Những ngày đầu êm ả, có ai trong chúng ta vu vơ nghĩ về một ngày kết thúc? Có lẽ không đâu. Ai chẳng mong, chẳng đặt hy vọng vào một vùng trời bình yên ấy. Đôi bàn tay nắm chặt. Cái tựa đầu hờ hững. Cái lạnh đêm đông cũng không làm giá băng hai con tim nồng cháy.
Yêu, giống như cách ta thưởng thức một tách cà phê vậy. Cà phê đắng, ta có quyền lựa chon thêm đường hay sữa. Cà phê nóng, một hai viên đá sẽ dễ uống hơn. Lúc nào chúng ta cũng sẽ lựa chọn một phương án khác thay vì đổ tách cà phê đó đi và đổi một cái khác hợp với vị giác của mình hơn.
Nhưng có ai may mắn trong lần những lần thử sức ấy, sẽ pha ra được vị khiển mình hài lòng? Ít quá, cà phê vẫn đắng, nhiều thêm chút nữa vị ngọt, vị béo sẽ gây lên. Mùi vị cà phê ban đầu cũng sẽ thay đổi, có khi lại đánh mất bản chất vốn có của nó. Việc thêm đá cũng thế, đá tan, cà phê loãng. Càng nhiều đá, tách cà phê sẽ tràn. Đến khi đó, chấp nhận uống thứ hỗn độn chúng ta vừa cố thay đổi hay lựa chọn đổ đi? Nhưng thật ra chúng ta quên đi một điều, có thể ta sẽ hợp với vị đắng nguyên thủy của cà phê hơn, hoặc là có thể chờ thêm giây lát, cà phê nóng sẽ mãi nóng sao?
Khi yêu cũng vậy, có ai mà mong cố gắng tất cả để đổi lấy sự chia ly ở đoạn đường phía trước. Vốn dĩ từ hai con người xa lạ, từ những lần đầu thờ ơ, e ngại, sau trở thành một phần trong cuộc sống của nhau, vậy không phải nên cố hết sức, hết lòng mà yêu nhau sao?
Nhưng ta không phải họ, họ không phải ta. Ta không thể buộc họ thay đổi. Họ cũng không thể ép ta biến thành hình mẫu hoàn hảo. Nhưng như vậy, điều gì đảm bảo cho tình yêu này? Cuộc đời chấp nhận sự đứng im? Ta một giây trước và một giây sau đã là hai con người hoàn toàn khác. Nên người ta gặp ở những giây phút đầu, và người cùng ta đi qua năm tháng, đâu còn là một người. Thứ chúng ta cần là sự thấu hiểu theo thời gian.
Vì đôi khi mơ màng vài giây, ta đã vô tình không nhận ra được người bên cạnh là ai rồi. Lỡ chậm một nhịp, đã khiến khoảng cách dần xa. Ta dùng trăm cách nối gần lại. Càng cố, càng hỏng. Như việc cố kéo mạnh một sợi dây, càng dùng sức, tay càng đau. Một người yêu ta, sẽ không để họ trở nên khó hiểu trong mắt ta. Và nếu ta yêu họ, cũng sẽ chẳng để họ có cơ hội trở nên xa lạ. Nhưng yêu mà, theo thời gian, vạn vật đổi dời, tình yêu theo đó cũng chẳng còn ngây dại như xưa. Không còn đơn thuần “Anh yêu em”, “Em thương anh”, chúng ta chẳng cần gì cả, chỉ cần bên nhau. Hàng tá vấn đề sẽ đổ xuống, đôi lứa yêu đương liệu còn đủ sức, đủ lòng với nhau? Mệt mỏi, gắt gỏng, mọi thứ tồi tệ sẽ đổ bộ vào tình yêu, chúng sẽ không ngay ngắn xếp hàng đâu mà sẽ chồng chất lên nhau. Vậy sẽ làm gì? Nếu ta may mắn có được người đồng hành cùng cố gắng, vậy ngại chi những chông chênh đó. Nhưng nếu chỉ là mình ta, lẻ lôi kéo lại sợi dây đang dần đứt. Rồi một ngày đôi bàn tay cũng sẽ rướm máu thôi.
Vậy đó chứ mấy ai chấp nhận buông ra. Ta luyến tiếc năm tháng đi qua, tiếc thương cho những điều đang dần hóa cũ ấy. Nhắm mắt, ngửa mặt nhìn trời, ngăn giọt lệ rơi. Ta tha thứ cho đôi lần thờ ơ, ta khoan dung cho những đêm gối chiếc. Dặn lòng mình “Cố chút nữa thôi". Rồi bao lần “chút nữa” ta cũng không thể đếm. Lời xin lỗi, nghe đã dần quen.
Chợt một ngày ta nhận thấy, đoạn tình này vốn
dĩ nên tan
Nhoẻn miệng cười cho tháng ngày điên dại Đã vì người, hao tổn tâm tư.
Phải chăng chưa đủ tổn thương, chưa đủ thất vọng, ta vẫn còn cố chấp với những điều từng đẹp đẽ ấy? Giống như vị đắng cà phê, ngay từ đầu ta có thể lựa chọn không uống nó, nhưng cố chấp thay đổi, để rồi mùi vị hỗn độn ấy cũng chẳng thể cho ta một tách cà phê như ý được. Cuối cùng vẫn là không thể uống.
Nhưng ở một khía cạnh khác, cà phê có lẽ không phải gu của ta, và thực chất ta không biết cách biến tấu một tách cà phê ngon. Yêu cũng vậy, có lẽ người đó vốn dĩ không hợp với ta, và có thể ta đã chọn sai cách để yêu.
#sưu tầm#