Hnay là sinh nhật của, ngày mà đáng ra em phải cười thật tươi nhưng tối hnay, hắn ta tiếp khách uống rượu say khướt, ở phòng vip đến 1h vẫn chx về. Em lo lắng, em chờ đợi hắn về ăn một bữa cùng mình
Nào ngờ em đâu biết, tình yêu em dành cho hắn 4 năm cũng chả là gì khi với tình yêu thanh mai trúc mã của hắn trở về.
// tiếng gõ cửa //
: Anh về rồi ạ... a? // mở cửa //
Vừa mở cửa, em thấy anh đang đc một cô gái dìu vào và anh liên tục nói không muốn về nhà và cứ ôm cô ta
: Aiss, cô đỡ anh ấy hộ tôi // nói nhỏ // nhớ nhắc anh ấy qua nhà tôi lấy quần nhá// cười//
Em bất ngờ lắm, bất ngờ lắm đấy. Hnay sinh nhật em mà hắn lại tặng em món quà này. Em dìu hắn lên phòng rồi em cx lủi lên tầng gác một mình
: tại sao chứ, tại sao vậy ,anh ko về vs em lại còn tặng em bất ngờ này nx, em bất ngờ,,,
( lòng em đau lắm, đau thật đấy. Tình cảm 4 năm em dành cho anh cx ko bằng tình cảm 2 tháng anh dành cho cô ấy, em nghĩ em lên rời khỏi cuộc tình này)
Em vừa khóc vừa ngủ....
Sáng hôm sau hắn dậy ko thấy em nằm cạnh ôm mik như mọi hôm, hắn luống cuống chạy đi tìm. Hắn thấy em bước xuống thì chạy ra ôm mà em gạt ra và bảo:
: bỏ ra, nay em hơi mệt, đừg ôm...
:// khó chịu bỏ ra// Ừm, ừm
Reng reng reng,, chuông đt hắn vang lên và người gọi là "Em bé của anh"
: Aloo, anh oii, ra đón em, em đến sân bay rồi ạ!
: oke, em đợi anh một chút nhé!! ❤
: dạ!!
Em sững lại vài giây rồi hắn lên tiếng làm em giật mình
: Anh có việc tiện lên qua công ty em, anh chở em đi làm nhá?
: xin lỗi, em ko cần, em có chân em tự đi...
: Ừm, vậy anh đi trc// dứt khoát //
" tôi ghét anh "
Buổi chiều, em vừa đi làm về, ngồi ở nhà một lúc thì thấy anh dẫn theo một cô gái nào đó về, em lờ mờ đoán ra đó là thanh mai trúc mã của hắn. Cô ấy lên tiếng
: Cô ấy là ai vậy ạ?
: à, bạn của anh thôi, em quan tâm làm j hả pé? ❤
: tại em tò mò hoii!!
Em sững đi vài giây rồi nói
: Tôi lên phòng ko ăn cơm đâu đừng nấu thừa
: uk
Dứt khoát thế cơ à!...
Em về phòng của mình/ chỉ là một căn phòng nhỏ / khóc nấc lên, em đau lòng quá rồi. 4 năm qua em yêu hắn vì gì? Vì hắn biết em trong 20 năm ko có tình yêu của gia đình nên mới cho em biết thế nào là tình yêu mà nào đâu em không biết rằng hắn yêu em vì em giống thanh mai trúc mã của hắn, chỉ là THAY THẾ cho cô ta thôi.... Em suy nghĩ rồi nhắm mắt ngủ đến 9h20p
Em chợt dậy và thấy hơi khát nước lên em xuống nhà. Vừa xuống đã có khung cảnh đập vào mắt em" hai con người đag ôm ấp nhau xem phim " chính cô chx đc 1 lần trog 4 năm yêu nhau. Em bất giác rơi nước mắt nhưng cx vội lau, em uống nhanh miếng nước rồi chạy thẳng lên phòng
:" sao mình yếu đuối thế, sao mik cứ khóc mãi thế, tại sao, tại sao.... "
Em lại chìm vào giấc ngủ....
Sáng hôm sau, em và hai con người kia xuống ăn sáng. Họ cứ quấn quýt như một cặp trc mặt em. Cô nói:
: tôi ăn xog rồi, t đi lên phòng đây..
: em ms ăn một ít thôi mà, ăn tiếp đi
: lắm mồm, t ko ăn nx...
: Anhhh, em mún ún sữaaa...
: đây đây của em
Một lúc sau, em thấy cô ta trong phòng mik cùg hắn đag lọ mọ lấy thứ j em hét toáng lên:
: Mấy người làm gì vậyyyy!!!!
Anh điềm nhiên trả lời
: Nhinhi muốn bộ váy với chiếc kẹp này của em nên anh cho.. o
// bốp// một cái tát vào mặt anh
: Cô...
: Tôi lm sao, t chịu anh quá đủ rồi, 4 năm qua là j, là j. Là anh thương hại tôi hay anh biết t thiếu tình thương gia đình nên trêu cợt hả!!! Hả!!! Đây là món quà mẹ tôi tặng cho tôi, tôi cấm ai động vào nó, kể cả anh mà sao anh dám...Tôi vừa yêu vừa hận anh là sao, là sao vậy chứ... // chạy ra khỏi nhà //
: em... Em... Mm
Trời đag mưa mà em vẫn chạy ra khỏi nhà mà ko mang ô, chỉ mang theo đt...
Em ko biết em đag mắc ung thư dạ dày, em nhịn ăn quá nhiều và lm việc quá sức. Lần này em còn chẳng ăn j, đến chân cầu
Em ngã xuống và ngất đi.... Em đã bị mưa làm cho em ướt nhẹp,
: có người ngất!!
: gọi xe cấp cứu nhanhhh
Trong bệnh viên HK
: Ừm, um .... Đây là đâu...
Y tá: cô có sao ko, người nhà cô đâu?
: tôi ko có người nhà
Y tá: vậy cô tự lm à thủ tục xuất viện hả?
: vâng, vâng
Y tá: "tội em ghê"
Hắn cx đi tìm em náo loạn mà chẳng thấy đâu, dưới cơn mưa hắn mệt mỏi trở về nhà
: Em ấy đi đâu rồi chứ, định vị cx tắt. Đjt m€....
: Anh.. Em sợ...
: // bình tĩnh lại// * cô ấy đâu phải người mình yêu, em ấy đag ở đâu thì quan tâm lmj*??
: rồi rồi, anh ki ns nx, lên phòng ngủ nè
Hai người lên phòng ngủ
Còn em thì định xuất viện luôn trong tối nay, em về nhà đi qua phòng họ ko ns câu nào mà lên phòng nằm ngủ và viết một bức thư.
Nội dung bức thư :
" Hi anh, nên ns j với anh giờ nhở. À anh biết ko, hôm qua là sinh Nhật em đó. Ngày em tròn 25 tuổi mà em từng nói với anh là em và anh sẽ đi đến một nơi em yêu thích để tổ chức tiệc sinh Nhật cho em. Ấy vậy mà ko phải, món quà bất ngờ ấy của anh lm em ko vui và còn đau quặn lòng, anh yêu và thương em vì em giống cô ây đúng ko? Anh biết ko, mai em sẽ đến một nơi em rất yêu thích, em sẽ nằm đó, sẽ ngủ một giấc dài và ko bao h gặp lại anh, em đc cuốn trôi đi , chìm trong đất trời. Anh biết đó là j ko? Biển đấy, em yêu biển lắm! Em thích đc nằm trên đó và đọc bộ truyện em yêu thích nhất... Em nghĩ mai em sẽ lm đc điều em mong chờ nhất. Em vừa yêu vì anh đã cho em tình yêu trong 4 năm qua và vừa hận anh vì đã trêu đùa tình cảm em. Em cx ko sống đc lâu vì em mắc một căn bệnh mà đến em cx ko nghĩ mik có thể mắc phải. Em yêu anh, bye anh, sống tốt nhé người em thương 4 năm
Em
...... "
Buổi sáng hắn dậy và đọc bức thư, khi biết sự thật. Hắn òa khóc như một đứa trẻ con mất kẹo hắn bỏ cô ta ở lại và chạy đi tìm cô. Đến bãi biển mà cô hay nhắc tới. Anh chỉ thấy một bộ truyện đang đọc dở bị bỏ lại ở đó chứ ko thấy cô. Anh lại òa khóc nhảy xuống biển tìm cô. Tìm đc xác cô, anh ôm cô vào long và nói lời xin lỗi:
: anh xin lỗi, anh xin lỗi em nhiều lắm!! Em đừg ngủ nx, dậy nhìn mặt anh này, dậy đi....
Cô chết rồi, sao dậy nx....
T/g
" mọi người tim cho toi nhé
Bái baii, yeuuu"❤❤