"Tôi tên là Ân, họ tên đầy đủ là Nguyễn Ngọc Ân. Năm nay tôi đg học lớp 11 và 16 tuổi. Cuộc đời tôi bình dị lắm, ăn, học rồi ngủ, tgian cứ thế trôi chầm chậm đến cuối học kì 1 - là lúc cuối năm. Tgian mà mọi biến cố áp lực lại bắt đầu đè chồng chất lên người tôi.
"Ân, xuống dưới nhà ăn sáng này" tiếng mẹ tôi vọng lên từ dưới nhà
"Dạa"
Từ giây phút ấy, tôi không nhớ tới những đoạn hội thoại tiếp theo là gì nữa. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn lại tiếng bể chén, tiếng chửi nhau, và cả...tiếng khóc. Gia đình tôi rạn nứt, ko còn tiếng cười như mọi khi, chỉ có tiếng chửi nhau, những ánh mắt thù ghét. Tôi cố vờ như không mà vẫn vui vẻ đùa vui với cha mẹ, nhưng họ... thật sự không còn như trước nữa rồi...
Tôi cố gắng sống từng giây từng giây, sợ cha mẹ tôi họ lại cãi nhau, sợ cha tôi nổi nóng, sợ mẹ tôi không chịu được mà rời xa tôi...
Vài ngày sau, tôi lại nhận đc tin tệ rằng anh tôi đã bị té nặng. Tôi sợ anh bị lsao, tôi sợ anh đau, vết thương rạch một đường, sâu, sâu lắm.
Và còn nhiều chuyện xảy ra liên tiếp và dồn dập khiến người tôi mơ hồ. Liệu... có phải... do tôi hay không??
Tôi tự đặt câu hỏi cho mình, một câu hỏi, hỏi đi hỏi lại: có phải do tôi hạnh phúc nên mọi người xung quanh mới phải chịu cảnh này?
Không phải tự dưng tôi đặt câu như vậy, bởi vốn dĩ tôi thấy nó rất căn cứ. Từ hồi cấp 2 tôi đã để ý, mỗi lần tôi hạnh phúc bởi một điều tôi ao ước bấy lâu thì hôm sau tôi hoặc người xung quanh tôi liền gặp chuyện rủi và giờ cũng vậy. Nó có thể ngớ ngẩn, có thể khó thuyết phục nhưng nó đã và đang xảy ra với tôi.
Không còn hạnh phúc nữa, gia đình tôi, lẫn cả bạn bè, tất cả mọi người. Tôi mệt mỏi khi phải đối mặt với tất cả chỉ trong vòng vài tuần cuối năm.
Có phải nếu tôi ch ế t đi là ổn rồi không? Nhưng tôi sợ đau lắm, ch ế t khong phải là ý nghĩ bồng bột của tôi, nó có từ năm tôi 8 tuổi. Một đứa trẻ 8 tuổi thì bt gì về cái ch ế t? Vậy còn một đứa 16 tuổi thì nghĩ như nào?? Ai sẽ thương cho tôi 8 năm ấy? Tôi đã quá mệt khi phải chịu đựng và bây giờ tôi vẫn đang phải chịu đựng cách nặng nề hơn.
Dạo này tôi cảm thấy tôi bị áp lực nhiều quá, tôi muốn đc ngủ, tôi muốn nghỉ ngơi, tôi muốn... ngắm bầu trời như trc mà ko phải nghĩ ngợi điều gì. Tôi ko bt phải như thế nào nx, tôi càng ngày càng mắc chứng sợ phải đối mặt với điều j đó, mọi thứ, tất cả mọi thứ, tôi dần ko bt phải ứng xử với mọi thứ như nào cả rồi. Nên giả vờ quên, ko bt, lảng tránh hay là sao đây?...
Nếu hạnh phúc của tôi có giá chát như vậy. Vậy thì tôi không cần nó nữa, tôi nguyện đổi lấy hạnh phúc của chính tôi, để đổi lấy hạnh phúc cho những người tôi quan tâm. Mong họ, sau này và cả kiếp sau... vĩnh viễn không gặp lại kẻ xui xẻo như tôi...
Ba, mẹ, con là con ba mẹ, chỉ kiếp này thôi. Ba mẹ nói con vô dụng, vâng con chỉ phiền ba mẹ tới đây thôi..., ba mẹ nếu ước nguyện của con ko thành thật, vậy con mong, lần sau, con có thể phụ giúp hết đời cho ba mẹ có thể hạnh phúc dù phải đánh đổi gì đu chăng nữa...
Còn lần này thôi, bỏ qua cho con nhé, con không làm phiền nữa đâu ạ^^ "
•Xin chào mn ạ, cho mình hỏi là qua câu chuyện trên các bn thấy thế nào? Một đứa con bất hiếu suy nghĩ bồng bột?? Cha mẹ nuôi lớn để giờ có suy nghĩ vậy?? Ừm... thật ra ở đây mình muốn kể câu chuyện này cx là để cho mn có thể bt về một số cuộc đời ngoài kia, không phải lúc nào cx thuận lợi và hoàn hảo cả, nó bấp bênh, có lúc thì cuộc đời nó đầy nhiệt huyết, cũng có lúc nó trầm lắng ưu sầu.
Nhưng quan trọng cái sự gánh vác chịu đựng của các bn tới đâu? Mỗi người một mức chịu đựng khác nhau, ko phải ai cx có thể kiên cường, có thể bạn nhìn người khác suy sụp và bn cho đó là chuyện bé xé to, nhg bn chỉ đg nhìn hiện tại mà ko bt về quá khứ hay trong cuộc đời của họ vốn dĩ có bao giờ có ai cổ vũ cho họ rằng "cố lên" để họ vượt qua?
Ở đây tôi chỉ muốn kể một đoạn truyện để có thể truyền tải đc 1 thông điệp đó là dù bạn đang là 1 ng ế chõng vó hay là 1 ng có gđ, hãy luôn qtam, lắng nghe, và chia sẻ những gì có thể. Cuộc sống ai cx bận rộn, lo toang đủ điều nhg mong rằng ko 1 ai bị bỏ rơi trong chính cuộc sống bận rộn này. Và hy vọng mỗi gđ sẽ luôn bt yêu thương nhau để ko phải về nhà là thấy áp lực nha, có câu nói " Gia đình là nơi đề yêu thương, giúp đỡ, chia sẻ và động viên lẫn nhau, chứ gia đình không là nơi để xả cơn tức cx như mang đau buồn "
Um, và câu chuyện trên kết thúc thế nào, thì mình xin lũi các bạn nha, bởi vt truyện buồn nhiều quá nên mình quen với cách viết kết buồn rồi, nhg vì muốn truyền tải thông điệp nên mik cx ko bt vt sao nx, nên mik để nửa chừng cho các bạn nghĩ kết nha=))
Sắp qua năm mới, chúc các tềnh iu luôn vui vẻ và đạt đc nhiều thành quả nổi bật mới nha❤️ Luôn hạnh phúc nhé!!