------
Trong một thị trấn nhỏ nằm nép mình giữa những cánh đồng cỏ xanh ngút ngàn, có một cô gái tên Mặc Tử. Mặc tử được sinh ra trong một đêm giông bão, và ngay từ khoảnh khắc ấy, những lời đồn đoán bất đầu lan truyền. Người ta thì thầm rằng cô là sao chổi, kẻ mang đến vận xui và điềm gở. Cuộc đời cô từ đó gắn liền với nỗi cô đơn, ánh mắt lạnh lùng, và những lời nói cay nghiệt, nhưng điều đau đớn nhất không đến từ những người xa lạ, mà từ chính những người trong gia đình cô.
Mặc Tử sống cùng bố mẹ và em trai trong một ngôi nhà cũ kỹ bên rìa thì trấn. Ngay từ nhỏ, cô đã bị đối xử như một kẻ thừa thãi. Mẹ cô, bà Hà, luôn nhìn Mặc Tử với ánh mắt căm ghét, như thể cô là gánh nặng đè lên cuộc sống của bà.
"Mày đúng là sao chổi, từ ngày mày sinh ra, nhà này không lúc nào được yên ổn!"
Bà Hà thường gào lên mỗi khi bực tức. Những lần ấy, cô chỉ biết đứng im chịu đựng, không dám phản kháng hay rơi một giọt nước mắt. Cô biết, nếu khóc, chỉ càng làm mẹ thêm tức giận. Bố cô, ông Hùng, một người đàn ông thô lỗ và nghiện rượu, cũng chẳng khá hơn. Mỗi khi say xỉn, ông trút mọi cơn giận lên Mặc Tử. Những cái tát nảy lửa, những cú đấm mạnh mẽ để lại trên cơ thể cô những vết bầm tím không bao giờ kịp lành.
"Mày đúng là đồ vô dụng, tao không cần một đứa con như mày!"
Ông hét lên trong cơn say. Mặc Tử chỉ biết cuộn mình lại, chịu đựng từng đòn đánh trong sự tuyệt vọng, người em trai của cô cũng không hề che chở cô. Họ nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng và thậm chí em cô còn hùa theo bố mẹ mắng mỏ cô.
Trong ngôi nhà này, cô giống như một cái bóng, một kẻ không tên, không cảm xúc, chỉ tồn tại để làm bia hứng chịu mọi điều xấu xa.
Sáng sớm, mặt trời chưa kịp ló rạng thì cô đã dậy. Cô lặng lẽ dọn dẹp căn bếp bừa bộn sau bữa tối đầy mùi rượu nồng và tiếng cãi vã của bố mẹ. Tiếng dao rơi loạng xoảng từ tay cô khiến bà Hà lập tức xông vào, gương mặt nhăn nhó, giọng quát lên:
"Mày làm gì thế, đồ vụng về! Mày có làm được cái gì cho ra hồn không hả?"
Cô run rẩy xin lỗi, cố gắng nhặt từng mảnh vỡ dưới ánh mắt ghê tởm của mẹ. Đôi mắt cô nhòe đi, nhưng cô không cho phép mình khóc. Khóc chỉ khiến cô yếu đuối hơn trong ngôi nhà không có chút tình thương này, một lát sau. Ông Hùng từ phòng bước ra, dáng đi xiêu vẹo, mùi rượu nồng nặc. Ông nhìn thấy cô, ánh mắt đỏ ngầu giọng gầm lên:
"Con kia! Mày dám làm ồn vào buổi sáng hả?"
Ông lão đến, không chờ cô giải thích, ông giơ tay tát cô thật mạnh. Cú tát khiến cô ngã nhào va vào góc bàn, làm đau đến mức nước mắt tràn ra. Cô không dám khóc lớn, chỉ khẽ nấc nghẹn trong yên lặng. Mặc Tử cố gắng đứng dậy, những giọt nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gương mặt xanh xao, nhưng cô nhanh chóng lau đi trước khi ai đó có thể nhìn thấy. Cô không muốn họ biết cô yếu đuối, bởi vì yếu đuối đồng nghĩa với thất bại trong căn nhà này. Cô tự hỏi liệu có ai đó sẽ yêu thương cô hay không?. Cô lặng lẽ bước ra sân, nơi những tia nắng sớm bắt đầu len lỏi qua tán lá, nhưng ánh sáng đó dường như chẳng bao giờ đủ để xua tan bóng tối trong lòng cô.
Ngày hôm đó, sau khi làm xong hết việc nhà, Mặc Tử quyết định rời khỏi nhà một lúc. Thị trấn nhỏ bé này với những cánh đồng cỏ xanh mướt là nơi duy nhất giúp cô cảm thấy tự do dù chỉ trong thoáng chốc. Cô bước đi vô định, đôi chân trần chạm vào đất mát lạnh, cảm giác như mọi đau đớn và buồn tủi bị đẩy lùi lại. Nhưng rồi, khi cô đến gần con sông nhỏ ngoài rìa thị trấn, cô bất ngờ gặp một người lạ mặt – một cô nàng có mái tóc nâu bồng bềnh và đôi mắt sáng ngời.
Cô nàng nhìn thấy Mặc Tử với những vết bầm tím trên tay và đôi mắt đượm buồn, ánh mắt nàng tràn đầy thương cảm. "Cô không sao chứ?" – giọng nói dịu dàng vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. Mặc Tử giật mình, chưa bao giờ có ai hỏi thăm cô với sự quan tâm như vậy. Cô lùi lại, lòng đầy sợ hãi, nhưng sự ấm áp trong ánh mắt của nàng khiến cô ngần ngại, không biết phải phản ứng ra sao.
"Không... không sao," cô lúng túng đáp, giọng nhỏ như gió thoảng.
Nàng khẽ mỉm cười, cúi người xuống nhặt một cánh hoa dại bên cạnh và đưa cho cô.
"Cánh hoa này dù có bị giẫm nát vẫn nở rộ khi nó tìm được ánh sáng," nàng nói, đôi mắt dịu dàng nhìn vào cô.
Lời nói của nàng như thắp lên một tia hy vọng nhỏ bé trong lòng Mặc Tử. Lần đầu tiên, cô cảm thấy trái tim mình không còn bị đóng băng bởi nỗi đau và sự cô độc. Ai đó đã nhìn thấy cô, đã cho cô cảm giác rằng mình đáng được yêu thương. Và từ giây phút đó, cô biết rằng cuộc đời mình có thể sẽ thay đổi, nếu như cô đủ dũng cảm để tin vào điều đó.
Kết thúc phần 1 tại đây.
Mọi ngươi có muốn đọc phần 2 không để tác giả biết sẽ viết tiếp phần 2 cho mọi
người nè.
Chúc mọi người một buổi tối thật vui vẻ🌹