Chương1: Huyết vũ thám hoa - Quan trời ban phúc
Giữa thần phật khắp đất trời này có 1 trò đùa nổi tiếng khắp 3 giới.
Tương truyền tám trăm năm trước, đất trung nguyên có 1 quốc gia cổ, tên gọi nước Tiên Lạc.
Tiên Lạc cổ quốc, đất rộng của nhiều, dân chúng ấm no. Quốc gia có bốn bảo vật: mỹ nhân như mây, văn chương hoa mỹ, hoàng kim châu báo, cùng với một vị thái tử điện hạ tiếng tăm lừng lẫy.
Vị thái tử điện hạ này, nói thế nào nhỉ,
Là một nam tử lạ kỳ.
Quốc vương và hoàng hậu xem y như ngọc trên tay, sủng ái có thừa, thường xuyên kiêu ngạo nói:" Con ta mai này nhấy định sẽ là minh quân, lưu danh muôn thuở."
Nhưng mà, đối với vương quyền, phú quý của tục thế, Thái tử hoàn toàn không có hứng thú.
Thứ mà y có hứng thú, dùng 1 câu mà y thường nói với bản thân mình, chính là--
" Ta muốn cứu vớt chúng sinh! "
Không lâu sau thái tử 1 lòng tu hành,trên đường tu hành, có 2 chuyện nhỏ lưu truyền rộng rãi.
Câu chuyện đầu tiên, xảy ra khi y 7 tuổi.
Năm đó, nước tiên lạc cử hành 1 buổi diễu hành thượng nguyên tế trời long trọng.
*Thượng Nguyên ( hay còn gọi là tết Nguyên tiêu): Là ngày rằm tháng giêng hằng năm theo lịch âm, là ngày lễ truyền thống của trung quốc. Thượng Nguyên là ngày sinh của quan trời, " thiên quan tứ phúc" ( quan trời ban phúc )
Là ý đó. Vào ngày này, vào ngày này người dân thường treo hoa đăng, ăn bánh trôi.
Tuy rằng truyền thống thần thánh này đã bị bỏ hoang mấy trăm năm, nhưng vẫn có thể mường tượng nó là một ngày trọng đại khắp chốn mừng vui nhường nào từ sách cổ còn sốt lại và lời kể từ người xưa.
Ngày lễ Thượng Nguyên, đường Thần Võ.
Hai bên đường biển người tấp nập, vương công quý tộc ở trên lầu cao trò chuyện vui vẻ, các võ sĩ hoàng gia oan phong lẫm liệt mặp áo giáp mở đường, đôi tay trắng muốt của các thiếu nữ vẫy khắp bầu trời hoa rụng đầy rẫy, chẳng biết người với hoa cái nào đẹo hơn, tiếng nhạc du dương truyền ra từ cổ xe vàng, bay bỗng khắp vùng trời của cả toà hoàng thành.
Ở cuối đội ngũ danh dự, 16 con ngựa trắng cương vàng cùng kéo một toà đài hoa.
Trên đài hoa cao ngất đó, chính là Duyệt Thần Võ Giả: Hiểu theo ngữ cảnh chính là người múa võ làm vui lòng thần linh.
Trong buổi diểu hành tế trời, Duyệt Thần Võ Giả đeo một chiếc mặt nạ vàng rồng, thân mặc hoa phục ( trang phục lộng lẫy hoa mỹ ), tay cầm bảo kiếm, sắm vai Võ Thần diệt ma trừ yêu đệ nhất ngàn năm - Thần Võ Đại Đế, Quân Ngô. Một khi được chọn, đó chính là vinh quang tột bậc, do đó tiêu chuẩn chọn lựa vô cùng khắt khe. Năm nay người được chọn chích là thái tử điện hạ, cả nước trên dưới đều tin tưởng thái tử nhất định sẽ hoàn thành bài Duyệt thần Võ đặc sắc nhất từ trước đến nay.
* Duyệt thần võ: Theo ngữ cảnh thì hiểu nó là bài múa làm vui lòng thần linh.
Thế nhưng mà, ngày hôm đó lại xảy ra 1 chuyện ngoài ý muốn.
Vào lần thứ 3 đội ngũ danh dự diểu hành quanh toà thành, họ đi qua một bức tường thành cao vài chục trượng.
Lúc ấy, Võ thần trên đài hoa sắp 1 kiếm đánh chết yêu ma.
Đây là màn xúc động lòng người nhất, hai bên đường cái xôn xao ầm ĩ, trên tường thành cũng nhốn nháo dữ dội, đám người sợ tụt lại phía sau chen lấn thò đầu, giãy giụa, xô đẩy.
Lúc bấy giờ, một đứa bé từ trên cổng thành rơi xuống.
Tiếng thét chói tai tức thì vang ngút trời. Trong lúc mọi người cho rằng đứa bé này sắp máu nhuộm đường Thàn Võ, Thái tử khẽ giương đầu, nhún người nhảy 1 cái, đỡ được cậu bé.
Mọi người chỉ kịp nhìn 1 cái bóng trắng hệt như chim bay ngược lên trời, Thái tử đã bế đứa bé kia bình an đáp xuống đất. Mặt nạ vàng ròng rơi xuống, để lộ gương mặt anh tuấn trẻ tuổi sau lớp mặt nạ.
Giây tiếp theo, muôn người hoan hô.
Chúng dân vui mừng khôn xiết, nhưng đám
quốc sư của đạo trường hoàng gia lại đau đầu.
Trăm triệu lần không ngờ rằng sẽ xảy ra sai lầm lớn như thế.
Điềm xấu đấy, điềm quá xấu!