Minji và Hanni gặp nhau lần đầu tiên trong một buổi tiệc nhỏ tại trường đại học. Minji, với nụ cười tươi rói và ánh mắt lấp lánh, khiến Hanni ngay lập tức cảm thấy trái tim mình lỡ nhịp. Hanni, một cô gái có chút rụt rè, chẳng bao giờ nghĩ rằng Minji – người luôn tỏa sáng như ánh mặt trời – lại chú ý đến mình. Nhưng rồi, Minji làm điều đó, một cách nhẹ nhàng và đầy kiên nhẫn.
Bắt đầu từ những điều giản dị
Họ bắt đầu với những buổi cà phê nhỏ, những lần đi dạo dưới ánh đèn vàng nơi con phố Seoul. Minji luôn kéo tay Hanni, mỉm cười bảo:
“Cậu biết không, tớ luôn muốn ở cạnh cậu, giống như những chiếc bóng đèn này – dù nhỏ nhưng ấm áp.”
Hanni cười, cảm thấy tim mình tràn đầy hạnh phúc.
Họ yêu nhau. Lặng lẽ, nhưng sâu đậm. Không ai ngoài họ biết, nhưng với Minji và Hanni, chỉ cần có nhau là đủ.
Buổi tối định mệnh:
Một ngày đông giá rét, Minji hứa sẽ đến đón Hanni sau giờ làm thêm. Nhưng cô mãi không xuất hiện. Điện thoại của Minji không bắt máy, và Hanni bắt đầu cảm thấy lo lắng.
Gần nửa đêm, Hanni nhận được một cuộc gọi từ bệnh viện. Đầu dây bên kia là giọng nói trầm buồn:
“Bạn của cô đã gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Cô ấy… đã không qua khỏi.”
Thế giới của Hanni như sụp đổ.
Những ký ức còn lại:
Hanni không thể chấp nhận sự thật. Cô tự nhốt mình trong căn phòng nhỏ, nơi từng ngập tràn tiếng cười của cả hai. Trên bàn vẫn còn những cánh hoa mà Minji tặng, những cuốn sách mà cô đã đọc dở, và một chiếc hộp nhỏ mà Hanni chưa từng mở.
Một ngày nọ, trong cơn mưa buồn, Hanni lấy hết can đảm để mở chiếc hộp ấy. Bên trong là một chiếc vòng cổ đơn giản với mảnh giấy nhỏ:
“Hanni, nếu cậu đọc được điều này, có lẽ tớ đã không thể nói với cậu trực tiếp. Tớ muốn cậu biết rằng cậu là cả thế giới của tớ. Cảm ơn vì đã đến bên tớ. Yêu cậu, mãi mãi – Minji.”
Hanni không kìm được, bật khóc nức nở.
Học cách sống tiếp:
Dù đau đớn, Hanni biết rằng Minji sẽ không muốn cô chìm trong nỗi buồn mãi mãi. Cô quyết định giữ lấy tình yêu của Minji trong tim, sống tiếp với những kỷ niệm đẹp nhất.
Mỗi năm vào ngày sinh nhật Minji, Hanni đến nơi họ từng đi dạo, thả những chiếc đèn lồng nhỏ lên bầu trời. Nhìn ánh sáng chập chờn bay lên, cô thì thầm:
“Minji, cậu vẫn là ánh sáng trong cuộc đời tớ, dù bây giờ cậu ở nơi xa.”
Và dưới ánh sao, Minji như vẫn mỉm cười, dõi theo Hanni – người mà cô đã yêu hơn cả chính mình.