Tờ mờ sáng , khi tiếng gà còn chưa cất lên, Nỗ Sinh đã rời giường. Đơn bạc đệm chăn không đủ sức giữ thiếu niên chí
Cậu mở cửa, cánh cửa gỗ kêu lên khe khẽ phá tan sự tĩnh lặng. Hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi bước ra sân đón ngày mới. Cậu tiếp tục công việc thường ngày với những công việc quen thuộc: quét sân, tưới cây . ( Nhà cậu có một cây đào rừng , cây này khá kì lạ hình dáng xấu xí nhưng lại nở hoa quanh năm , cậu và Diêu vô tình nhặt được nó trong lúc đi săn bắt). Xong xuôi, cậu chỉnh lại chiếc túi vải cũ trên vai, men theo con đường núi quanh co để xuống làng mua đồ ăn cho bữa sáng và bữa trưa.
Nhà cậu nằm chơ vơ trên đỉnh núi, tách biệt với ngôi làng phía dưới. Từ khi Diêu ngã bệnh, cuộc sống vốn dĩ chẳng dễ dàng giờ lại càng chật vật hơn. Mỗi ngày, Nỗ Sinh phải làm lụng đủ mọi việc để lo toan sinh hoạt, nhưng vẫn có những bữa chỉ là nửa mẩu bánh mì , hai cha con chia nhau mà ăn nhưng rất vui . Thế nhưng, dù đói no thế nào, chỉ cần có Diêu ngồi đó, cậu vẫn cảm thấy lòng mình ấm áp. Hạnh phúc chẳng cần gì xa hoa, chỉ cần hơi ấm gia đình, chỉ cần Diêu ở bên, là đủ để cậu nỗ lực gấp bội.
Thế nhưng, những nỗ lực ấy cũng không thể thay đổi được thực tại. Diêu mắc bệnh nặng từ nhiều năm trước, sau một lần đi săn bất cẩn mà dẫm phải chiếc bẫy gấu gỉ sét. Vết thương chẳng những không lành mà còn nhiễm trùng nghiêm trọng. ( Do vậy mà hai cha con cũng từ bỏ việc săn bắn không kiếm được nhiều mà còn nguy hiểm ). Nỗ Sinh đã đưa Diêu đi khắp các thầy thuốc trong làng, nhưng tất cả chỉ lắc đầu bất lực. Không phải vì họ không biết cách chữa, mà vì cơ sở vật chất nghèo nàn nơi đây chẳng đủ để điều trị. Diêu may mắn giữ được nửa cái mạng , nhưng bệnh tình kéo dài, sức khỏe ngày một yếu đi.
Đã gần 10 năm trôi qua, hai người nương tựa vào nhau sống trên đỉnh núi heo hút. Cuộc sống tuy khó khăn, nhưng những tháng ngày ấy đã vun đắp nên một thứ tình cảm gia đình thật sâu sắc và bền chặt. Đối với Nỗ Sinh, dù gian lao đến đâu, chỉ cần có Diêu, cậu vẫn sẽ cố gắng không ngừng.
Sau khi trở về từ chợ làng, Nỗ Sinh bắt đầu chuẩn bị bữa sáng cho Diêu. Cậu bận rộn nhóm lửa, nấu nướng trong gian bếp đơn sơ. Xong xuôi, cậu gọi Diêu dậy ăn cơm
Nhưng đợi mãi, trong nhà vẫn không có tiếng trả lời. Lo lắng, cậu vội vàng lao vào phòng Diêu. Cửa vừa mở, cậu thấy ông lão nằm thẳng cẳng trên giường, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn… và đang ngáy khò khò , nước dãi chảy ướt cả cổ áo..
"...."
“Con mẹ nó! Dậy đi, lão già khốn khiếp!” Cậu rống giận , tung một quyền thẳng vào bụng Diêu.
“Ặc… ặc…! Tiểu tử thối, ngươi phát rồ gì A ?” – Diêu đau đớn gào lên, lồm cồm bò dậy, mặt mày nhăn nhó.
Nỗ Sinh không nói nhiều, túm tay Diêu kéo thẳng ra bàn ăn.
Trên đường đi cậu không nhịn được nước mắt Nỗ Sinh không kìm được mà rớt ra vài giọt khiến khuôn mặt cậu ửng đỏ vì xúc động...Mừng , nhẹ nhõm khi biết Diêu vẫn còn sống.
Nhìn thấy biểu cảm ấy, Diêu không nhịn được, phá lên cười ha hả:mà trêu chọc
“Mẹ nó! Lão tử mạng lớn! Khéo người xuống lỗ trước A!”
Nỗ Sinh đỏ mặt, im lặng cúi đầu, không muốn đáp lại.
Nhà cậu chỉ có ba gian nhỏ hẹp: một gian để ngủ, một gian bếp và một gian vệ sinh, tất cả đều lợp bằng rơm đơn sơ. Từ ngày Diêu ngã bệnh, Nỗ Sinh đã nhường lại gian ngủ cho ông, còn mình thì chuyển xuống bếp nằm. Mặc cho Diêu khuyên bảo thế nào, cậu vẫn cứng đầu không chịu. Cậu sợ rằng nếu mình bị bệnh thì sẽ chẳng còn ai chăm sóc Diêu. Đứa trẻ hiểu truyện thì quả thực không có kẹo ăn A..
Đến bàn ăn, Nỗ Sinh nhanh tay gắp đầy thức ăn vào bát Diêu. Nhìn cách cậu ân cần chăm chút, Diêu vừa ăn vừa lầm bầm trêu chọc, nhưng trong lòng thì rõ ràng rất cảm động.
Thế nhưng, bữa ăn chưa kịp kết thúc, Diêu đột nhiên nhăn mặt, đặt đũa xuống rồi vội vàng đứng dậy lao thẳng ra nhà vệ sinh
" Haizz~" Nỗ Sinh chỉ biết thở dài, nhìn bóng Diêu lảo đảo đi vào nhà vệ sinh. Từ khi nhiễm trùng đến giờ, ngày nào Diêu cũng đau bụng đi vệ sinh hàng chục lần. Căn bệnh quái ác hành hạ ông từng ngày, nhưng ý chí kiên cường đã giúp Diêu trụ lại đến tận bây giờ.
Thế nhưng lần này, cậu ngồi đợi rất lâu mà không thấy Diêu quay lại. Một cỗ bất an trồi lên, cậu lập tức chạy vào nhà vệ sinh tìm, nhưng bên trong trống không. Tim cậu đập thình thịch, vội vã lục soát khắp gian nhà bé nhỏ. Vẫn không thấy.
Cho đến khi ánh mắt cậu dừng lại nơi gốc cây đào già ngoài sân. Ở đó, dưới bóng cây mờ mờ, cậu nhìn thấy bóng dáng của một người đàn ông trung niên tựa lưng vào thân cây. Thoạt nhìn, ông có vẻ rất nhàn nhã, an tĩnh đến lạ.
“Mẹ nó! Hóa ra lão già trốn ở đây!” – Nỗ Sinh tức giận lao tới, vừa chạy vừa mắng xối xả.
Nhưng khi đến nơi, cậu khựng lại. Diêu vẫn ngồi đó, lặng im không nhúc nhích. Đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt ông nở một nụ cười mãn nguyện.
“Diêu!” – Cậu lay mạnh vai ông, gọi lớn. Nhưng không có hồi đáp.
Một cỗ bất an chạy dọc sống lưng. Cậu cúi xuống, áp tai vào ngực Diêu, nhưng chẳng nghe thấy gì ngoài sự tĩnh lặng tuyệt đối..
“Mẹ nó! Dậy đi, lão già! Kh...ốn kh..iế..p ! D..ậy đ...i!”
" T...a khô..ng ch..o ng..ươi ch..ết "
– Giọng cậu khàn đặc, nghẹn ngào từng chữ trong tuyệt vọng. Nhưng Diêu đã đi thật rồi, y đã trút hơi thở cuối cùng . Hóa ra không phải y đi vệ sinh chỉ lả y biết cơ thể mình đã tới giới hạn , y chỉ là không muốn chết trước mặt Nỗ Sinh mà thôi...
Dưới gốc cây đào, thân hình ông lặng lẽ dựa vào, nụ cười trên môi dường như nói rằng ông có đủ hạnh phúc rồi ...
" Ta chỉ thực sự sống khi ta có hạnh phúc , giá trị hạnh phúc của mỗi con người là khác nhau nhưng dù thế nào đi nữa hạnh phúc đủ là được " - Nổ sinh nghẹn ngào kìm không được nước mắt , nước mắt cậu chảy dài ướt đẫm hai gò má , đầu hồi ức về những điều Diêu dạy
" A...A....A...A...A...A...A"
Nỗ Sinh ngồi sụp xuống bên cạnh gào thét trong vô vọng, nước mắt giàn giụa. Cậu khóc đến mức cạn kiệt sức lực, đau đớn nhìn người duy nhất bên mình rời xa vĩnh viễn
"Nhân Sinh Vô Thường
Chỉ Như Gió Thoảng Mây Bay☁
Nhắm mắt xuôi tay
Lá rụng về cội.. "