[Ngôn tình] Vài đêm với chồng cũ
Tác giả: Nghiên Vũ
Ngôn tình;Gia đình
“Chúng ta kết thúc đi. Em mệt mỏi rồi.”
“Em nghĩ kỹ chưa? Sẽ chẳng có cơ hội để hối hận đâu Vĩnh Hy à!”
***
Vĩnh Hy lấy chồng khi vừa tròn 23 tuổi. Thiệu Huy lúc đó đã 25, một người chồng chín chắn, có trong tay sự nghiệp ổn định mang lại cho cô cảm giác an toàn. Họ sống với nhau năm năm, có với nhau một cô con gái tên Đan. Nhưng cuộc hôn nhân đối mặt với những mâu thuẫn chẳng bao giờ được giải quyết. Tài chính, áp lực gia đình, những lần tranh cãi không hồi kết đã bào mòn tình yêu háo hức ngày đầu.
“Chúng ta kết thúc đi. Em mệt mỏi rồi.” Vĩnh Hy nói trong đêm cãi vã cuối cùng. Thiệu Huy không trả lời, chỉ nhìn cô với ánh mắt lạnh nhạt. Ly rượu trong tay anh chốc đã được nốc cạn. Ánh mắt đăm chiêu nhìn ra cửa sổ một cách vô định.
Lặng đi vài phút, người đàn ông mới hé môi cất tiếng “Em nghĩ kỹ chưa? Sẽ chẳng có cơ hội để hối hận đâu Vĩnh Hy à!”
Nói rồi anh tiến tới trước chiếc tủ gỗ nâu có khắc tên hai người, đây là vật kỉ niệm do ông bà nội Đan tặng. Chiếc tủ đã gắn bó với vợ chồng anh suốt năm năm qua, không biết nó đã chứng kiến bao cuộc cãi vã rồi lại hàn gắn. Có vẻ như đây là lần cuối cùng chiếc tủ ấy chứng kiến sự mâu thuẫn của cả hai.
Tối hôm đó, anh thu dọn đồ đạc rời rời khỏi nhà. Căn nhà đêm nay ngập trong tiếng mưa xối xả đập vào khung cửa sổ. Tiếng mưa kèm theo tiếng sấm dữ dội như cuốn trôi mọi hỉ nộ ái ố của con người. Trên giường, Vĩnh Hy đang ngủ say, cuộc cãi vã khiến cô kiệt sức. Hơi thở của cô nhịp nhàng, đèn trong phòng đã tắt, chỉ còn lại ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn đường le lói chiếu qua màn mưa. Thiệu Huy đứng trước giường, nhìn xung quanh căn nhà lại một lần cuối.
Trong khoảnh khắc đó, Vĩnh Hy như một bức tranh bình yên mà anh hằng mong ước ở bên, tưởng như chẳng bao giờ phải rời xa. Nhưng Thiệu Huy biết, tất cả đã kết thúc. Anh quay đi, tiếng đóng cửa kín vang lên và dần chìm trong tiếng mưa.
Khi cửa đóng lại sau lưng, Thiệu Huy lặng lẽ quay lê cốp trên con đường ướt đẵm nước mưa. Cơ thể anh ướt sũng, nhưng anh chẳng mảy may quan tâm. Mỗi bước chân là một sự nặng nề trên tim. Trong anh lúc đó, mỗi thứ đã chết theo cái nhìn lần cuối của cô.
***
Hai năm sau ly hôn, Vĩnh Hy ở với con gái trong căn hộ chung cư nhỏ. Cô trở thành một người phụ nữ độc lập, lạnh lùng và gầy ốm hơn. Mối quan hệ giữa cô và Thiệu Huy giới hạn trong những cuộc gọi điện thỏi gian ngắn để đốn con hay trao đổi về việc học hành của bé Đan. Thiệu Huy vẫn ở một mình, nhìn bên ngoài có vẻ độc lập và ổn định, nhưng bên trong, cái tên Vĩnh Hy chưa bao giờ được xóa nhòa.
Ly hôn hai năm nhưng đây là lần đầu tiên bé Đan có cơ hội được ở cạnh cả bố và mẹ. Trong một buổi chiều chủ nhật, Thiệu Huy tới nhà Vĩnh Hy đón bé Đan. Cô bé lẻ loi ngồi trên sofa, tay ôm chặt một con gấu bông. Khi nhìn thấy bố, Đan reo lên:
“Bố! Bố tới rồi!”
Thiệu Huy cười hiền hậu, ngồi xổm xuống dang tay chờ con chạy lại. Đan nhào vào lòng anh, giọng nói có chút hồn nhiên và ngây thơ.
“Bố ơi, tuần này bố sẽ dẫn con đi chơi đúng không?”
“Đúng rồi, bố hứa rằng sẽ dẫn con gái bố đi chơi, con muốn đi đâu?” Thiệu Huy đáp, tay xoa đầu con gái.
Vĩnh Hy đi ra từ bếp với một đĩa trái cây, đặt lên bàn.
“Đan và bố ăn chút trái cây rồi đi nhé.”
Đan gật đầu lia lịa, bỏ một miếng táo vào miệng rồi hí hửng kêu:
“Con xong rồi, mình đi nhanh đi bố!” Nói xong, em đứng lặng người vài giây, nghĩ gì đó xong lại quay sang nói với Thiệu Huy.
“Hay mẹ cũng đi cùng bố và con đi ạ.”
Ánh mắt Thiệu Huy thoáng nhìn Vĩnh Hy, đôi mắt trầm buồn chất chứa nhiều trăn trở. Nhìn con và Vĩnh Hy, trong lòng anh lại dậy lên những ký ức ngày trước. Đôi lúc, anh cảm thấy hắn hối vì đã để mất gia đình mình tự tay chăm sóc, mất đi người vợ mà thuở thanh xuân anh từng hứa hẹn 2 chữ “cả đời.” Nghĩ rồi anh lại lên tiếng.
“Em cũng đi cùng cho con mình vui nhé!”
Vĩnh Hy ngập ngừng chốc lát, nhưng rồi vẫn đồng ý.
“Được thôi, để mẹ thay quần áo rồi đi,” cô nói.
Nhìn bé Đan vui sướng, lòng cô khỏi dậy sóng. Không biết bao lâu rồi Vĩnh Hy mới nhìn thấy nụ cười trên môi con nhỏ. Chắc hẳn lúc này Đan hạnh phúc lắm.
Trong khi đó, Thiệu Huy thoáng cười nhẹ. Bất đắc dĩ, hôm đó cả gia đình đã cùng nhau đi ăn. Ấm cúng và đầy tiếng cười, hạnh phúc như một mảnh ký ức xưa trở lại. Vĩnh Hy nhìn anh, thâm tâm cô lại dấy lên vô vàn dòng suy nghĩ, nhưng cô không nói thêm gì.
***
Vĩnh Hy và Thiệu Huy bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn, đều là lý do vì con. Nhưng trong mỗi cuộc gặp, những ánh nhìn trao nhau dài hơn, sự gần gũi cứng dần dần trở thành thói quen. Vào một đêm mưa, sau khi Thiệu Huy đón Đan về từ lớp học, anh đỗ lại nhà Vĩnh Hy để tránh mưa.
“Ở lại đến khi hết mưa đi,” Vĩnh Hy nhẹ nhàng mời.
Dưới ánh sáng vàng dịu của chiếc đèn ngủ, căn phòng dường như chỉ còn lại hai người. Trên chiếc giường lớn, họ nằm cạnh nhau, khoảng cách gần gũi đến mức có thể cảm nhận rõ hơi thở của nhau.
Vĩnh Hy nằm nghiêng, ánh mắt mơ màng hướng ra phía xa, nhưng tâm trí lại rối bời bởi sự hiện diện quá đỗi quen thuộc và ấm áp của anh.
Thiệu Huy khẽ cất tiếng, phá vỡ sự im lặng kéo dài. "Em biết không? Anh đã nghĩ rất nhiều... về chúng ta."
Cô giật mình đôi chút, đôi mắt quay lại nhìn anh. "Chúng ta? Chuyện cũ mà anh nói sao?"
"Ừ," anh gật đầu, đôi mắt ánh lên vẻ nghiêm túc. "Anh biết mình đã sai, rất sai. Anh đã để mất em, để mất người quan trọng nhất trong đời mình."
Cô im lặng, chỉ nhìn anh, đôi tay vô thức nắm chặt mép chăn.
"Nhưng sau tất cả, anh vẫn không thể ngừng nghĩ về em," giọng anh trầm ấm, đầy cảm xúc. "Em là người mà anh luôn muốn bảo vệ, luôn muốn ở bên. Anh không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình thiếu em."
"Anh..." Vĩnh Hy ngập ngừng, ánh mắt thoáng dao động. "Anh có chắc không? Chúng ta đã từng tổn thương nhau rất nhiều."
"Anh chắc chắn," anh đáp nhanh, như sợ cô sẽ không tin. Anh ngồi dậy một chút, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào bàn tay cô, siết chặt. "Anh không muốn chỉ là người đứng bên lề cuộc sống của em nữa. Hãy cho anh một cơ hội, để anh bù đắp, để chúng ta bắt đầu lại từ đầu."
Cô nhìn vào mắt anh, nơi chứa đựng sự chân thành không thể che giấu. Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô. "Anh biết không... em đã chờ câu này từ rất lâu.
Nhưng em sợ... sợ mọi thứ sẽ lại đổ vỡ."
"Anh sẽ không để chuyện đó xảy ra," anh nói, giọng đầy chắc chắn. "Anh sẽ làm tất cả để em tin anh lần nữa. Anh yêu em, và anh sẽ chứng minh điều đó, từng ngày, từng phút."
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Rồi cô mỉm cười, nhẹ nhàng đặt tay lên má anh. "Nếu anh dám hứa... em sẽ thử tin anh thêm một lần nữa."
Nụ cười rạng rỡ của anh như làm sáng bừng cả căn phòng. Anh kéo cô vào vòng tay, siết chặt, như thể sợ cô biến mất. "Anh sẽ không để em hối hận đâu, anh thề."
Trong hơi ấm quen thuộc ấy, Vĩnh Hy cảm nhận được sự an toàn, như thể mọi nỗi đau cũ đang dần tan biến. Và lần đầu tiên sau bao năm, cô mỉm cười thực sự từ tận đáy lòng.
Tất cả bảo vệ của Vĩnh Hy giờ đây như đổ sụp. Cô ôm lấy anh, và đêm đó họ lần đầu tiên quay lại với nhau.
"Em lạnh không?" Thiệu Huy khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm như một dòng suối nhỏ chảy qua không gian yên tĩnh.
Cô khẽ lắc đầu, nhưng vẫn rúc sâu hơn vào vòng tay anh. "Không... Ở bên anh, em thấy ấm lắm."
Anh mỉm cười, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên mái tóc mềm của cô, mùi hương quen thuộc như làm dịu cả tâm hồn anh.
"Anh chỉ muốn em luôn cảm thấy như thế này... bình yên và hạnh phúc."
Cô ngước mắt lên, nhìn anh chăm chú.
"Vậy anh phải hứa, luôn giữ em trong vòng tay này, được không?"
"Anh hứa," anh thì thầm, đôi mắt ánh lên sự chân thành. Anh cúi xuống, để trán chạm nhẹ vào trán cô, hơi thở nóng ấm phả qua môi.
Cô bật cười khẽ, tiếng cười như tiếng chuông gió vang lên giữa đêm tĩnh lặng.
"Em tin anh. Nhưng đừng quên, anh cũng phải để em chăm sóc anh nữa."
Dưới ánh nắng nhẹ của buổi sớm mai, ánh sáng xuyên qua rèm cửa, phủ một màu vàng nhạt lên căn phòng nhỏ. Vĩnh Hy khẽ cựa mình trong vòng tay anh, vẫn còn chút bỡ ngỡ với cảm giác quen thuộc mà lạ lẫm này. Gương mặt anh, gần như đang ở rất sát, mang lại cảm giác yên bình mà cô tưởng chừng đã đánh mất từ lâu.
"Chào buổi sáng," Thiệu Huy thì thầm, bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
Cô cười, nhưng ánh mắt thoáng chút ngại ngùng. "Em không nghĩ chúng ta sẽ có ngày này nữa."
"Ngày mà anh được thức dậy bên em một lần nữa?" Anh hỏi, đôi môi nhếch lên thành một nụ cười. "Anh đã mơ về nó rất lâu rồi."
Cô nghiêng người, vòng tay qua anh. "Nhưng đây không thể chỉ là mơ, đúng không? Chúng ta thật sự muốn bắt đầu lại?"
"Không chỉ bắt đầu lại," anh nói, giọng trầm ấm và chắc chắn. "Anh muốn chúng ta chính thức là vợ chồng lần nữa. Không chỉ trong tim, mà trên cả giấy tờ. Anh muốn cả thế giới biết em là người của anh, mãi mãi."
Vĩnh Hy nhìn anh, đôi mắt mở lớn vì bất ngờ. "Anh… thật sự nghĩ vậy sao? Chúng ta đã từng thất bại mà."
"Anh biết," anh khẽ nói, kéo cô sát vào mình hơn. "Nhưng lần này, anh không chỉ muốn nói suông. Anh muốn làm đúng ngay từ đầu. Chúng ta đã học được từ những sai lầm. Và anh tin, nếu có em bên cạnh, chúng ta sẽ làm được."
Cô lặng im vài giây, rồi mỉm cười dịu dàng. "Nếu anh chắc chắn như thế... thì em cũng muốn thử lại một lần nữa."
Ba ngày sau, họ cùng nhau đến văn phòng đăng ký kết hôn. Cảm giác hồi hộp xen lẫn hào hứng khiến cả hai gần như không thể ngồi yên trong khi chờ đến lượt.
"Em có thấy hồi hộp như lần đầu không?" Thiệu Huy hỏi, khẽ nắm tay cô.
"Không giống lắm," cô đáp, bật cười nhẹ. "Lần này em cảm thấy... an tâm hơn. Như thể em biết mình đang đi đúng hướng."
"Anh cũng vậy," anh mỉm cười. "Và anh biết, lần này sẽ không có gì khiến chúng ta lạc đường nữa."
Khi đến lượt họ, nhân viên tại văn phòng nhìn thấy tên họ trong hệ thống, thoáng ngạc nhiên. "Hai người từng đăng ký kết hôn trước đây, đúng không?"
Cô nhìn anh, hơi ngượng ngùng. "Đúng vậy. Nhưng chúng tôi đã ly hôn."
Anh nắm chặt tay cô hơn, như để truyền thêm sự tự tin. "Và giờ chúng tôi quyết định làm lại từ đầu."
Nhân viên gật đầu, mỉm cười. "Vậy thì tôi chúc mừng hai bạn, vì không phải ai cũng có can đảm để làm điều này."
Sau khi ký vào tờ giấy, cả hai bước ra khỏi văn phòng, cầm trên tay giấy chứng nhận kết hôn mới. Họ đứng lại trên bậc thềm, ánh nắng chiếu sáng gương mặt hạnh phúc của cả hai.
"Vậy là chính thức rồi," cô nói, cầm tờ giấy trong tay, nụ cười rạng rỡ.
"Chính thức rồi," anh đáp, vòng tay ôm lấy cô. "Anh sẽ không để mất em lần nào nữa, anh thề đấy."
"Vậy thì anh phải giữ lời," Vĩnh Hy trêu, nhìn vào mắt anh.
"Anh sẽ." Anh khẽ nói, cúi xuống và trao cho cô một nụ hôn, nụ hôn không chỉ đơn thuần là yêu, mà còn chứa đựng cả lời hứa của tương lai.
Cả hai rời khỏi đó, bàn tay nắm chặt nhau, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào phía trước, miễn là họ có nhau.
***
Một buổi chiều cuối tuần, ánh hoàng hôn rực rỡ trải dài trên khu vườn nhỏ phía sau nhà. Vĩnh Hy đứng trong bếp, chuẩn bị bữa tối, trong khi tiếng cười nói của hai cha con vang lên từ sân.
“Bố! Con bắt được rồi!” Bé Đan cười vang, tay giơ cao quả bóng màu đỏ vừa bắt được.
“Giỏi lắm, Đan của bố!” Thiệu Huy bật cười, chạy lại nhấc bổng cô bé lên, quay vòng giữa những tiếng cười giòn tan.
Cô đứng ở cửa, tay cầm chiếc khăn lau, ánh mắt dịu dàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Đó là hình ảnh mà cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được nữa, một gia đình trọn vẹn.
“Được rồi, hai bố con vào rửa tay đi, bữa tối sắp xong rồi đây!” cô gọi, giọng nói pha chút trách yêu.
Bé Đan lập tức chạy vào nhà, khuôn mặt rạng rỡ. “Mẹ nấu món gì thế? Có phải thịt viên con thích không?”
“Ừ, cả thịt viên và canh chua mà bố con thích nữa,” cô cười, cúi xuống chỉnh lại mái tóc rối của con bé.
Anh bước vào ngay sau đó, cúi xuống hôn nhẹ lên má cô. “Em lúc nào cũng nhớ từng món ăn yêu thích của bố con anh.”
“Là vì anh và con chiếm hết trái tim em rồi, còn chỗ đâu để quên được?” cô đùa, nhưng ánh mắt đầy sự hạnh phúc.
Bữa tối diễn ra trong tiếng cười nói vui vẻ. Bé Đan kể về ngày ở trường, về bài vẽ gia đình mà cô bé đã làm với những đường nét ngây ngô nhưng tràn đầy tình cảm.
“Đây là bố, đây là mẹ, còn đây là con!” Bé Đan chỉ vào bức tranh, đôi mắt sáng rực. “Gia đình mình sẽ mãi mãi bên nhau, phải không mẹ?”
Cô nhìn con bé, tim chợt ấm áp hơn bao giờ hết. “Đúng rồi, con yêu. Gia đình mình sẽ mãi bên nhau.”
“Và bố sẽ đảm bảo điều đó,” Thiệu Huy tiếp lời nhưng vẫn không quên nắm lấy tay cô dưới bàn. “Chúng ta đã đi qua quá nhiều để tìm lại nhau. Anh sẽ không để bất cứ điều gì chia cắt gia đình mình nữa.”
Cô mỉm cười, siết chặt tay anh. Trong khoảnh khắc ấy, Vĩnh Hy biết rằng họ thực sự đã tìm được bến đỗ bình yên, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả bé Đan,trái ngọt của tình yêu từng trải qua bao thử thách.
Khi ánh hoàng hôn dần nhường chỗ cho màn đêm, trong căn nhà nhỏ ấy, tiếng cười vẫn vang vọng. Một gia đình, không hoàn hảo, nhưng trọn vẹn bởi họ đã học cách yêu thương, thấu hiểu và trân trọng nhau một lần nữa.