua vùng nước cạn, tiến lại sân ủy ban cho gần người vừa hỏi mình. Anh cười phá lên khi nhận ra người quen là Hiển. “Ôi trời ơi! Là Hiển, ông khỏe không? Chẳng ngờ chúng ta gặp nhau trong hoàn cảnh này”. Hai người bắt tay nhau thật chặt. Hiển vui vì được gặp lại Hoản trong hoàn cảnh này, khi ở vùng trời khác nhau, tụ về đây làm việc nghĩa. Trong quá vãng, thế giới hai người quen biết nhau mới nhớp nhúa, tàn ác làm sao! Đó là thế giới đánh lộn, cướp giật, chích hút và chết chóc. Điều gì giúp Hoản thoát khỏi thế giới đó? Trong đầu Hiển lóe lên vài câu hỏi giữa nơi ngút ngàn trời đất. Anh chợt nghĩ ra mình phải đi, nên trao đổi số điện thoại với Hoản, rồi tạm biệt để theo đoàn cứu trợ…
★★★
3
Nhân Dân cuối tuần
Larissa
Văn nghệ
Truyện ngắn
Bão đời
Thứ sáu, ngày 15/11/2024 - 15:12
Trận bão quét qua làm cây cối ngã quỵ. Vùng vốn nghèo khó nay đối mặt mối nguy sạt lở đất đá.
0:00
/
0:00
Nam miền Bắc
Minh họa: Thu Hà
Minh họa: Thu Hà
Vì sự cảm thương với bà con mà Hiển ngồi lên chuyến xe này. Đường xa, nhiều đoạn như phi ngựa vì xóc. Xe vừa đến xã thì trời ngớt mưa. Phía núi mây thấp như sũng nước. Từ đây đến địa điểm cần cứu trợ chừng vài cây số nhưng sẽ phải dùng xuồng. Anh em thu xếp việc nhanh để tiếp cận sớm điểm cần cứu trợ. Đoàn của Hiển xếp xong đồ lên xuồng, chuẩn bị cùng cán bộ thôn di chuyển vào thôn Thia đang bị cô lập thì gặp đoàn đi ra. Cán bộ thôn Thia bảo: “Họ đi ra từ thôn Nậm đấy. Xã có tám thôn thì một nửa ngập nặng”. Nhìn như ai quen quen. Hiển sững lại, nhìn kỹ hơn, trên tay anh vẫn cầm cây gậy.
- Hoản, Hoản phải không?
Hiển gọi. Người được gọi mặc áo xám, bên ngoài khoác áo phao đang bước khỏi xuồng cũng lặng trong vài giây. Những sợi mưa nhỏ đang xiên chéo không gian. Hoản lội qua vùng nước cạn, tiến lại sân ủy ban cho gần người vừa hỏi mình. Anh cười phá lên khi nhận ra người quen là Hiển. “Ôi trời ơi! Là Hiển, ông khỏe không? Chẳng ngờ chúng ta gặp nhau trong hoàn cảnh này”. Hai người bắt tay nhau thật chặt. Hiển vui vì được gặp lại Hoản trong hoàn cảnh này, khi ở vùng trời khác nhau, tụ về đây làm việc nghĩa. Trong quá vãng, thế giới hai người quen biết nhau mới nhớp nhúa, tàn ác làm sao! Đó là thế giới đánh lộn, cướp giật, chích hút và chết chóc. Điều gì giúp Hoản thoát khỏi thế giới đó? Trong đầu Hiển lóe lên vài câu hỏi giữa nơi ngút ngàn trời đất. Anh chợt nghĩ ra mình phải đi, nên trao đổi số điện thoại với Hoản, rồi tạm biệt để theo đoàn cứu trợ…
★★★
Quê Hiển có con đê cong cong. Năm lên sáu gã theo bố mẹ về thành phố biển làm ăn. Mỗi năm gia đình gã về quê vài lần, nhưng ồn ào, khoe mẽ. Mấy anh em Hiển sinh ra đã ngậm thìa vàng. Bọn trẻ con trong làng nhìn những thứ gia đình gã mang về quê mà lác cả mắt. Còn đám thanh niên lớn hơn thì bĩu môi. Bĩu môi không hẳn vì khinh nhà giàu, mà coi thường cái bản mặt vênh váo của anh em Hiển.
Hoản là trai phố biển nhưng quanh năm sống ven đường tàu, với những góc u tối của đêm đen. Đêm đen nuôi nấng những mầm họa mà những thanh niên chăm ăn, lười làm dễ vướng phải. Hoản và Hiển là bạn chích hút. Mấy lần Hoản được Hiển cho theo về quê chơi, hai thằng thường xô xát với đám thanh niên làng. Bọn Hiển cậy lắm tiền, ra đường luôn mang theo vẻ xấc xược vênh váo. Họ thích chòng ghẹo gái làng, các cô gái lành hiền cứ nhìn thấy là chạy. Hỏi, các cô bảo nhà nó giàu quá, nên sợ. Bọn Hiển và Hoản phóng xe vèo vèo, một lần đâm gãy chân con gái nhà Cần Nga, làm sập quầy hàng bà Thiềm, bị dân đến bắt đền. Anh em Hiển xách dao ra thách thức. Mẹ Hiển đẩy mấy đứa vào, rồi tỏ vẻ xin lỗi. Rồi đâu vào đó, chẳng có chuyện bồi thường, ăn năn. Dân làng đành tặc lưỡi, thôi không dính đến hủi, tổ mang vạ vào thân. Bố mẹ Hiển sinh được ba anh em, cả ba gã đều nghiện. Sau lần Hiển đại náo miền quê chừng một tháng, anh cả gã chết vì HIV.
Bố gã mất vì ung thư vào cái năm mưa tối tăm mặt mũi, mưa thối đất thối cát. Nhiều vùng quê dân nhớn nhác vì mất mùa. Làng vẫn giang tay đón một người con về đất mẹ. Từ đó gia đình gã làm ăn sa sút, anh em Hiển dặt dẹo, lúc nào cũng còm nhom như con ma đói. Tài sản gia đình đội nón ra đi theo những cơn vật vã và mấy lần lo lót cho anh em Hiển giảm án tù. Mẹ Hiển mang hai anh em gã về tá túc làng quê. Lúc này Hiển đã có tám năm ăn cơm tù mặc áo số. Xấu hổ, đôi mắt mẹ gã cụp xuống. Chẳng bao lâu thằng em chết vì sốc thuốc, Hiển cấu chỗ nọ, véo chỗ kia để nuôi con ngáo ộp trong người gã, hễ ai nói là dọa đánh, dọa giết. Mẹ gã cạn nước mắt cai nghiện cho con không được, khuyên can chẳng xong, bà lại bỏ về thành phố biển làm thuê. Hiển lêu bêu ở căn nhà heo hút còn sót lại, lúc cùng quẫn, gã sang xã bên ăn trộm, bị đánh thâm tím mặt mày. Đám trai làng giờ hả hê vì thằng sĩ diện đã lâm đường cùng. Có lần Hiển ăn trộm hoa quả nhà chú Ất, bị đám con trai của chú tẩn một trận nhừ tử. Gã lang thang một mình, lúc ngồi ở bãi tha ma, khi thì bờ đê, lúc quay về lân la vào sân ngôi chùa nhỏ của làng.
//?//