(Góc nhìn của Jun)
Tôi lặng lẽ nhìn những thi thể bị phanh thây,đầu lăn lóc, những miếng thịt người tươi được con chó tôi nuôi gặm nhắm ngon lành.Đôi mắt khẽ liếc qua em, một người be bét máu từ đầu tới cuối,nhìn những thi thể trước mắt mà cười điên dại.Tôi biết,em đang vui sướng khi chính tay em giết chết những người đã bắt nạt em.
...
Vào đúng ngày định mệnh ấy,trên đường về,tôi bỗng nhiên nhìn thấy một đám học sinh bắt nạt.Âm thầm quan sát, người bị bắt nạt ấy,trên mặt là vết máu do bọn bắt nạt cứa qua, những vết thương chi chít,em lặng lẽ chịu đựng trong cơn đau.Nước mắt chảy ròng nhưng chẳng ai thấu.
Cho đến khi bọn nó rời đi,tôi bước vào,em thấy liền sợ hãi,co rúm con người
"Đừng lo,tôi không làm hại em"
Em nhìn tôi,rồi buông lòng cảnh giác
Tôi cõng em trên lưng,dìu em về nhà mình rồi tỉ mỉ băng bó vết thương
Nhìn thân hình nhỏ bé chịu đựng những vết thương từ thân xác đến tinh thần,tôi với ánh mắt kiên định,hỏi em
"Em bị chúng nó đánh vậy không đau à."
"Có, nhưng tôi chẳng thể phản kháng được."
Tôi nhìn em,đôi mắt ánh lên sự trả thù,đôi tay cào xé vào quần như ngứa một cái gì đó.
"Liệu..em có muốn trả thù?"
Em lặng lẽ nhìn tôi,đôi mắt hiện lên tia sắc lạnh
"Có"
Một câu ngắn gọn,đủ hiểu rằng,em chịu đựng rất nhiều..và cơ hội trả thù,đã đến.