Bóng hình Xưa
Tác giả: Yingjun
Ngôn tình;Hack não
Một buổi sáng mùa thu, tôi ngồi trong căn phòng tối, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen đang lướt qua. Tôi vừa nhận được một cuộc điện thoại lạ. Một giọng nói trầm ấm nhưng lại có vẻ như bị ngắt quãng: “Anh ơi cứu em….cứu em với…. ở đây em rất sợ
.” Khi tôi buông điện thoại xuống, mọi thứ dường như ngừng lại. Vợ tôi – Lâm Tuyết – đã mất cách đây ba tháng trong một vụ tai nạn xe. Nhưng tại sao vợ tôi lại nói như vậy? Làm sao có thể?
Vợ tôi là người duy nhất tôi có trong cuộc đời này. Chúng tôi đã kết hôn gần 5 năm. Cô ấy là người duy nhất có thể khiến tôi cảm thấy bình yên giữa những sóng gió cuộc đời. Nhưng giờ, tôi lại đứng trước một sự thật không thể chấp nhận..
Tại sao lại như vậy? dù đã mất 5 năm nhưng tôi chưa bao giờ quên cô ấy . Đây là giọng của cô ấy sao tôi có thể quên được ……? Trong đầu tôi lóe lên một tia hi vọng .. hi vọng rằng cô ấy vẫn còn sống . Nhưng cô ấy đang cầu cứu tôi? Lại còn rất đau khổ
Tôi không thể chấp nhận sự thật đó, dù nó lạ lùng và khó hiểu đến mức nào. Không chậm trễ Tôi quyết định đi tìm câu trả lời. Đầu tiên, tôi quay lại bệnh viện, nơi vợ tôi đã qua đời. Cô ấy bị thương nặng trong vụ tai nạn, và các bác sĩ đã thông báo với tôi rằng cô ấy không qua khỏi. Nhưng khi kiểm tra lại hồ sơ y tế, tôi phát hiện một điều kỳ lạ: Không hề có bất kỳ hồ sơ nào về Lâm Tuyết. Tôi đã đi khắp nơi – bệnh viện, nhà tang lễ, hồ sơ cảnh sát – tất cả đều không có bất kỳ ghi chép gì về cô ấy. Cảm giác lạnh lẽo dâng lên trong tôi. Nếu vợ tôi chưa từng tồn tại, vậy những năm tháng bên nhau của chúng tôi là gì?
Tôi bắt đầu điều tra kỹ hơn về Lâm Tuyết, tìm những dấu vết mà tôi đã bỏ qua trước đây. Những ký ức về cô ấy vẫn vẹn nguyên trong tôi. Tôi nhớ từng buổi sáng thức dậy cùng cô ấy, từng bữa tối chúng tôi nấu ăn cùng nhau, và những chuyến đi chơi xa. Nhưng khi tôi nhìn lại tất cả những bức ảnh của chúng tôi, tôi cảm thấy có gì đó sai sai. Mọi bức ảnh đều mờ nhạt, không rõ ràng, như thể bị chỉnh sửa từ trước.
Tôi đến nhà của chúng tôi, mở tủ đồ của vợ, nhưng không có một món đồ nào của cô ấy. Mọi thứ trong căn nhà này đều do tôi chuẩn bị, không hề có sự hiện diện của cô ấy. Tôi tự hỏi liệu mình có bị điên không, hay tất cả chỉ là ảo giác? Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy sự hiện diện của cô ấy trong từng căn phòng?
Mỗi đêm, tôi lại mơ thấy Lâm Tuyết. Cô ấy không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy đau đớn, như thể đang muốn nói một điều gì đó mà tôi không thể nghe được. Tôi muốn gọi tên cô ấy, nhưng cổ họng tôi như bị chặn lại. Một lần, trong giấc mơ, cô ấy đưa tay ra, nhưng rồi lại biến mất trước mắt tôi. Khi tôi tỉnh giấc, tôi cảm thấy như mình đã mất một thứ gì đó rất quan trọng. Mỗi giấc mơ càng lúc càng rõ ràng hơn, nhưng tôi không thể giải mã được chúng.
Tôi quyết định điều tra một cách sâu sắc hơn về Lâm Tuyết. Tôi đến sở cảnh sát và yêu cầu kiểm tra hồ sơ. Nhưng mọi thứ chỉ càng khiến tôi thêm hoang mang. Không có bất kỳ dấu vết nào của Lâm Tuyết trong hồ sơ. Cả khi tôi cung cấp số chứng minh thư của cô ấy, cảnh sát cũng không tìm thấy bất kỳ thông tin nào. Lâm Tuyết như một bóng ma, không hề tồn tại trong thế giới này. Tôi không thể tin nổi vào những gì mình đang nghe.
Một hôm, khi tôi tiếp tục điều tra tại một phòng sách cũ trong căn nhà của tôi, tôi phát hiện ra một điều không thể lý giải. Trong một cuốn sổ cũ, tôi tìm thấy tên của vợ tôi – Lâm Tuyết. Nhưng thông tin về cô ấy lại hoàn toàn khác biệt so với những gì tôi nhớ. Cô ấy không sống ở thành phố này, và thậm chí không hề có bất kỳ mối quan hệ nào với tôi. Cô ấy giống như một bóng hình được viết lên, rồi lại xóa đi, không để lại dấu vết gì. Cảm giác sợ hãi lại một lần nữa dâng lên trong tôi. Tôi không thể hiểu được, nhưng tôi cảm nhận một điều: Có ai đó đang giấu giếm tôi sự thật
Cảm giác kỳ lạ ấy dường như luôn đeo bám tôi, cho đến một ngày tôi nhận ra rằng mình đã quên đi một điều quan trọng. Tất cả những gì tôi đã trải qua, mọi ký ức về Lâm Tuyết, tất cả chỉ là ảo giác. Cô ấy không phải là vợ tôi. Tôi không thể nhớ nổi ngày cô ấy đến với cuộc sống của tôi, và cũng không thể tìm thấy bằng chứng về sự tồn tại của cô ấy. Điều này chỉ có thể được lý giải bởi một hội chứng mà bác sĩ đã nói với tôi khi tôi nhập viện.
Hóa ra, tôi mắc phải một chứng rối loạn tâm thần nghiêm trọng, gọi là hội chứng giả tưởng (Capgras Syndrome). Căn bệnh này khiến tôi tin rằng những người thân yêu xung quanh mình thực chất là những bản sao, những kẻ giả mạo, và tất cả những ký ức về họ đều bị xáo trộn trong đầu tôi. Cái tên Lâm Tuyết, cô ấy, chỉ là một hình ảnh mà tôi đã tự dựng lên để lấp đầy khoảng trống của sự cô đơn. Tôi đã sống trong thế giới đó suốt bao lâu, mà không hề nhận ra rằng tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng.
Tôi đã từng nghĩ mình là người mất mát, người đang sống trong nỗi đau của một sự ra đi không thể chấp nhận. Nhưng giờ đây, khi sự thật dần sáng tỏ, tôi lại thấy như mình vừa bị tước đi một phần ký ức quý giá. Thế giới này không có Lâm Tuyết, không có vợ tôi, không có người phụ nữ mà tôi đã yêu thương. Tất cả chỉ là một câu chuyện tôi tự viết ra trong đầu.
Khi bác sĩ thông báo rằng tôi đã khỏi bệnh, tôi không cảm thấy vui mừng như mình tưởng. Đúng ra, tôi cảm thấy hoang mang, thất vọng. Tôi đã sống trong một thế giới mà tôi tự tạo ra, một thế giới mà giờ đây tôi không thể quay lại. Những ký ức ấy giờ chỉ là những mảnh vỡ của một giấc mơ dài, và tôi không thể nào sửa chữa lại quá khứ.
Tôi đứng trước gương, nhìn vào khuôn mặt mình. Mọi thứ đã thay đổi, nhưng cảm giác trống rỗng vẫn không thể xóa đi. Tôi đã từng có một cuộc sống với vợ tôi, nhưng giờ đây tôi biết rằng cô ấy không bao giờ tồn tại. Tôi ước gì mình vẫn còn trong cơn mê, trong cơn ảo giác đó, để ít nhất tôi có thể cảm nhận được tình yêu mà tôi đã tưởng là thật.
Nhưng giờ, tất cả chỉ còn là một nỗi đau không thể chữa lành, và tôi phải sống với sự thật rằng những ký ức về Lâm Tuyết sẽ không bao giờ quay lại.
Đã ba tháng kể từ ngày tôi rời bệnh viện, khi mà bác sĩ xác nhận tôi đã “khỏi bệnh”. Cuộc sống của tôi quay lại với những công việc thường nhật. Những thứ tưởng như đã mất – những người thân, những ký ức – giờ đây tôi nhìn chúng qua một lăng kính khác. Tôi không còn mơ hồ nữa, không còn sống trong những giấc mơ không có thật về Lâm Tuyết. Mọi thứ đã trở lại bình thường, dù trong lòng tôi vẫn có một khoảng trống mơ hồ không thể lấp đầy.
Nhưng mọi thứ thay đổi vào một buổi chiều mùa thu, khi tôi tình cờ gặp lại Lâm Tuyết.
Tôi đang đi bộ qua khu phố cũ, nơi tôi từng sống trước khi bệnh tình tồi tệ. Những con phố vẫn vậy, nhưng không khí dường như khác đi, như thể thời gian đã trôi qua rất lâu. Tôi bước qua một quán cà phê cũ kỹ, và đột nhiên, từ trong cửa sổ của quán, tôi thấy một bóng dáng quen thuộc. Một người phụ nữ ngồi ở bàn gần cửa, ánh sáng chiếu lên khuôn mặt, và ngay lập tức, tôi nhận ra cô ấy.
Lâm Tuyết.
Tim tôi thắt lại. Làm sao có thể? Cô ấy… không thể nào là thật. Đã ba tháng rồi, tôi đã tưởng cô ấy chỉ là một sản phẩm của trí tưởng tượng, là một ảo giác do bệnh tật gây ra. Nhưng giờ đây, cô ấy ngồi ngay trước mặt tôi, dường như không thay đổi gì cả. Khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, tất cả đều như tôi nhớ.
Tôi đứng lặng người, không thể tin vào mắt mình. Có phải tôi đang mơ? Cô ấy có thật không? Tôi bước vào quán cà phê, lòng đầy những câu hỏi nhưng không dám thốt ra lời.
“Xin lỗi, có phải bạn là… Lâm Tuyết?” Tôi hỏi, giọng khẽ run.
Cô ấy ngẩng lên, ánh mắt nhìn tôi đượm vẻ ngạc nhiên, rồi từ từ mỉm cười. “Anh… anh là ai?” Cô ấy hỏi lại, đôi mắt ấy không hề quen thuộc. Không phải là ánh mắt mà tôi đã từng nhìn. Một chút ngạc nhiên, nhưng không phải là nỗi đau hay tình cảm như tôi tưởng.
“Tôi là… tôi là người đã từng… là chồng của cô,” tôi nói, cảm giác lạc lõng trong lời nói của chính mình. “Chúng ta… đã có một quá khứ.”
Cô ấy vẫn mỉm cười, nhưng ánh mắt lại đầy hoang mang. “Xin lỗi, tôi không nhớ anh.” Cô nói nhẹ nhàng. “Tôi nghĩ… tôi chưa từng gặp anh.”
Câu nói của cô ấy như một cú tát mạnh vào mặt tôi. Làm sao có thể như vậy? Tất cả những ký ức, những tình cảm tôi đã từng có dành cho cô ấy giờ chỉ là những vết thương chưa lành. Một sự thật rõ ràng như thế mà lại không thể lý giải nổi.
Nhưng tôi không thể bỏ cuộc. Tôi không thể tin rằng mình đã mất cô ấy mãi mãi. Tôi quyết định theo dõi cô ấy, dù trong lòng tôi không biết mình đang làm gì nữa. Liệu đây có phải là sự thật hay chỉ là một phần của một ảo giác nào đó mà tôi không thể thoát ra?
Ngày qua ngày, tôi âm thầm theo dõi Lâm Tuyết, không biết vì sao mình lại làm thế. Cô ấy sống một cuộc sống bình thường như bao người khác, làm việc trong một văn phòng, gặp gỡ bạn bè, tham gia những hoạt động xã hội. Nhưng một điều kỳ lạ là, dù tôi đã tìm hiểu kỹ về cô ấy, những người xung quanh cô ấy lại không biết gì về tôi. Không ai từng nghe về “Lâm Tuyết đã từng có chồng”, không ai từng nghe nói về tôi.
Tôi dần dần nhận ra rằng mọi thứ liên quan đến cô ấy đều bị che giấu một cách kỳ lạ. Những thông tin về cô ấy đều bị xóa sạch, như thể cô ấy chưa bao giờ tồn tại trong cuộc sống của tôi.
Một tuần sau, khi tôi quyết định tiếp cận cô ấy một lần nữa, tôi phát hiện ra một điều bất ngờ. Trong một cuộc trò chuyện tình cờ tại một quán cà phê, một người bạn của cô ấy đã vô tình đề cập đến một sự kiện: “Lâm Tuyết, cô ấy đã từng sống ở một nơi rất xa, nhưng… mọi người đều nói rằng cô ấy đã mất. Chắc anh không biết chuyện này đâu.” Câu nói ấy như một cú sốc mạnh mẽ. Cô ấy đã mất? Vậy người mà tôi gặp là ai?
Cảm giác bất an khiến tôi không thể đứng yên. Tôi bắt đầu điều tra mọi thứ xung quanh Lâm Tuyết. Nhưng những gì tôi tìm thấy lại càng khiến tôi rối bời hơn. Trong các hồ sơ tôi có, từ bệnh viện, cảnh sát, đến những người bạn cũ của cô ấy, không có một dấu vết nào về việc cô ấy đã từng sống. Thậm chí, trong toàn bộ hồ sơ cá nhân của cô ấy, không có bất kỳ dữ liệu nào tồn tại trước khi cô xuất hiện trong quán cà phê đó.
Vậy ai là Lâm Tuyết mà tôi gặp hôm đó?
Liệu cô ấy có phải là một phiên bản khác, một sự xuất hiện từ một chiều không gian khác? Hoặc có thể là một ký ức giả mạo mà tôi chưa thể nhận ra? Những câu hỏi xoay quanh tôi khiến tôi cảm thấy như mình đang dần lạc lối vào một mê cung không lối thoát.
Cùng lúc đó, tôi bắt đầu có những cảm giác kỳ lạ. Những giấc mơ lại trở về, nhưng lần này không phải về Lâm Tuyết. Mà là một người phụ nữ khác – cô ấy cũng giống Lâm Tuyết đến lạ, nhưng lại có một điều gì đó khác biệt, như thể đang cố gắng gửi cho tôi một thông điệp mà tôi không thể hiểu.
Tôi cảm thấy mình đang ở giữa hai thế giới, một thế giới thực và một thế giới mà tôi không thể chạm tới. Những sự kiện kỳ lạ đang xảy ra, và tôi không thể lý giải nổi. Liệu tôi đã thoát khỏi cơn bệnh của mình hay tôi vẫn mắc phải một chứng bệnh tâm lý khác, khiến tôi không thể phân biệt đâu là thật và đâu là ảo?
Nhưng một điều tôi biết chắc chắn: hành trình của tôi mới chỉ bắt đầu, và những bí ẩn về Lâm Tuyết – hoặc chính xác hơn là người phụ nữ tôi vừa gặp lại – sẽ không dễ dàng bị xóa nhòa.