Ngày xưa, trong một vương quốc lụi tàn, có một tòa tháp cao vút chìm trong màn sương bạc. Người ta nói rằng, trên đỉnh tháp, Rapunzel vẫn ngồi đó, không già đi, không biến mất, một linh hồn bị lãng quên giữa những tảng đá rêu phong.
Rồi một đêm, có kẻ lữ hành tìm đến. Chàng đứng trên một ngọn tháp xiêu vẹo, ngước nhìn lên đỉnh cao và cất tiếng gọi:
"Rapunzel, Rapunzel, hãy thả tóc nàng xuống!"
Từ bóng tối, nàng đáp lời.
Một hình hài quái dị uốn mình trên tháp, mái tóc dài như dòng chảy đen ngòm tràn xuống, từng bện như thừng chão khô ráp, từng sợi như xích trói linh hồn. Đôi mắt nàng trống rỗng, sâu hoắm, phản chiếu ánh sáng lờ mờ của những bí mật thẳm sâu nhất của vũ trụ.
Chàng lữ khách không lùi bước, tin rằng mình sẽ giải cứu nàng. Nhưng nào hay, chính mái tóc ấy đã cuốn lấy chàng, nhẹ nhàng như một lời mời, chặt chẽ như một gọng kìm.
Rapunzel không bị giam cầm.
Nàng chính là giam cầm.
Adeline,